"Thứ nhất, tìm công sự che chắn trốn kỹ, thứ hai, dùng tấm gương nhìn chớ ngoi đầu ra. Thứ ba, lập tức kêu gọi tiếp viện. Cho nên em vừa trốn vào sau công sự che chắn, còn cầm tấm gương nhỏ kiểm tra tình huống, rồi lập tức gọi điện thoại cho anh xin tiếp viện."
Luke ngạc nhiên: "Trong quy tắc của học viên. . . Có mấy điều này?"
"Có a, trong buổi họp lâm thời buổi sáng hôm nay, phía trên một trang giấy có ba điều này." Claire và Karen cùng nhau gật đầu.
Karen còn bổ sung: "Nghe nói, ba quy tắc an toàn này, có nguồn gốc từ một thám tử tuyến đầu rất lợi hại, có thể gia tăng hệ số an toàn của những học viên bọn em ở trên mức độ lớn. Bây giờ xem ra, xác thực là hữu hiệu."
Trong miệng cô ta nói như thế, nhưng ánh mắt không tự chủ được nhìn về phía hai tuần cảnh nằm ở cách đó không xa.
Mặc dù hai tuần cảnh bị thương rất đau, nhưng khuôn mặt cũng đầy vẻ tuyệt vọng: Chuyện này quá là không đúng. Vì sao lúc chúng ta huấn luyện ở trong trường cảnh sát lại không có ai đề cập tới ba quy tắc an toàn này, chẳng lẽ lúc trước mình hoạc là trường cảnh sát giả?
Nhưng sự thật lại đang phơi bày ở trước mắt.
Sau khi gặp phải đám tội phạm cầm vũ khí, hai tên tuần cảnh chính thức ngoi đầu lên đánh trả, không lâu sau đã bị bọn chúng bắn bị thương.
4 học viên lính mới đi theo đám bọn họ làm nhiệm vụ lại không có việc quái gì cả, trốn ở sau xe không hề ngoi đầu lên, lại thỉnh thoảng cầm súng đánh trả, ngăn chặn đám tội phạm.
Đặc biệt là Claire vóc dáng nhỏ, dựa vào một tấm gương nhỏ quan sát, nhô họng súng ra bắn loạn mấy phát, lại đả thương một tên tội phạm, trong lúc nhất thời làm cho đối phương cũng không dám ép tới.
Bởi thế hai bên cướp – cảnh mới hình thành trạng thái giằng co như vậy.
Hôm nay khắp nơi trong Los Angeles đều đang xảy ra kẹt xe, nếu không phải là bốn học viên lính mới bọn Claire dùng ra "kỹ thuật bắn tùy duyên" có tính uy hiếp mười phần, sợ là tiếp viện còn chưa tới họ đã bị đám tội phạm vây công rồi.
Các học viên vừa trẻ tuổi lại không bị tổn thương, nhiều nhất rút lui là xong việc, hai tuần cảnh bị thương sẽ rất khó có thể chạy thoát.
Trên thực tế, loại kỹ xảo xạ kích qua gương này, là Luke là chuyên môn dạy cho Claire.
Đây là hắn dựa vào kinh nghiệm chiến đấu, và thuật đấu súng của chính mình, còn có chương trình phụ trợ tính toán ra "Thuật đấu súng căn bản", giản lược các tình huống phức tạp thành mấy loại phương pháp xạ kích.
Claire chỉ cần dựa theo tình huống, hơi hơi phân tích một chút, lại đưa họng súng về phía một phạm vi xạ kích đại khái, sẽ có tỷ lệ khá lớn bắn trúng những kẻ địch liều lĩnh.
Nó tương đối thích hợp để tuần cảnh sử dụng, dù sao bọn họ vừa xảy ra bắn nhau là có thể gọi tiếp viện rồi, không cần thiết phải can thiệp vào.
Trò chuyện vài câu, Luke không quên đổi đạn và băng đạn mới cho súng của mình, lại thuận tay cho Claire năm băng đạn.
Claire ngạc nhiên: "Em vẫn còn một băng đạn nữa ở đây."
Luke: "Với thể lực và kỹ thuật bắn của em, mang thêm mấy băng đạn, dùng số lượng đạn áp chế bọn cướp là tốt nhất, hai băng đạn không đủ dùng đâu."
Claire và Karen ở bên cạnh đều không phản bác được.
Bọn họ dùng là súng Glock 17, là vũ khí cận chiến lợi hại, một băng đạn chứa 17 phát đạn.
Lần này Luke cho Claire gần trăm phát đạn, đánh một trận chiến đấu quy mô nhỏ đều đầy đủ.
Làm xong tất cả những chuyện này, Luke mới leo lên xe đạp của mình trở về.
Nhìn bóng Luke đi xa, hai mắt Karen sáng lên, đột nhiên kéo Claire qua, kẹp cô nàng nhỏ nhắn xinh xắn này ở dưới cánh tay: "Nói, chúng ta có phải là bạn bè thân thiết hay không?"
Claire: "Này, đừng ra tay động cước, người ta thấy còn tưởng rằng cậu có ý gì với tớ đấy."
Karen cũng không thèm quan tâm: "Nói, có phải bạn tốt hay không?"
Claire: "Bỏ mớ ‘gánh nặng’ từ trên bả vai tớ xuống đã, rồi chúng ta vẫn là bạn tốt."
Karen rốt cuộc buông cô ra.
Claire: "Nói đi, cậu lại có chuyện quái quỉ kỳ lạ gì muốn tớ giúp?"
Đại tiểu thư Karen chính là thiên kim nhà giàu, chuyên môn truy cầu sinh hoạt thú vị mới tới làm cảnh sát.
Trong lúc huấn luyện, gặp phải khuê mật "cao thủ" như Claire, cô lập tức bái phục ở trên mặt đất, cúng bái như ‘đại tỷ’.
Karen còn đi theo Claire thử chơi nhiều loại vận động cực hạn, đáng tiếc là thiên phú vận động có hạn, chơi món gì cũng đều bình thường, không có loại thiên phú vận động cực hạn giống như Claire.
Nhưng cũng bởi vậy, quan hệ của hai người lại thân thiết hơn xa so với những học viên khác.
Karen: "Tớ muốn theo đuổi Luke."
Claire mới lấy một chai nước từ trong xe cảnh sát ra, uống một ngụm, phốc một phát phun đầy mặt Karen.
Karen ảo não nói: "Cậu làm gì thế! Anh ấy là anh trai cậu, cũng không phải là bạn trai cậu . . . chờ một chút, cậu sẽ không giống như những cô em gái trong phim, ghét những cô gái theo đuổi anh trai của mình đấy chứ?"
Claire nâng ống tay áo lên lau khóe miệng: "Dẹp đi, bạn gái thời trung học của anh tớ, là đội trưởng đời trước của đội cổ vũ, cũng coi như người quen của tớ."
Karen nhận lấy khăn tay do Claire đưa tới, vừa lau mặt, vừa hỏi: "Vậy làm gì mà phải kích động như vậy?"
Claire nhìn xéo cô ta: "Vì hữu nghị, tớ cảnh cáo trước, sợ là anh tớ sẽ không muốn có một người bạn gái như cậu."
Karen ngẩn người: "Vì sao? Tớ không xinh đẹp à? Hay là anh ấy sẽ tự ti?"
Claire vỗ vỗ trán, giữ lấy cổ của cô, ở bên tai cô nhỏ giọng nói: "Bởi vì, anh ấy có bạn là "con gái"."
Karen cân nhắc một chút, giật mình: "Cậu nói là ‘bạn gái’?"
Claire lắc đầu: "Cụ thể như thế nào, tớ cũng không rõ ràng, dù sao anh ấy vẫn luôn không đề cập tới chuyện bạn gái."
Karen nhíu mày: "Vậy không phải là tớ cũng có thể theo đuổi anh ấy à? Cùng lắm. . ."
Claire khinh bỉ nhìn cô: "Luke mới 19 tuổi. Một thanh niên anh tuấn đẹp trai 19 tuổi bình thường không có bạn gái, nhưng bình thường lại không đi tìm ‘bạn gái’, cậu cảm thấy có khả năng hay không?"
Karen suy nghĩ một lát: "Tự kỷ ở nhà nghiêm túc làm việc?"
Claire trợn mắt há miệng, một lát sau mới mở miệng nói: "Đầu óc của cậu thật là! Khẳng định là anh ấy có "bạn gái", nhưng lại chưa tới mức độ người yêu, cho nên không nói với tớ, hiểu chưa."
Karen không phục: "Sao cậu biết được?"
Claire: "Ban đêm thi thoảng anh ấy đi ra ngoài, sáng ngày hôm sau mới thay quần áo, có mùi nước hoa của con gái thoang thoảng, đẳng cấp nước hoa không hề kém của cậu, cậu cho rằng là loại khả năng nào dây?"
Karen nhíu mày đau khổ suy tư một lát, ảo não kêu lên: "Chết tiệt, thế mà thật sự có đối thủ a!"
Claire: "Cái gì cơ?"
Karen nhìn cô: "Tớ phải thừa nhận, hành động chạy đến cứu tớ vừa rồi của Luke, đã đả động tớ."
"Hơn nữa sau khi anh ấy xử lý những tên tội phạm kia xong, lại mỉm cười dịu dàng như vậy, chăm chú nhìn tớ." Ánh mắt của Karen phiêu hốt: "Dưới ánh mặt trời buổi chiều mùa hè như thế này, nụ cười tươi trẻ sáng sủa như thế, loá mắt giống như là Apollo vậy. . ." Bên trong lời nói này của cô đã có một chút ý thơ.
"Ngừng!" Claire giơ tay lên.
"Ba!" Sau gáy Karen tê rần, lại bị Claire quạt cho một cú.
"Vừa rồi là anh ấy cười với tớ, OK?" Claire không hề do dự đánh vỡ ảo tưởng của khuê mật nào đó: "Mỗi lần anh ấy đón tớ tan học, đều là loại nụ cười này, tớ rất quen, cho nên đừng nằm mơ nữa có được không!"
Karen nghiến răng nghiến lợi: "Chết tiệt, cậu không thể để cho tớ ảo tưởng xong rồi mới đánh hay sao?"
Cuộc trò chuyện này rất nhỏ, hai tuần cảnh nằm cách đó không xa cũng không nghe thấy nội dung cụ thể, bọn họ chỉ có thể cười khổ: "Hai vị học viên, đầu chúng tôi hơi choáng váng, có thể gọi thúc giục xe cứu thương giúp chúng tôi hay không? Chúng tôi còn không muốn hi sinh vì nhiệm vụ."
Lúc này hai cô gái mới phản ứng lại, kết thúc một trận chiến đấu khuê mật quy mô nhỏ.