Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 735: CHƯƠNG 735: I AM —— IRON MAN!

Sau khi Luke làm xong tất cả những chuyện này, chiến giáp màu bạc mang theo đuôi lửa bay tới: "Tôi đã xử lý xong tắc nghẽn ở phía đông và phía nam, tôi đã thắng lần đánh cược này, tôi muốn đưa ra yêu cầu của người thắng. . ."

Luke lại nở nụ cười trầm giọng nói: "Không, anh không thắng, giáo viên dạy toán tiểu học của anh sẽ không cả số đếm đều không dạy anh đấy chứ."

Móa nó chứ tôi căn bản là không có thầy giáo dạy toán tiểu học! Tony nhíu mày: "Jarvis, tính toán số người mà hai chúng tôi cứu được."

Trước mặt anh ta cực nhanh hiện lên vị trí của tất cả các xe từ trên cầu ở hai hướng Đông, Nam đi xuống, một con số hiện ra: 156 người.

Mà số người ở đoạn đường phía Tây bên này cũng được thống kê ra: 197 người.

"Tiên sinh, trừ ba người sau cùng ở bên trong xe buýt là còn có thể tranh cãi, ngài vẫn còn cứu ít hơn đối phương 41 người." Jarvis nhắc nhở.

"Chết tiệt, người ở trên con đường phía tây bên này là nhiều nhất, hơn nữa còn có chiếc xe buýt kia nữa." Tony ảo não mắng một tiếng.

Có Jarvis hỗ trợ, trong nháy mắt anh ta đã rõ ràng chính mình thua ở nơi nào.

Luke lựa chọn, là con đường có số người gặp nguy hiểm nhiều, tăng thêm mấy chục người ở trên xe buýt, so với hành khách bên trên hơn mười chiếc xe còn nhiều hơn.

Luke ở phía đối diện cũng không nói thêm lời nào, hắn biết rõ Tony có Jarvis, việc tính toán số người này một giây đồng hồ cũng không cần dùng hết.

Hắn chỉ nhảy lên: "Muốn so với tôi, vậy đi theo đi, để tôi nhìn thử xem món đồ chơi lớn bằng sắt này của anh như thế nào."

Tony bật cười thành tiếng: "Cậu còn nói đây là một món đồ chơi lớn bằng sắt? Cậu lại dám nói đây là một món đồ chơi lớn bằng sắt?"

Luke cũng lười nhác nuông chiều vị đại thiếu gia này, dù sao thì miệng của đại thiếu gia cũng rất độc, mọi người có qua có lại mà thôi.

Mặt mũi, cho tới bây giờ đều không cần phải giữ cho Tony Stark, bởi vì đại thiếu gia không cần người khác phải nể tình, chính anh ta sẽ liều mạng tự đi kiếm mặt mũi trở về.

Hai bóng người một trước một sau, vọt vào bên trong thành phố.

Tony ở trên không còn kinh dị thốt lên: "Trừ phần vỏ ngoài, cậu còn trang bị thêm hệ thống phản lực phụ trợ?"

Nhưng chỉ trong nháy mắt, anh ta lại trở lại thói quen ác miệng: "Nhìn kiểu chế tác này thì đúng là hàng second-hand, linh kiện lại còn lấy từ Liên Xô, cậu là người Nga? Hay người Ukraine? Hay là người Georgia?"

Khóe miệng của Luke nhếch lên: "Không, tôi là người Mỹ, hơn nữa còn là siêu anh hùng đầu tiên của nước Mỹ."

Tony bỗng chốc bị làm cho nghẹn lại.

Về chuyện là người Mỹ, tạm thời anh ta không thể xác định, nhưng cũng không thể nói rằng người ta không phải.

Mà Batman là siêu anh hùng đầu tiên của nước Mỹ, đây cũng là sự thật đã được công nhận.

Dù rằng anh ta tự đại, nhưng cũng không thay đổi được suy nghĩ của tập thể dân chúng.

Tốc độ của hai người rất nhanh, hệ thống phản lực phụ trợ của Luke đương nhiên là kém xa của Tony, xưa nay đại thiếu gia luôn là "dân chơi" đỉnh cấp chỉ dùng đồ tốt.

Luke cố tình sử dụng một đám hàng nguồn gốc không rõ tới từ Liên Xô, cải tiến ra hệ thống phản lực, thật sự là một món hàng nát, chỉ đơn thuần mang tính chất thí nghiệm.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến, đêm nay sau khi đại thiếu gia nào đó về nhà, khẳng định là sẽ ở chọn tới chọn đi ở giữa "Người Nga" và "Người Mỹ", trong lòng hắn lại hiện lên một loại cảm giác vui vẻ.

Hi vọng là Stark không có chứng ép buộc gì đó, bằng không thì sợ rằng sẽ có vài ngày không thể ngủ ngon giấc được.

Tốc độ di chuyển của hai người có khác biệt rất lớn, nhưng ở trong cự ly ngắn lại không có chênh lệch gì lớn.

Tony chỉ vừa vọt vào trong nội thành vài giây, Luke cũng đã theo sát mà tới, từ trên không trung rơi thẳng xuống mặt đường, đá bay hai tên lưu manh cầm súng cướp đoạt đồ trang sức và hành lý tùy thân của một người phụ nữ ra ngoài.

Người phụ nữ được cứu đang lộ ra vẻ mặt tràn đầy hoảng sợ nhìn Luke, Tony cũng đã hạ xuống theo.

Người phụ nữ này nghiêng đầu nhìn chiến giáp màu bạc của Tony, càng thêm giật mình, trong miệng lại dựa theo quán tính hỏi một câu: "Batman?"

Khuôn mặt của Tony bên trong mũ giáp lập tức đen lại: "Bộ dáng của tôi thế này, nơi nào giống Batman! Bệnh mù màu của cô thật là quá mức nghiêm trọng rồi, tốt nhất là đi gặp bác sĩ mắt đi."

Luke lại nhanh như chớp tháo chạy, từ trên không xa xa bay tới một câu: "Vậy gọi anh là gì, chẳng lẽ gọi là người vô danh?"

Tony lại bị nghẹn một chút, tên lửa đẩy dưới chân tăng lực, lại một lần nữa đuổi theo, một tràng tiếng nhạc rock lại một lần nữa vang lên, xen lẫn tiếng của anh ta: "I am —— Iron Man!"

Luke nghe thấy danh hiệu này, không hề ngạc nhiên một chút nào, trong lòng chỉ âm thầm mắng một câu: Đúng đúng đúng, anh chính là Iron Man!

Rất nhanh, Tony tiến lên theo hắn đã biết hạng mục của trận đấu kế tiếp là cái gì.

Đánh người!

Đánh rất nhiều rất nhiều người!

Batman du đãng ở các nơi, luôn có thể nhanh chóng tìm được các loại tội phạm bạo lực, ví dụ như cầm súng cướp đoạt, giết người, phóng hỏa, tất cả các loại tội phạm, đều ở trong phạm vi đánh đập của hắn.

Tony đi theo hành động không tới năm phút, đã được Jarvis nhắc nhở: "Sir, ngài không có vũ khí không trí mạng, chỉ đấm đá cũng rất dễ dàng đánh chết những tên tội phạm này. Ở bên trong loại hoàn cảnh phức tạp này, ngài di chuyển cũng không linh hoạt bằng Batman."

Tony tức giận: "Đương nhiên là tôi biết rõ chuyện này."

Anh ta cũng không ngốc.

Ngược lại anh ta là một người cực kỳ thông minh.

Chỉ sau vài lần đánh cướp ban đầu, anh ta đã phát giác được vấn đề trong trận tranh tài mới này.

So với chiến giáp của Tony, chiến giáp Batman có thể nói là cực kỳ lạc hậu.

Thế nhưng ở bên trong thành thị có rất nhiều thứ cần phải kiêng kị, bên trong chiến trường với phạm vi cực nhỏ, đối phương lại có thể hoàn toàn phát huy ra khả năng thu phát, đặc tính linh hoạt cao độ, nhanh chóng kết thúc chiến đấu chiến đấu, sau đó lại thay đổi vị trí chiến trường.

Luke thậm chí còn có thể nhẹ nhàng mở cửa sổ ra, chui vào bên trong chung cư chật hẹp đuổi theo những tên cướp kia để đánh.

Tony muốn đi vào, vậy thì phải trực tiếp húc nát cửa sổ + nửa bức tường.

Bên trong những căn chung cư và nhà trệt này, có rất nhiều dân chúng bình thường.

Nếu như anh xông vào, có khả năng rất lớn là sẽ làm cho những người bình thường này bị thương nhẹ trước.

Xuất hiện loại cục diện này, cũng không phải là kỹ thuật của Tony có vấn đề, mà là thời gian của anh ta quá ít.

Làm ra Iron Armors chỉ trong một tháng ngắn ngủi, đã có thể tham gia thực chiến, chuyện này đã cực kỳ trái với khoa học thường thức.

Nếu còn đòi hỏi chiến giáp này phải hoàn mỹ vô khuyết, nhanh chóng thích ứng với chiến đấu trên đường phố trong thành phố, thì quá không thực tế.

Dù sao ngay từ đầu Tony cũng chưa từng cân nhắc tới phải chiến đầu trong chiến trường"nhỏ" như thế.

Loại ý nghĩ đi ra đánh đập đám lưu manh vặt này, cho tới nay vẫn chưa từng xuất hiện ở trong đầu đại thiếu gia.

Anh ta căn bản là không cần đánh lưu manh.

Chỉ cần anh ta muốn, một cuộc điện thoại sẽ có thể để mấy trăm hơn ngàn tên lưu manh ở Los Angeles vào ăn cơm tù.

Cho dù nhà tù không nhốt hết, anh ta cũng có thể bỏ tiền ra xây một chỗ nhà tù lớn, chuyên môn nhốt những người này.

Luke đương nhiên là cố ý làm như vậy.

Nếu hắn đánh nhau với Tony, đánh thắng cũng không có chỗ tốt gì.

Vụ đánh cược cứu người vừa rồi, hắn cơ bản là thắng chắc.

Đánh thua? Đó là không có khả năng.

Bộ chiến giáp này của Tony, ngay cả đồ trang bị cũng còn không có, có một đống lớn vấn đề, nếu Luke muốn làm chút ít động tác, để cho nó nằm sấp thật sự là quá dễ dàng.

Nhưng có sự giúp đỡ miễn phí của đại thiếu gia nào đó, cùng một chỗ duy trì trị an ở Los Angeles, tại sao hắn phải đánh ngã đối phương!

"Xem ra, chiến giáp này của anh có hơi nhiều vấn đề." Luke lại một lần nữa đánh xong một đám lưu manh ở trong một con hẻm nhỏ.

Hắn ném tên lưu manh trong tay vào thùng rác, đồng thời cũng không quên châm biếm: "Vừa rồi, hình như người kia đã bị đánh gãy mấy chục đoạn xương rồi đi? Đấy là anh mới dùng một con dao nhỏ mà thôi. Lần sau có phải là anh sẽ dùng đạn đạo, trực tiếp san bằng quảng trường này đi hay không."

Tony cắn răng: "Gã dám cầm dao đâm tôi, chẳng lẽ tôi còn phải đưa gã vào khách sạn năm sao nghỉ ngơi hay sao?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!