Luke trầm giọng cười nhẹ: "Cho nên, anh muốn đưa tất cả bọn chúng vào nhà tang lễ để nghỉ ngơi vĩnh viên? Vậy ngày mai TV sẽ nói cái gì? Một tên giết người điên cuồng mới —— Iron Man, chỉ một buổi tối đã hoàn thành hành động vĩ đại là đồ sát mấy trăm người?"
Tony nhướng mày, đột nhiên ngậm miệng lại.
Luke nói như thế, anh ta lập tức hiểu ra vấn đề.
Cho dù là tội phạm, cho dù anh ta giết chết bọn cướp ở trong quá trình cứu người, nếu một đêm chết quá nhiều, cũng sẽ bị một ít thánh mẫu treo lên phỉ nhổ.
Xã hội này, tiệm ăn nhanh chỉ giết vài con gà cũng có người chạy đi kháng nghị là tiệm tàn nhẫn, nếu thực sự giết nhiều người như vậy, Iron Man tuyệt đối là sẽ bị cài lên xưng hào kẻ giết người điên cuồng.
Trong đầu thay đổi thật nhanh, anh ta đột nhiên hiểu ra: "Đây chính là nguyên nhân mà cậu một mực không giết người, thậm chí là không đánh trọng thương những tên cướp kia?"
Luke lại một lần nữa lướt đi: "Anh cũng không quá ngu xuẩn."
Tony: "Cái gì cơ! Xin lỗi?"
Ký ức của Luke đối với kiếp trước rất mơ hồ, nhưng mơ hồ nhớ rõ lúc siêu anh hùng chiến đấu, nếu ngộ thương bình dân thì sẽ bị chính khách lấy ra làm cớ để chỉ trích.
Cụ thể có phải Tony nằm trong số những siêu anh hùng này hay không, hắn cũng không thể xác định.
Ký ức của vài thập niên trước có khả năng sẽ không chính xác, nhưng theo hiện thực và logic mà xét, loại tình huống này sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra.
Chỉ nói SWAT, gần đây lúc hai vị đội viên của Harrelson thực hiện hành động giải cứu, con tin bị thương.
Sau đó hai vị đội viên này bị con tin bị thương kiện lên toà án, bây giờ đã đang tạm thời bị cách chức đợi điều tra.
Đây chính là cảnh sát bình thường chấp pháp.
Siêu anh hùng lại không phải là người chấp pháp, kể cả Batman.
Bọn họ đều là cảnh sát chính nghĩa! Vừa vặn là chủng loại người mà pháp luật không thích nhất kia.
Pháp luật, là kết quả chính nghĩa của trình tự.
Cảnh sát chính nghĩa, lại là người vòng qua trình tự, tự mình ra tay tìm kiếm chính nghĩa.
Trên căn bản thì hai bên lại ở hai phía đối lập.
Vừa hành động vừa suy nghĩ, Luke lo lắng những vấn đề này, thuận tiện dẫn theo “bé bự” Iron Man, tản bộ khắp Los Angeles.
Mấy phút sau, Tony lại đột nhiên tăng tốc chuyển hướng, bay sang một hướng khác: "Ha ha, tìm được rồi."
Luke bĩu môi, đánh gãy hai tay của hai tên cướp của phóng hỏa, cũng đuổi theo đằng sau.
Hắn có thể tiếp nhập hệ thống liên lạc của cảnh sát, Tony đương nhiên là cũng có thể.
Chỉ là, trước đó vẫn luôn không có tin tức về tội phạm quy mô lớn xuất hiện, Tony cũng không có cơ hội tốt kiếm lại điểm số.
Không tới một phút, Luke cũng từ trên không trung đáp xuống, một chân đá bay một tên cướp cầm AK.
Tiếng của Tony đã vang lên: "Đầu đen, cậu tới chậm rồi."
Trong lúc nói chuyện, súng xung lực ở trong lòng bàn tay anh ta bành một tiếng đánh nát kính của một chiếc xe hơi, mảnh kính nổ cho hai tên phần tử xấu ở cách đó mấy mét máu me đầy mặt, ôm mặt điên cuồng la hét.
Luke kề sát mặt đất, mau chóng tiến lên, vung mạnh một đấm, một tên cướp đang giơ súng, hai cánh tay lập tức cong queo, nhìn hai tay giống như là đã biến hình, phát ra một tràng tiếng kêu rên thảm thiết.
"Nhưng bây giờ điểm số vẫn là tôi dẫn trước." Hắn nói một câu, thân thể bay lên, áo choàng sau lưng cứng lại, mũi nhọn quét qua cổ tay tên cướp vừa mới chuyển tới bên cạnh.
Trên tay tên cướp kia xuất hiện hai sợi tơ máu, hai tay mềm nhũn buông thõng xuống, súng trường trượt xuống: "Tay của tôi, tay của tôi."
Luke: "Mày còn có thể dùng nó để ăn cơm." Đương nhiên loại "ngành nghề" cầm súng bắn người với độ khó cao này thì về sau cũng đừng nghĩ tới có thể thực hiện.
Trong lúc nhất thời, trên con đường ở bên ngoài lối ra của ngân hàng này, mấy chục tên cướp đã rơi vào trong vòng vây của hai người.
Có tên phần tử xấu cầm súng trường, ngắm chuẩn chiến giáp màu bạc đang bay tới bay lui điên cuồng quét, miệng còn la hét: "Chết đi, chết đi! Lũ xen vào chuyện bao đồng này chết đi!"
Tony mượn lực ở trên vách tường, chuyển hướng rơi vào đằng sau gã, duỗi một đầu ngón tay ra, gõ lên đỉnh đầu tên cướp này.
Đông!
Bên trong một tiếng vang thanh thúy pha lẫn tiếng va chạm với da thịt trầm đục, tên cướp trợn trắng dã hai mắt ngã xuống.
"Ngài đã tìm được phương pháp công kích không có tính trí mạng rồi." Jarvis không để lỡ cơ hội lấy lòng.
Khóe miệng của Tony co giật: "Đây là chiến giáp siêu cấp của tôi a, thế mà chỉ có thể dùng ngón tay để đập những tên lưu manh này."
Ngay từ đầu, mục tiêu nhằm vào của bộ chiến giáp này chính là Batman.
Nhưng dự tính và hiện thực lại có sự chênh lệch quá lớn.
Vừa nói, anh ta vừa xoay người đưa tay ra.
Bành!
Một cái thùng rác bị súng xung lực đánh bay, đập lên trên người hai tên cướp.
"Lần này cũng rất thích hợp. Thế nhưng thưa ngài, tôi phải nhắc nhở ngài, nguồn năng lượng cung cấp cho chiến giáp của ngài đã bắt đầu không ổn định rồi, tốt nhất là nên lập tức trở về." Jarvis lại một lần nữa nhắc nhở.
Tony ảo não chạy mấy bước, trực tiếp đụng vào một chiếc xe hơi, đánh cho hai tên cướp núp ở phía sau ô tô vừa mới nổ súng bay ra ngoài.
Nhìn số liệu mà Jarvis đưa ra, anh ta nhanh chóng phân tích: "Chỉ là bệnh vặt do tên lửa đẩy phải làm việc liên tục đưa tới, tôi không sử dụng súng xung lực và bay nữa là được."
Đây chính là vấn đề thường thấy nhất của các mô hình thí nghiệm —— tính ổn định không đủ.
Không thông qua thời gian liên tục vận chuyển và chiến đấu, rất nhiều bệnh vặt đều sẽ không thể hiện ra.
Đối với Tony mà nói, đây cũng là một cơ hội tốt để tập hợp số liệu của chiến giáp, anh ta không thể bỏ lỡ.
Lại nhìn Luke ở cách đó không xa, đang mạnh mẽ xông lên, húc cho bốn năm tên cướp cả người cả súng treo lên trên tường, Tony thở dài: "Trình độ kỹ thuật của tên này tuyệt đối là không thấp như vậy, chiến giáp của cậu ta chính là bản cấp thấp nhằm vào loại chiến trường ở trong thành thị này."
Luke đối với chuyện Tony có thể thắng được hắn hay không, căn bản là không thèm để ý.
Sự kiêu ngạo của đại thiếu gia nào đó, đó là thứ tràn ra tận chân trời, không có khả năng ra tay ám toán hắn.
Đã quyết định tìm Batman làm đối thủ, anh ta sẽ không để chính mình thắng mà không vinh.
Thừa dịp Batman đi cứu người, trực tiếp bắn một phát súng, thắng lợi như vậy không có chút ý nghĩa nào cả.
Chuyện này giống như là quyết đấu tranh chức vô địch quyền anh, sẽ không tìm một đám lưu manh tới đưa đối thủ vào bệnh viện.
Bởi vì trực tiếp chiến thắng đối thủ ở trên sàn đấu, mới có thể để cho danh tiếng và thu nhập gia tăng ở trên phạm vi lớn.
Mà đại thiếu gia cũng nhất định phải quang minh chính đại thắng Batman, mới có thể thỏa mãn cảm giác ưu việt của mình.
Sau khi Luke nhanh chóng thanh lý xong mấy tên cướp nguy hiểm nhất, lại trực tiếp vọt tới phía sau một chiếc xe nhỏ, hai tay vươn ra, xốc hai nữ cảnh sát trốn ở sau xe lên, dùng chiến giáp và áo choàng sau lưng che bọn họ ở trước ngực, đưa tới phía sau góc tường ở cách đó không xa.
"A, Batman!" Mắt của một nữ cảnh sát sáng lên, hai tay không ngừng sờ sờ lên trên giáp ngực của hắn.
Luke quả đoán ném cô ta ra phía sau góc tường, lại bất đắc dĩ thả một cô gái khác cũng đang sờ tới sờ lui ở trước ngực hắn xuống, dặn dò: "Hai người trốn cho kỹ."
Nói xong hắn lại một lần nữa hóa thành một bóng đen, từ dưới đất xông lên trên mặt tường, nghiêng người ở trên vách tường chạy ra năm sáu mét, lộn mèo một cái hai chân đạp ra đằng sau.
Hai tên cướp cầm súng đang hướng về phía bên này điên cuồng bắn quét, ngực bị đạp trúng, bay ra hơn 10m, đập xuống đất lăn bảy tám vòng không động đậy nữa.
"Oa, Claire, anh ấy rất đẹp trai, rất đẹp trai nha!" Một nữ cảnh sát kích động hô lên.
Một người khác cũng ở sau góc tường nhìn không chớp mắt: "Được rồi, Karen! Cậu thấy người nào đều khen đẹp trai, mới vừa rồi cậu còn nói là muốn gả cho Iron Man nữa! Hừ, cậu đúng là một con bitch thay đổi thất thường! Tôi tuyên bố cậu là người đầu tiên bị xoá tên khỏi hậu viện của Batman."
Karen: "Mơ mộng hão huyền!"
Hai nữ cảnh sát này đương nhiên chính là Karen và Claire.
Bọn họ rất không khéo gặp phải một vụ cướp ngân hàng có âm mưu từ trước.