"Gọi tôi là Adrian là được." Adrian nhẹ nhàng thở ra.
Chỗ ngồi phía sau có một giọng nói truyền tới: "Ba ba, anh này là ai thế ạ?"
Luke nghiêng đầu, cười nhẹ nhàng phất tay: "Này, chào cô bé xinh đẹp, gọi anh là Luke đi."
"Em chào anh Luke, em tên là Liz!" Một cô bé năm sáu tuổi vừa xoa đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, vừa hào phóng phất tay với hắn.
Không thể không nói, nụ cười cộng thêm khuôn mặt người tốt kia của Luke, rất dễ dàng để nữ tính sinh ra cảm giác thân thiết, bất kể già trẻ.
Vợ của Adrian ở hàng ghế phía sau cũng cười cám ơn.
Tất cả mọi người đều phải ăn cơm, tránh né động đất cũng không có khả năng không kỳ hạn trốn ở nơi nào đó.
Có loại người "Tin tức linh thông" như Luke hỗ trợ, có thể ít ảnh hưởng tới cuộc sống sau này của nhà cô ta, vậy thì không thể tốt hơn được nữa rồi.
Trong lúc hai người trò chuyện, xe cũng đã chạy đến vị trí cách nhà tù hơn 10 km, Luke ngăn Adrian tiếp tục đi tới.
"Ông chuyển hướng sang phía bắc trước đã, sau đó lại lái sang phía đông. Cố gắng rời xa khu vực nhà tù bên kia." Luke từ thùng xe phía sau xe bán tải lấy xe đạp xuống, nhỏ giọng nói ở bên tai Adrian cùng tới giúp đỡ.
Adrian lấy làm kinh hãi: "Có vấn đề gì à?"
Luke thở dài: "Còn không phải là tên đại thiếu gia treo thưởng một trăm triệu đô la để các băng đảng tới cứu mình kia hay sao, có ít người thừa dịp hôm nay có động đất mà ra tay. Chờ chút nói không chừng còn có những tên tội phạm chạy trốn xuất hiện ở quanh đây, tốt nhất là ông đừng tiếp tục cho người khác đi nhờ xe, ít nhất thì không nên cho đi nhở ở đoạn đường này."
Adrian yên lặng, nhìn theo Luke cưỡi xe đi xa, thì thào: "Cám ơn."
Ông ta chạy chậm lên xe, đánh tay lái, nhanh như chớp lái về phía bắc.
"Làm sao lại đột nhiên đi phía bắc thế?" Vợ ông ta kỳ quái mà hỏi thăm.
Adrian: ". . . Vừa rồi Luke nói, con đường phía trước có khả năng là có cảnh sát thiết lập trạm, thông qua rất phiền phức."
Vợ ông ta lập tức tỏ thái độ: "Vậy thì vòng qua thôi."
Bên này, Luke đạp xe đạp chạy như điên ở trên đường lớn, rất nhanh đã chạy tới gần nhà tù.
Két một tiếng, thắng gấp dừng xe ở bên cạnh một chiếc xe chỉ huy, hắn thăm dò nhìn vào bên trong xe hỏi: "Tình huống thế nào, Harrelson?"
Harrelson lập tức từ trong xe chỉ huy chui ra ngoài, thấy hắn lập tức ném một cái tai nghe tới: "Nhanh lên. Những tên kia đã tấn công vào trong nhà tù rồi, bây giờ đã đang rời đi, khẳng định là bọn chúng đã thành công rồi. Chờ đã, đây là. . . Xe đạp?"
Luke: "Kẹt xe mà đại ca."
Harrelson vỗ vỗ trán: "Tôi quên mất, đại bộ phận tiếp viện của đồn cảnh sát cũng đều bị ngăn ở trên đường đi không tới được."
Luke: "Đừng hi vọng bọn họ. Trong thành phố đã rối loạn, khắp nơi đều là các vụ cướp đoạt, chờ bọn họ chạy tới thì chỉ có thể đi quét dọn vệ sinh thôi." Nói xong hắn đeo tai nghe lên.
Harrelson: "Đám tội phạm đang rời đi theo hướng đông bắc, cậu chạy nhanh lên, còn có thể đuổi kịp cái đuôi của bọn chúng."
Luke: "Hiểu, tôi đi trước đây." Dưới chân đạp một cái, lại một lần nữa cưỡi xe xuất phát.
Harrelson lại một lần nữa chui trở về trong xe: "Chim Cắt đã đến, các tiểu tổ chú ý! Chim Cắt cưỡi xe đạp, tay bắn tỉa đừng bắn lầm người."
Bên trong kênh liên lạc yên tĩnh trong chốc lát, mới có người nói: "Xe đạp?"
"Đúng vậy, xe đạp. Bằng không thì cậu ấy dùng chân chạy mấy chục cây số tới đây hay sao!" Harrelson ảo não mắng một câu, mau chóng bố trí cảnh lực.
Lần này số lượng tội phạm chạy tới vượt qua dự tính của tất cả mọi người, nhiều đến hơn 300 tên.
Trong đó còn có mấy tên đặc biệt khó giải quyết, mặc áo chống đạn, chịu vài phát đạn vẫn có thể hành động nhanh chóng, quả thực là không giống người.
Bản thân nhà tù cũng không dễ dàng công phá như vậy, chỉ là hào nước tường rào u cách ly đã có ba tầng, phía ngoài nhất còn có một tầng dây thép gai.
Nhưng đêm nay ở nội bộ nhà tù, không biết từ nơi nào lại có chất nổ, liên tục nổ sập mấy điểm mấu chốt, để đám tội phạm dễ dàng vọt vào trong nhà tù, lại nhảy ra ngoài vòng vây của cảnh sát.
Harrelson cũng chỉ có thể trông chờ xem Luke có thể sáng tạo ra kỳ tích hay không mà thôi.
Đối với chueyejn này, Harrelson cũng không có hi vọng quá lớn, dù sao Luke đến cũng hơi trễ.
Luke cưỡi xe, cực nhanh vòng qua nhà tù, chạy tới lỗ hổng ở phía Đông Bắc.
Nơi đó, một đám tội phạm đoạn hậu đang chống cự lại cảnh sát.
Đêm nay, cảnh sát chỉ vội vàng ứng chiến.
Bọn cướp ở trong ngục dùng cách nổ phá, mở ra một lối đi mới, cũng làm cho cảnh sát trở tay không kịp, trong lúc nhất thời người từ cửa trước không có cách nào vòng qua để tiếp viện, lỗ hổng lối đi mới lại bị đối phương chiếm cứ tiên cơ, tình huống lúc này đã rơi vào thế giằng co.
Luke cưỡi xe chạy tới, ném xe vào trong lùm cây bên cạnh, bước nhỏ di chuyển, hai khẩu súng dưới nách ra khỏi bao.
Ba ba ba ba ba!
Tiếng súng liên tiếp vang lên, tiếng bắn nhau xung quanh lỗ hổng bỗng nhiên thưa thớt.
Trên mười tên tội phạm bị Luke từ bên cạnh bắn ngã, đội hình rối loạn.
Luke trốn vào sau một sườn đất, nhô gương ra, kiểm tra tình huống.
Đồng thời phát động khứu giác nhạy bén, truy tìm mùi của Alex - Montel.
Rất nhanh hắn đã tìm được mùi của tên phiền phức kia, quả nhiên là gã đang chạy theo hướng đông bắc.
Luke không nhanh không chậm đổi băng đạn.
Đuổi theo bắt giữ Alex?
Không cần thiết phải làm như thế.
Tên này đã sớm ngồi trong sổ đen của hắn, bây giờ dám thoát khỏi sự "bảo vệ" của cảnh sát, chuyện này quả là không thể tốt hơn được nữa.
Alex chết trong tù, khẳng định là sẽ có rất nhiều người truy tra.
Nhưng nếu như gã chết ở trên đường đào vong sau khi cướp tù, đó chính là một vấn đề khác.
Người nào muốn điều tra, có thể đi tìm những tên tội phạm đồng hành với Alex để hỏi thăm!
Nhưng có tìm được những tên tội phạm kia hay không, lại là một vấn đề khác nữa.
Luke thầm nghĩ, tay móc ra một chiếc máy bay không người lái, thao tác nó tiếp cận một chiếc xe có mấy tên tội phạm mới vừa ngồi lên định thoát đi.
Máy bay không người lái bay đến khu vực phía sau phần đuôi ô tô rồi dừng lại, phốc một tiếng, bắn một thiết bị nghe trộm, định vị cỡ nhỏ vào trong khe hở của bệ ô tô.
Nhìn điểm vàng sáng lên ở trên điện thoại di động nhãn hiệu giả, Luke hài lòng gật đầu, mới giơ tay lên đổi xong băng đạn và viên đạn cho hai khẩu súng, lại một lần nữa đứng lên.
Ba ba ba ba ba!
Mấy tên tội phạm sau cùng đang dựa vào nơi hiểm yếu để chống lại ngửa mặt ngã xuống, nhưng chiếc ô tô bị gắng thiết bị định vị đã nhanh như chớp chạy trốn rời đi.
Hắn lại một lần nữa ngồi xuống, vừa thay băng đạn, vừa nhấn nút tai nghe báo cáo: "Hondo, đám tội phạm ở cửa sau cơ bản đã tiễu trừ xong, nhưng không phát hiện ra Alex, hẳn là gã đã sớm chạy."
Harrelson bên kia chỉ đơn giản trả lời một câu: "Rõ. Đội A lập tức điều tra truy kích theo hướng đông bắc. Nhân viên đội B kiểm tra, bổ sung đạn dược, năm phút sau tiến lên tiếp viện."
Nói xong, anh ta vẫn nói thêm một câu: "Cảm ơn, Chim Cắt."
Luke cười cười, trong lòng thầm nhủ: Lần này Alex cũng không ở trong tay SWAT các ông. Tôi cũng coi như là không phụ lòng ông, Harrelson!
Sau đó, hắn bấm điện thoại gọi Selina: "Tôi đang ở sau sườn đất cách lỗ hổng 25m về phía đông bắc, tới đón tôi đi."
Hai phút sau, Selina lái xe công vụ đến đường cái cách chỗ hắn không xa, đón lấy hắn rời đi.
Bây giờ, vụ án ở nơi này không có liên quan gì tới hai người nữa, Luke chỉ có thể tính là một chân chạy lâm thời.
Tiểu đội SWAT của Harrelson mới là bộ đội chính quy tiếp nhận lệnh của tổng cục, lâm thời chạy đến tiếp viện, là giữa các sếp trên tổng bộ LAPD và LSPD điều tạm tài nguyên, có dây dưa dính dáng.
Mà việc truy kích liên quan đến khu vực quản lý và chức quyền cảnh sát Quận, trước đó Đồn cảnh sát khu vực phía tây cũng không tham dự vào, nếu bọn Luke nhúng tay vào thì về sau sẽ có rất nhiều phiền phức.