Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 740: CHƯƠNG 740: XEM XEM CHÚNG TA PHÁT HIỆN RA CÁI GÌ ĐÂY? MỘT VỊ CẢNH ĐỐC

Hai người bọn Luke yên tâm thoải mái trở về thành phố, khắp nơi ở trong thành phố đều là cảnh tượng hỗn loạn, càng cần người hơn, điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy cũng nhiều hơn.

Hai người xe mới đến khu vực biên giới thành phố, Luke đã nhìn thấy bên đường có một tên mập vèo một tiếng lướt qua, thịt mỡ đầy người và các loại trang bị nhỏ trên người đều đang rung lắc, nhìn quáng cả mắt.

Hắn phanh xe lại, miệng thì thào: "Sao tên mập này lại ở đây?"

Hạ cửa xe xuống, hai người chỉ nghe thấy mập mạp vẫn còn đang hướng về phía bộ đàm trên vai hô lớn: "Huấn luyện viên, Huấn luyện viên Harris, mau cứu mạng! Đằng sau em có mấy chục tên côn đồ đang đuổi theo. A, huấn luyện viên Harris, em nhìn thấy huấn luyện viên rồi."

Ánh mắt của Luke nhìn về phương hướng mập mạp đang chạy tới.

Chỉ thấy một người mặt mũi tràn đầy vẻ nghi hoặc từ bên trong một hẻm nhỏ cách đó không xa đi ra, miệng hô: "Bình tĩnh, tôi nói là phải bình tĩnh, chậm rãi báo cáo tình huống cho tôi đi! Tên khốn kia."

Người này, chính là huấn luyện viên Harris.

Anh ta nhìn theo bóng lưng của mập mạp đang chạy đi, miệng vẫn còn phàn nàn: "Tên Barbara này làm cái quỷ gì thế, không phải mình đã nói là phải giữ vững cương vị, không thể tùy tiện chạy loạn rồi hay sao? Lúc huấn luyện chạy bộ đều không chạy nhanh được như vậy!"

Đang nói, anh ta lại nghe thấy ở sau lưng có một tràng tiếng bước chân huỳnh huỵch.

Huấn luyện viên Harris mới vừa nghiêng đầu, phía trước đã có một nhóm lớn người vọt tới.

Trong tay bọn họ cầm đủ các loại đồ vật, thứ gì cũng có, kể cả nhưng không giới hạn trong các loại đồ vật như gậy gỗ, đồ lau nhà, ống thép, thùng rác xây … trong nháy mắt đã bao vây lấy huấn luyện viên Harris trên người mặc đồng phục cảnh sát.

"Nhìn xem chúng ta phát hiện ra thứ gì đây này? Một cảnh sát! A, còn là một Lieutenant (Cảnh đốc) nữa! Thật là một vị quan lớn a!" Một tên lưu manh trên mặt trùm tất đen đi lên phía trước, tóm chặt lấy áo ngực của huấn luyện viên Harris, xách anh ta lên giữa không trung.

Đám lưu manh xung quanh đều phát ra tiếng hô hoán hưng phấn: "Cởi sạch gã đi, cởi sạch gã đi, cởi sạch gã đi."

Luke, Selina: What the fuck! Bọn này xảy ra vấn đề ở chỗ nào thế, lúc này không phải là phải hô ‘đánh chết nó đi’ hay sao!

Trong lòng hai người cảm thấy bất đắc dĩ, lại cũng chỉ có thể xuống xe can thiệp.

Dù huấn luyện viên Harris là một người nịnh hót, nhưng tội nịnh hót cũng không đáng chết, hơn nữa đều là đồng sự ở LAPD, cũng không thể thực sự nhìn anh ta bị đám lưu manh vây đánh... Hoặc cởi sạch thả cho chạy đi.

"Được rồi, các vị thị dân nhiệt tình, xin tỉnh táo lại, mời xem cái này, nhìn sang bên này xem đây là cái gì." Tiếng của Luke vang lên, hấp dẫn ánh mắt của đám lưu manh tới.

Ở dưới ánh sáng của đèn xe, bóng hắn và Selina đứng ở nơi đó, thân thể đều hơi khom xuống, tư thế đứng xạ kích tiêu chuẩn, trong tay riêng mỗi người cầm một khẩu... M4A1.

"Là bọn cớm viện binh!" Bên trong đám lưu manh có người hô một câu.

Đám lưu manh đều hoảng loạn.

"Đừng hoảng hốt!" Đột nhiên có một tiếng rống to, trấn trụ bọn họ.

Rõ ràng là tên lưu manh đội tất đen cầm huấn luyện viên Harris trong tay quay sang phía Luke, giơ lên chắn ở trước người, nhe răng cười: "Trong tay chúng ta đang có một Cảnh đốc, sợ cái gì! Bây giờ, chúng mày để xuống súng, hai tay ôm đầu, quỳ xuống."

Selina liếc Luke một cái.

Luke thở dài: "Thật xin lỗi, vị Cảnh đốc này là huấn luyện viên trong trường cảnh sát của tôi năm đó, cũng bởi vì tôi đẹp trai hơn anh ta mà anh ta muốn khai trừ tôi. Nếu như mấy người muốn giết chết tên khốn này, vậy tôi chỉ có thể báo thù cho người đã oanh liệt hi sinh vì nhiệm vụ là anh ta rồi."

Đám lưu manh trợn mắt há miệng: "WTF?"

Mặt mũi của huấn luyện viên Harris tràn đầy vẻ tuyệt vọng: "Đừng, đừng. Cậu là ai? Bill, Barth, Joyce, Patrick, Michelle? Mặc kệ cậu là vị học viên nào mà tôi từng dạy, làm ơn phải tin tưởng, tôi làm tất cả đều là vì muốn tốt cho các cậu. Tôi nói khai trừ, chẳng qua là đang hù dọa các cậu mà thôi."

Đám lưu manh: ... Móa nó chứ tên khốn này thật sự là từng nghĩ tới việc khai trừ học viên, lại còn có nhiều người như vậy? Khó trách người ta muốn để tên này hi sinh vì nhiệm vụ.

Luke: "Không có chuyện gì đâu, Cảnh đốc! Bọn chúng đánh anh vài cái, không nhất định là anh sẽ chết. Nếu như anh chết thật, tôi cũng sẽ làm chứng cho anh, anh anh dũng hi sinh vì nhiệm vụ trong lúc bị đám côn đồ vây công. Bây giờ tôi đếm tới ba, ai không quỳ xuống đất đầu hàng, bắn chết tại chỗ. 1!"

"2!"

Ầm!

Đám lưu manh đột nhiên lập tức giải tán, tứ tán chạy trốn.

Có quỷ mới muốn chơi trò cùng chết với cớm! Tên bên phía đối diện kia rõ ràng là bắn chết cả bọn họ và tên Cảnh đốc khốn kiếp kia, sau đó lại báo cáo láo là bọn họ sát hại Cảnh đốc.

Bọn họ chỉ đi ra tìm thú vui cộng với kiếm tiền, không phải tới để gánh tội cho tên cảnh sát lòng dạ hiểm độc này.

Dường như là trong nháy mắt, hiện trường chỉ còn lại tên đội tất đen ngơ ngác đứng ở nơi đó: "Chờ, chờ một chút, móa nó chứ bọn mày đừng chạy."

"Đại ca trực tiếp đầu hàng đi! Bây giờ nhà tù đã chật ních rồi, cùng lắm thì đại ca vào đó ngồi mấy ngày sau đó sẽ được thả ra thôi, bọn em chờ đại ca ở chỗ cũ!" Một tên tiểu đệ vừa hô vừa chạy.

Tên đại ca đội tất đen tuyệt vọng, nghiêng đầu nhìn hai họng súng đen ngòm, hít sâu một hơi, trong mắt lóe lên vẻ kiên nghị, đột nhiên hành động.

Bịch!

"Tôi đầu hàng! Hai vị cảnh sát, tôi đầu hàng, chớ bắn chết tôi. Hai vị có thể bắn chết tên Cảnh đốc khốn nạn này, tôi sẽ làm chứng cho hai người, là những tên chạy trốn kia giết, thực..." Tên đại ca đội tất đen giơ hai tay lên cao, quỳ ở dưới đất, miệng như bật RAP liến thoáng nói.

Selina: "A?"

Luke cười híp mắt đi lên phía trước, từ trên lưng huấn luyện viên Harris gỡ còng tay xuống, còng tên đại ca tất đen này lại.

"Cảnh đốc, có thể gọi người của anh trở lại hỗ trợ áp tải gã ta đi." Hắn nói với Huấn luyện viên Harris cả người đầy mồ hôi lạnh, đã bị dọa cho sợ hãi nằm rạp ở trên mặt đất.

Huấn luyện viên Harris run giọng nói: "Cậu học khóa nào? Tên là gì? Làm sao tôi không nhớ là đã từng dạy cậu?"

"Anh chưa bao giờ dạy tôi, tôi chỉ lừa bọn chúng mà thôi. Nếu như bọn chúng không thả anh, chúng tôi sẽ rút lui, lại gọi tiếp viện tới cứu anh, làm sao có thể thực sự ra tay." Luke mỉm cười.

Huấn luyện viên Harris: "Cái gì cơ?"

Luke kéo anh ta dậy, miệng tiếp tục nói: "Nhưng rất có thể là tiếp viện phải cần mấy giờ mới có thể chạy đen đến, khi đó chúng tôi cũng không thể bảo đảm là anh còn sống, chỉ có thể mạo hiểm thăm dò bọn chúng, ai biết lại thực sự dọa cho bọn chúng bỏ chạy."

Huấn luyện viên Harris: ...

Đại ca đội tất đen: ...

Selina: Tôi biết mà...

Đúng lúc này, một chiếc xe cảnh sát từ nơi không xa chạy tới, lái qua lối ra trên đường cái cách đó hơn 10m rồi dừng lại.

Một ông lão có mái tóc màu bạc trắng từ trên ghế lái thò đầu ra, dường như đang nhìn tình huống xung quanh.

Huấn luyện viên Harris nheo mắt lại, mừng như điên: "Là hiệu trưởng Lassard, khẳng định là ông ấy dẫn tiếp viện tới."

Luke và Selina liếc nhau, lặng yên không lên tiếng, chỉ lại một lần nữa thối lui đến sau xe công vụ.

Có quỷ mới tới tiếp viện!

Máy bay không người lái trên đỉnh đầu bọn họ hiển thị, xung quanh chỉ có rải rác hơn ba mươi nhân viên cảnh sát và học viên, xe cảnh sát cũng chỉ có năm sáu chiếc.

Mà một đám côn đồ đen nghịt đang dồn tới nơi này, nói không chừng chính là tiếp viện mà những tên lưu manh chạy trốn vừa rồi gọi tới.

Chỉ là những tên côn đồ này vẫn còn đang di chuyển ở trên đường phố, huấn luyện viên Harris đang hoảng hốt nên không nhìn thấy, cũng không chú ý tới tiếng động mà thôi.

Huấn luyện viên Harris cảm thấy, chính mình vẫn nên nhập hội với thượng cấp của mình thì sẽ an toàn hơn một chút, anh ta không hề tin tưởng hai cảnh sát đồng sự lạ lẫm này.

Vừa rồi cái mạng nhỏ của mình kém chút nữa đã mất rồi! Cũng là do người trẻ tuổi kia thuận miệng nói đùa.

Anh ta lảo đảo chạy về phía xe của hiệu trưởng Lassard.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!