Huấn luyện viên Harris còn chưa chạy được bao xa, lại trông thấy mấy người mặc chế phục học viên chạy với tốc độ còn nhanh hơn.
Bọn họ từ trong đường ngang xông ra, quẹo cua chạy thêm mấy mét lập tức nhào tới bên cạnh chiếc xe cảnh sát kia, kéo cửa ra lập tức chui vào trong.
Huấn luyện viên Harris dừng bước, kêu lên: "Mahoney, George, Larvell, bọn em làm gì thế?"
"Huấn luyện viên, mau lên xe." George - Martin chỉ nói một câu.
Bên kia Mahoney đã mở miệng nói: "Hiệu trưởng, chúng ta mau chạy đi, không chống được nữa rồi."
Hiệu trưởng Lassard ngạc nhiên: "Các em nói gì thế?"
Mahoney: "Hiệu trưởng, nhìn kính chiếu hậu xem."
Hiệu trưởng vừa mới nhìn vào kính chiếu hậu, đã phát hiện ra đám người đông nghìn nghịt mới từ góc đường xông ra.
"Holyshxt!" Lassard lập tức càng già càng dẻo dai, tốc độ tay cực nhanh, móc cần số xe lên lập tức vọt ra ngoài, lại vung đuôi một cái đánh lái tiến vào đầu phố kế tiếp, biến mất không còn tăm tích.
Huấn luyện viên Harris bất lực giơ hai tay ở trên không, ngơ ngác nhìn chiếc xe cảnh sát đang hoả tốc biến mất ở góc đường, trong lúc nhất thời nói không ra lời.
Bên trong tiếng bước chân rầm rập, một đám người lại một lần nữa bao vây anh ta lại: "A ha, nhìn xem chúng ta phát hiện ra cái gì đây, một vị Cảnh đốc? Quan thật lớn nha."
Luke và Selina đều trợn trắng mắt.
Hiệu trưởng Lassard không trượng nghĩa, mấy học viên cũng đều không thèm quan tâm tới huấn luyện viên Harris.
Huấn luyện viên Harris vốn nịnh hót thành thần ở trong trường cảnh sát này thuộc về thành phần thần, tăng, quỷ đều ghét, tới lúc trốn chết, ai cũng không có ý nghĩ vì anh ta mà hi sinh vì nhiệm vụ.
Lần này Luke cũng lười nói nhảm nhiều.
Vừa rồi ít người, hù dọa hai câu là có thể giải quyết, bây giờ đám côn đồ này tối thiểu cũng có hơn trăm người, cầm súng trường cũng chưa chắc đã có thể hù dọa bọn chúng.
"Trực tiếp tấn công đi, tôi ném bom cay, cô ở xa bắn hai phát đạn chấn động." Hắn nói với Selina.
Hai người đi đến sau xe, mở cốp sau ra, từ bên trong lấy hai món vừa to vừa dài ra ——súng phóng lựu đạn M79.
Hai người riêng phần mình lấy đạn dược ra lắp đặt, Luke hơi nhanh hơn một chút, đầu tiên thình thịch bắn ra hai phát bom cay.
Hai màn sương mù lập tức nổ tung ở chỗ đầu phố cách đó hơn 10m, đám côn đồ vốn đang hùng hùng hổ hổ lập tức cứng lại, nhanh chóng hỗn loạn, tiếng ho khan kêu thảm từ trong màn khói điên cuồng truyền ra.
Chờ trong giây lát, Selina cũng bóp cò.
Bành!
Một phát đạn chấn động bắn tới gần huấn luyện viên Harris, trong nháy mắt một đám côn đồ lập tức nằm rạp xuống theo huấn luyện viên Harris.
Luke lại tiếp nối hai phát bom cay, kéo dài sang hai bên, tiếp tục xua đuổi đám người.
Selina quan sát trong chốc lát lại bành một phát bắn ra phát đạn chấn động thứ hai, đánh tan một đám người nhỏ đang tổ chức kích động.
Quân chủ lực giật dây tập thể nằm liệt giữa đường, đám côn đồ không có người cầm đầu, rốt cuộc đã giải tán lập tức.
"Bắn xong kết thúc công việc, tôi đi lên dẫn Harris ra." Luke tiện tay ném khẩu M79 vào trong xe, chạy chậm tiến lên.
Một lát sau, hắn kéo huấn luyện viên Harris ở trong trạng thái nửa hôn mê, vẫn lệ rơi đầy mặt đi ra, ném vào hàng ghế sau: "Đi thôi, Khối Vàng đừng liếm gã nữa, bằng không sẽ khấu trừ đồ ăn vặt ngày mai của mày."
Khối Vàng ở hàng ghế sau khinh bỉ nhìn hắn: Tên này thối hoắc như đống shit, có quỷ mới có thể liếm gã.
Selina cầm lấy bộ đàm, báo cáo về tổng đài tin tức đám côn đồ tụ tập ở nơi này.
Những người này tụ tập lại, cũng không chỉ đơn thuần là phần tử băng đảng, rất nhiều người trong đó chỉ là dân nghèo theo chân làm loạn.
Đây là tiết mục quần thể truyền thống của Los Angeles —— rối loạn.
Dưới loại tình huống này, có rất nhiều người bình thường ở tầng dưới chót bất mãn đối với cuộc sống, cũng sẽ bị hỗn loạn kích động cảm xúc, đi theo trắng trợn phá rối.
Chuyện mà đồn cảnh sát bên kia có thể làm cũng không nhiều.
Một khi hình thành rối loạn với quy mô lớn, động một tí là sẽ có mấy ngàn hơn vạn người tham dự.
Giờ phút này giao thông ở trong thành phố vẫn rất hỗn loạn, mấy ngàn vị cảnh sát làm nhiệm vụ cũng không thể tập trung đầy đủ lực lượng, đối phó với loại hành động rối loạn với quy mô lớn này.
Luke cũng không vội, có vội cũng vô dụng.
Hắn chỉ nói Selina lái xe trở về nhà.
Trên nửa đường, hắn lại một lần nữa gặp phải hiệu trưởng Lassard đã trốn ra cách đó hai quảng trường, sau khi gọi bọn họ lại, ném huấn luyện viên Harris đã có chút chuyển biến tốt đẹp lên trên xe của Lassard.
Bọn họ có thể mang theo huấn luyện viên Harris chạy trốn, Luke lại còn muốn tiếp tục làm nhiệm vụ.
Ném huấn luyện viên Harris dư thừa vướng bận đi xong, hiệu suất hành động của hai người bọn Luke lập tức trở nên cao hơn nhiều.
Trong lúc đó hai người còn lượn về nhà một lần, Luke đi xuống tầng hầm, trực tiếp mang đi mấy hòm bom cay lớn lên xe, hàng ghế sau đều bị chiếm một nửa diện tích.
Selina nhìn thấy vậy đều hơi sửng sốt: "Cậu làm ra nhiều bom cay như vậy từ khi nào thế?"
Luke cười hắc hắc: "Sau khi nói chuyện với Lawrence xong, tôi lập tức chuẩn bị luôn."
Selina lắc đầu than thở: "Để tôi thông báo cho đồn cảnh sát một chút, để cho nhân viên cảnh sát đều mang theo mặt nạ phòng độc, cậu đây là muốn quét khắp mặt phố quan trọng ở Los Angeles rồi."
Luke thề thốt phủ nhận: "Nào có khoa trương như vậy..."
Chú ý tới cô gái và con chó nào đó đều quăng tới ánh mắt khinh bỉ, hắn ho nhẹ một tiếng: "Cũng chỉ đủ để quét dọn hai khu loạn nhất ở khu vực Đông Nam mà thôi."
Selina ha ha: "Đúng vậy. Đố chỉ là hai phần năm diện tích của Los Angeles mà thôi, không khoa trương chút nào cả."
Sau đó, Selina dùng máy bay không người lái cung cấp tình báo hỗ trợ, Luke lái xe loanh quanh khu vực Đông Nam.
Gặp được nhóm lớn côn đồ tụ tập, hắn cũng không xuống xe, chỉ hạ cửa xe xuống ở xa xa bắn mấy phát bom cay tới, xua tan là xong việc.
Từ sau sự kiện ở thị trấn Prosperity bên tiểu bang Arizona, Luke đã tiến hành một chút nghiên cứu đối với loại vũ khí không có tính trí mạng này.
Bom cay mà hắn tự chế theo đuổi mục đích có tác dụng trong phạm vi lớn, hiệu quả kéo dài hơn, mạnh hơn.
Đã sớm biết được là động đất sẽ xảy ra, hắn đương nhiên là ngay lập tức chế tạp tồn trữ một nhóm lớn, cùng với một ít đạn chấn động.
Đạn chấn động có thể dùng trong một ít trường hợp đặc biệt.
Ví dụ như lúc Huấn luyện viên Harris bị vây vừa rồi, hắn vì để tránh việc đám côn đồ kia trước khi chạy đi lại thuận tay cho huấn luyện viên Harris vài phát, đã trực tiếp đánh ngã toàn bộ, rồi mới tiến lên kéo người ra.
Đại đa số địa điểm xảy ra rối loạn, đều là khu vực đám người không nghề nghiệp tụ tập, đại đa số người tham dự cũng không phải là tội phạm chân chính, phần lớn là người bình thường mượn cơ hội phát tiết.
Theo tâm lý chung của mọi người, pháp luật sẽ không xử lý nhiều người cùng một lúc, nên những người bình thường này mới gia nhập rối loạn, chạy khắp bốn phía phá hư.
Luke không muốn tiêu diệt những người bình thường này, cũng chỉ có thể xua tan cho xong việc.
Bom cay tự chế của hắn có tác dụng trong thời gian dài, hiệu quả lại mạnh, phạm vi còn lớn, rất nhanh ở bên trong từng khu vực đã trải khắp loại sương mù có hiệu quả làm người chảy nước mắt này.
Đám người tụ lại chạy trốn, thỉnh thoảng sẽ gặp phải loại sương mù này tràn ngập ở khắp đầu phố.
Bọn họ chỉ có thể lựa chọn đi vòng, vòng quanh mọi nơi, tự nhiên là đại bộ phận người đều rời đi, riêng phần mình đi trộm cướp đánh nện.
Rối loạn không có tổ chức, chính là loại tình hình này, ai cũng khó có thể khống chế.
Không bao lâu, quy mô và tần suất bạo động ở những khu vực này cũng bắt đầu nhanh chóng hạ xuống.
Dù sao nếu trúng phải bom cay hiệu quả mạnh của Luke, tối thiểu cũng phải khóc nửa giờ, kèm theo một đến hai giờ khó chịu.
Những tên gan lỳ còn có thể kiên trì đi phá phách cướp bóc trong thời gian này cũng có, nhưng tuyệt đối là kỳ tài chịu đựng ngược đãi ngàn dặm mới chọn được một.
Luke không biết là, giờ phút này Claire đang trải qua "hành trình thần kỳ" đầu tiên trong cuộc đời.