Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 742: CHƯƠNG 742: THIẾU NỮ, CÔ CẦN LỰC LƯỢNG KHÔNG?

Hôm nay, Claire đã tự mình gia nhập hai trận bắn nhau quy mô lớn, tâm tính đã sớm khác xưa.

Hơn nữa lúc trước Robert và Luke, ở Shackelford tắm máu 50 tên thành viên cầm súng của gia tộc Carlos, chuyện này cuối cùng vẫn truyền tới tai cô.

Luke lại không muốn nói tỉ mỉ chuyện xảy ra đêm đó với cô, chỉ nhắc hai ba câu là đuổi cô đi chỗ khác.

Claire chỉ có thể đi quấy rối Robert.

Vị trung niên cẩu thả Robert này lại hết sức yêu thương Claire, dù sao cũng là con gái duy nhất của mình, không phải thân sinh nhưng còn hơn cả thân sinh.

Ông cũng không nói tỉ mỉ, nhưng sau khi bị Claire nỗ lực truy hỏi, vẫn đại khái miêu tả tình hình đêm đó.

Từ đó trở đi Claire đã hiểu rõ, cho dù là ở thị trấn nhỏ rất bình yên như Shackelford, cảnh sát cũng là nghề nghiệp có độ nguy hiểm cao.

Hôm nay liên tục xảy ra bắn nhau, chẳng qua là từ việc mới được nghe thấy, biến thành tận mắt nhìn thấy mà thôi.

Chuyện duy nhất khác so với tưởng tượng của cô chính là, người cứu cô không phải là cộng tác tốt giống như ở trong phim, mà là hai vị siêu anh hùng.

Bọn họ đánh bọn cướp cầm súng, giống như trẻ con đánh con rối vậy.

Đầy đủ độ ngầu, độ nguy hiểm nhưng còn kém hơn xa so với chuyện Robert nói cho cô.

Claire mặc áo chống đạn mà Luke đặc chế ở trên người, để cô thậm chí còn có một loại ảo giác —— nếu như không tính năng lực bay lượn, chênh lệch giữa mình và bọn họ, chỉ là thiếu một cái... Mũ giáp?

Theo rối loạn sinh ra, Claire cũng không thể tránh khỏi cũng gặp phải nguy hiểm.

Lúc nhìn thấy một đám lưu manh cưỡng ép một cô gái trẻ tuổi đang hốt hoảng, ý đồ kéo cô gái này vào chỗ tối tăm, Claire và Karen không chút do dự lập tức chạy đi.

Trong lúc bọn họ giơ súng, vừa mới hô một câu "LAPD", phía đối diện lập tức có bảy tám khẩu súng giơ lên cảnh cáo bọn họ, Los Angeles đêm nay khác biệt so với dĩ vãng.

Bây giờ, Los Angeles là sân nhà cho các loại tội phạm và côn đồ.

Claire đứng ở phía trước phản ứng nhanh chóng, lập tức ôm chặt lấy Karen ở bên cạnh, nhào về phía thùng rác ở bên tường.

Ba ba ba ba!

Đám lưu manh phía đối diện không hề do dự nổ súng.

Tối nay là một buổi tối hỗn loạn, thời gian để bọn chúng muốn làm gì thì làm đã đến.

Dù giết người, cũng không có ai có thể truy xét ra bọn chúng.

Phía đối diện chỉ có hai nữ cảnh sát trẻ xuất hiện, càng làm cho dũng khí của bọn chúng tăng cao.

Karen núp ở góc tường, nghe thùng rác liên tục phát ra tiếng keng keng, miệng không nhịn được khẽ hô: "Chúng ta sẽ không bị bắn chết đấy chứ? Tớ cũng không muốn bị dung nhan bị hủy."

Claire trợn mắt một cái: "Trên tay bọn chúng có con tin, chúng ta không thể nổ súng bậy. Hơn nữa, nếu như cậu bị bắn chết thì dung nhan cũng sẽ không bị hủy, cậu xác định là bọn chúng sẽ không làm ra những chuyện còn buồn nôn hơn đấy chứ?"

Karen giật mình: "Nhưng, nhưng tớ không muốn chết, càng không muốn dung nhan bị hủy."

"Vậy thì im miệng đi, co người gọn lại một chút, tránh khỏi trúng phải đạn lạc." Claire nói xong, tấm gương nhỏ trong tay đã thuần thục thò ra ngoài, linh hoạt nghiêng soi vài cái: "Vấn đề bây giờ không phải là cứu con tin, mà là bọn chúng không chạy, lại còn ép tới chỗ chúng ta."

Súng trong tay Karen đều đã có chút run rẩy: "Vậy, chúng ta làm gì bây giờ?"

Đối phương nhiều súng hơn bọn họ, người cũng nhiều hơn, còn cưỡng ép con tin, tất cả tình huống đều bất lợi cho hai người bọn họ.

Claire nhô họng súng ra, trong đầu nhớ lại nội dung chính của kỹ thuật bắn qua gương mà Luke từng giảng giải cho cô, hơi hơi tính toán một chút sau đó quả đoán bóp cò.

Cô nhất định là cần phải mau chóng ngăn cản đối phương tiếp cận, nếu không sẽ để hai người rơi vào đường cùng.

Ba ba! Ba ba ba!

Năm phát súng hơi rời rạc, hai phát đầu là thử nghiệm điểm đạn rơi, ba phát sau mới là bắn thật sự.

Một tên cướp kêu thảm ngã xuống, ôm đũng quần lăn lộn.

Bọn cướp lập tức kêu la: "A, Chó Đen trúng đạn rồi."

"Chết tiệt, chim của nó bị cắt đứt rồi."

"Giết hai con bitch kia đi!"

Claire nhìn đám cướp trong gương đang dựa vào tường tiến tới gần, trong lòng cũng không hề bối rối, mà lại tiến vào một loại trạng thái cực kỳ bình tĩnh.

Ba ba ba ba ba!

"A!" Tên cướp thứ hai ngã xuống, ngực bụng trúng liền ba phát.

Bọn cướp giật nảy cả mình: Móa nó chứ đây là loại kỹ thuật bắn gì! Nổ súng hai lần lại bắn trúng hai người? Chính mình sẽ không đụng phải cọng rơm cứng đấy chứ!

"Đại ca, dùng thứ này đi." Một tên cướp thét lên.

Claire nhìn thấy đối phương lấy một món đó ra, trong lòng thầm kêu hỏng bét.

Hai tên cướp ở sau cùng thế mà lại cầm AK.

Tấm thép làm thùng rác ngăn cản đạn súng lục bình thường đều chỉ là miễn cưỡng, đạn súng trường với lực xuyên thấu cực mạnh căn bản là không thể ngăn được.

Mặc dù hai người bọn họ đều mặc áo chống đạn, nhưng đầu của Claire lại không chống đạn, áo chống đạn của Karen chỉ che cản nơi yếu hại ở nửa người trên, nếu rút lui thì độ nguy hiểm cũng cực lớn.

Làm gì bây giờ? Trong lòng cô vô cùng lo lắng.

"Thiếu nữ, có cần lực lượng không? Gọi tên của tôi đi!" Một giọng nói trầm thấp vang lên trong đầu cô.

Claire: "Cái quỷ gì thế?"

"Xin lỗi! Tôi không phải là ma quỷ! Mặt khác, đối thoại với tôi ở trong lòng là được, không cần nói ra miệng." Giọng nói trầm thấp giống như giọng ma vương bên trong các vở kịch kia lập tức tức giận rống đến.

Claire: ... OK, thật xin lỗi, vậy mày là cái gì?

"Gọi tên của tôi đi, cô sẽ có thể đạt được lực lượng!" Giọng nói trầm thấp kia tiếp tục nói.

Claire: Vậy mày cũng phải nói cho tao biết mày tên là gì trước chứ.

Giọng nói trầm thấp: "Ách.. Glutton!"

Claire: e~ Glutton!

"Đần... Chữ e kia không ở bên trong tên của tôi!" Giọng nói kia có vẻ hổn hển tức giận.

Claire không khỏi mắng ra thành tiếng: "WTF!"

"Xin lỗi đi! Không cho phép nói tục với tôi!" Giọng nói trầm thấp kia lại một lần nữa bất mãn.

Thật xin lỗi! Nhưng mà, có thể nhanh lên một chút không? Hình như là tao đã gọi tên của mày rồi mà! Claire ở trong lòng hét lớn.

"Không gọi đúng! Nhất định cần phải làm lại! Nói theo tôi ——Glutton!" Giọng nói trầm thấp kia vô cùng bướng bỉnh.

Claire cảm thấy tức ngực, hoàn toàn là bị làm cho tức giận, nhưng cũng chỉ có thể đọc theo: Glutton!

"Cô đã có được lực lượng của tôi, đi chiến đấu đi, thiếu nữ được vận mệnh chọn trúng ạ!" Giọng nói trầm thấp kia lại vang lên.

Claire ngơ ngác: Chờ đã! Lực lượng gì của mày, làm sao tao lại không có một chút cảm giác nào?

"Thiếu nữ... đần! Buông lỏng thân thể, không nên chống cự." Giọng trầm thấp kia mắng một tiếng.

Claire đột nhiên cảm thấy bàn tay cầm súng của mình giơ lên.

Cô kinh hãi hô lên một tiếng, muốn khống chế nó lại.

"Thiếu nữ... đ, là lực lượng của tôi, không nên kháng cự." Giọng nói trầm thấp kia kém chút lại muốn mắng người, nhưng cũng giống như mấy lần trước đó, nó không có loại lá gan này.

Trong đầu Claire thay đổi thật nhanh, vẫn lựa chọn thuận theo, dù sao thì bây giờ cô cũng không có biện pháp nào tốt hơn, loại đại sát chiêu gọi Luke tới kia cũng không kịp dùng.

Dưới cái nhìn chăm chú của cô, tay phải vô cùng bình ổn nhô họng súng ra.

Ba! Ba! Ba! Ba! Ba!

Năm tên cướp lịch bịch ngã xuống đất, ngay cả kêu thảm đều không thể kêu một tiếng, trực tiếp headshot, mất mạng tại chỗ.

"Thiếu nữ, cô có thể đi ra ngoài quét dọn chiến trường." Giọng trầm thấp kia nói ra.

Claire lại vẫn cầm tấm gương nhỏ kiểm tra trong chốc lát, trong lòng vô cùng rung động.

Vừa rồi ánh mắt của cô chỉ có thể nhìn thấy chính mình vươn tay phải ra, căn bản là không nhìn thấy năm tên cướp này, cũng không tồn tại khả năng nhắm chuẩn.

Kết quả là năm phát súng đều trúng, năm tên cướp đều ngã xuống đất bất động.

Mấy giây sau, cô mới lấy lại tinh thần, quay sang Karen khoa tay múa chân ra hiệu vài ngôn ngữ chiến thuật, hai người luân phiên yểm hộ nhau, chậm rãi tới gần thi thể của bọn cướp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!