Claire tín nhiệm nhất, vẫn là những quy tắc an toàn mà Luke huấn luyện cho cô.
Xác định thành quả thắng lợi, tuyệt đối là không nên đắc ý quên hình, nếu không sẽ rất dễ dàng bị người giết ngược.
Dù rằng có tên Glutton không hiểu thấu kia...
"Nói xin lỗi! Tôi không phải là thứ gì không hiểu thấu, hơn nữa không phải là đã nói cho cô, chớ kêu loạn tên thật của tôi rồi hay sao? Đó là chú ngữ, biết hay không!" Giọng trầm thấp kia lại vang lên, lần này tốc độ nó nói đã nhanh hơn trước rất nhiều.
Claire xin lỗi càng nhanh: "Thật xin lỗi G, ách, là ngài."
Trong lúc trong lòng giao tiếp với tồn tại thần bí kia, cô kiểm tra bọn cướp lại một lần, rốt cuộc cũng buông lỏng xuống.
Tên cướp duy nhất còn sống, chính là tên xui xẻo mà con chim nhỏ đã bay đi kia, nhưng tên này đã sớm bởi vì đau nhức kịch liệt và mất máu mà hôn mê rồi.
Những tên cướp khác, kể cả tên bị cô thông qua tấm gương bắn hai phát trúng ngực bụng ban đầu kia, đều đã tử vong.
"Trời ạ! Đây đều là cậu làm ra hay sao?" Trong miệng Karen lẩm bẩm nói.
Claire lộ ra vẻ mặt cầu xin: "Tớ nói là không phải tớ, mà là những thứ khác làm, cậu có tin không?"
"Tôi không phải là những thứ khác! Nói xin lỗi!" Giọng nói trầm thấp kia lại ảo não rống lên.
Thật xin lỗi. Lần này Claire xin lỗi rất nhanh.
Cô cũng nghĩ đến một chuyện: Không thể gọi cái tên kia, vậy bình thường xưng hô với mày như thế nào?
"Cô chỉ cần muốn nói chuyện với tôi, tự nhiên là tôi có thể cảm nhận được, không cần chuyên môn gọi tôi." giọng nói trầm thấp kia nói xong, lập tức lại giữ im lặng.
Claire còn muốn giao lưu vài câu với chủ nhân của giọng nói trầm thấp này.
Karen ở bên cạnh mới kiểm tra xong đột nhiên nghiêng đầu lại, ôm lấy cô, hôm lên khuôn mặt cô một nhát: "Ngầu! Cô nàng! Thế mà cậu còn giấu kỹ thuật bắn bách phát bách trúng này, là sợ lúc huấn luyện đả kích các bạn học cùng lớp à?"
Claire: "A?"
Karen hưng phấn nói không ngừng: "Việc này quả thực là quá tuyệt! Bên cạnh tớ cũng có một nữ cảnh siêu ngầu, mẹ tớ còn nói phụ nữ không đảm đương nổi nghề cảnh sát, bảo tớ mau chóng trở về học âm nhạc hoặc là vẽ tranh gì đó. Ha ha, tớ lại muốn xem xem lúc bà đối mặt với sự thật, sẽ còn lời gì để nói."
Claire vỗ một bàn tay vung lên trên mông cô ta.
"A, cậu làm cái gì thế?" Karen bụm mông ở nơi đó nhảy tới nhảy lui.
"Cậu xác định là nếu nói cho mẹ cậu biết, bạn học trong trường cảnh sát của cậu một lần nổ súng đã bắn chết sáu tên cướp cầm súng, bà ấy vẫn còn để cậu tiếp tục công việc này chứ?" Claire trừng mắt nhìn cô ta.
Karen: "... Uhm được rồi, tớ sẽ không nói với mẹ tớ chuyện này. Thế nhưng cậu không có cách nào bảo mật chuyện này ở trong đồn cảnh sát a? Lúc trở về khẳng định là sẽ phải viết báo cáo, cần tớ giúp cậu không?"
Claire nghĩ tới lúc trước Selina phổ cập khoa học cho cô, sau khi nổ súng và bắn chết nghi phạm, sẽ có một đống lớn quy trình điều tra và báo cáo, còn phải ước định tâm lý nữa, đầu lập tức ong ong: "Giúp thế nào?"
Karen: "Tôi có một ông chú, công tác ở trong bộ nội vụ LADP, cho nên cậu hiểu rồi đấy."
Claire: "Điều kiện."
Luke từng đề cập qua, nổ súng chỉ cần là không làm trái quy tắc, vậy chuyện về sau chỉ là chuyện vặt, chẳng qua chỉ làm phiền người, nhưng vấn đề không lớn.
Chuyện này cô không cho rằng Karen có thể hỗ trợ miễn phí, dù rằng quan hệ giữa hai người rất không tệ, nhưng còn chưa tới tình trạng lãng phí tài nguyên để giúp cô xử lý tạp vụ.
"Thứ nhất, về sau cậu chính là huấn luyện viên xạ kích tư nhân của tớ... Còn làm cả huấn luyện viên chiến đấu nữa." Karen hưng phấn nói ra.
Claire cười nhạo một tiếng: "Nghĩ hay lắm. Cùng lắm thì chỉ làm cố vấn cho cậu, một tháng hai giờ, muốn hay không."
Karen: "Thành giao."
Claire sững sờ, hiểu ra: "Dự tính của cậu chính là hai giờ?"
Karen cười không đáp: "Thứ hai, tớ muốn theo đuổi anh của cậu, cậu phải giúp đỡ."
Claire quả đoán từ chối: "Không có khả năng."
Nhìn biểu lộ của Karen, cô bổ sung một câu: "Tớ sẽ không thích phiền phức, nếu muốn theo đuổi thì tự mình làm, tớ cũng không có nhiều thời gian rảnh rỗi để chơi trò chơi ngây thơ này với cậu."
Karen suy nghĩ một lát, gật đầu: "Thành giao."
Cô biết rõ, nhìn dáng vẻ Claire có vẻ sáng sủa hào phóng, nhưng ranh giới cuối cùng ở trong lòng lại rất cứng rắn.
Người nào muốn ép cô, sẽ chỉ đổi lại sự phản kháng càng mạnh hơn mà thôi.
Tận lực đạt được lợi ích lớn nhất, là gia tộc của cô dạy bảo.
Thấy tốt thì lấy, đây cũng là gia tộc của cô dạy bảo.
Claire cũng thầm nhủ trong lòng: Tôi có điên mới giúp cậu theo đuổi Luke. Chẳng may cậu bị từ chối, thẹn quá hoá giận còn không phải là chỉ có thể tìm tôi để phàn nàn hay sao?
Cô tất rõ ràng, Luke đối với những người không phải người nhà, độ nhẫn nại rất thấp.
Chỉ là loại bản chất lạnh lùng này, bình thường đều bị che giấu ở bề ngoài ôn hòa, cùng với đầy đủ lễ nghi của hắn.
Cô đương nhiên là sẽ không tiếp nhận loại điều kiện phỏng tay này.
Đôi khuê mật đều có chút tâm tư nhỏ đã đạt thành nhận thức chung, lúc này mới bắt đầu thông báo cho tuần cảnh tới thu dọn chiến trường.
Luke không hề biết rõ, một con chó không đáng tin cậy rốt cuộc đã làm ra một việc vô cùng không đáng tin cậy, hắn và Selina đang bận rộn xua đuổi đám côn đồ ở trong thành phố.
Một đêm này, hắn dựa vào hơn ngàn phát bom cay, thành công thu hoạch một bó lớn điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.
Ở dưới sự quét dọn của bom cay của hắn, những tên côn đồ kia từ băng đảng đông đảo mấy chục hơn trăm người ban đầu, rất nhanh đã biến thành băng đảng cỡ nhỏ và vừa hơn 10, 20 người, lại biến thành nhóm người tốp năm tốp ba.
Mỗi lần xua tan những nhóm gây rối này, điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy, cũng từ khoảng 100 điểm lúc vừa bắt đầu, biến thành 30 50 điểm, sau cùng thậm chí 10 điểm đều không tới.
Nhưng, như thế vẫn không chống cự nổi một đêm không ngừng nỗ lực này của hắn.
Nhiều lần thu gặt đám quái vặt vãnh siêu cấp nhiều này, mang đến cho hắn trên 5000 điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.
Mà ngay từ đầu cứu người đánh người cùng với bé bự Iron Man, cũng có hơn 2000 điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.
Kinh nghiệm hiển thị ở trong hệ thống cũng biến thành 55730/90000.
Điểm tích lũy: 44230.
Luke vừa lòng thỏa ý.
Sau khi hắn qua lại quét dọn hai lần ở khu vực Đông Nam thành phố, buổi đêm động đất cực độ hỗn loạn này rốt cuộc cũng đi qua.
Tới lúc mặt trời ló dạng, rối loạn cũng dần dần bình ổn lại.
Về đến nhà, Claire đã ngủ, 7h sáng cô gọi điện thoại tới, nói mình đã về nhà ăn sáng xong, để hai người không cần phải để ý đến cô.
Hai người đơn giản rửa mặt, làm nóng sandwich tự chế đã sớm chuẩn bị sẳn, đơn giản giải quyết xong bữa sáng, riêng phần mình đi nghỉ ngơi.
Selina trực tiếp vào phòng, ngã xuống giường đi ngủ.
Luke thì lại lẳng lặng ngồi ở trong phòng khách, mở tabletvới âm lượng rất nhỏ xem tin tức.
Không ngoài dự đoán, tin tức ở Los Angeles lại một lần nữa vỡ tổ.
Bên trên đài truyền hình tràn ngập các loại tin tức liên quan tới động đất, trong đó San Francisco còn nghiêm trọng hơn Los Angeles không ít.
Có lẽ là bọn họ muốn để tâm trạng của cư dân Los Angeles tốt hơn một chút —— ít nhất thì lần động đất này, Los Angeles cũng không phải là nơi xui xẻo nhất.
Hơn nữa nhờ vào cảnh báo sớm của giáo sư Lawrence - Hayes, số người tử vong trong trận động đất ở California lần này cũng không nhiều giống như trong tưởng tượng.
Trước mắt số người tử vong xác định là vì động đất ở Los Angeles, cũng chỉ có 37 người, San Francisco lại có tới 76 người.
Đương nhiên, đây chỉ là một phần thương vong nhỏ.
Có quá nhiều người bị thương, chuyện này rất khó có thể thống kê rõ ràng.
Thêm nữa, tối hôm qua ở Los Angeles và San Francisco đều xảy ra rối loạn lớn.
Los Angeles đến sáng nay, cơ bản xác định được là rối loạn sẽ không tiếp tục mở rộng, mà đang từ từ nhỏ dần.
San Francisco lại không được may mắn như vậy, rối loạn ở nơi đó cho dù đến ban ngày nhưng lại vẫn tiếp tục, thậm chí có rất nhiều dân nghèo ở khu vực xung quanh giống như gió vọt vào thành phố, muốn mượn cơ hội này để kiếm bộn.
Như thế phiền phức trong nội bộ đồn cảnh sát tự nhiên là cũng lớn hơn nhiều.