Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 747: CHƯƠNG 747: DÂN BỊ NẠN, CHÓ SĂN CỦA KẺ CÓ TIỀN, CẢNH SÁT BẨN

Sau khi lên xe, Selina để cho Luke đi tới cửa hàng bánh ngọt trước, cô trả tiền bánh ngọt ăn vặt hôm nay.

Khối Vàng hài lòng gật đầu, tỏ vẻ vô cùng tán dương đối với tính tự giác của cô.

Luke móc điện thoại ra: "Để tôi hỏi Lucy một chút, xem hôm nay cửa hàng của cô ấy có kinh doanh hay không."

Tối hôm qua động đất đi qua, hôm nay khẳng định là có rất nhiều cửa hàng sẽ bị ảnh hưởng, chưa chắc đã mở cửa.

Nói vài câu, hắn cúp điện thoại, đạp xuống chân ga: "Tin tức tốt là, hôm nay bọn họ vẫn kinh doanh như thường lệ."

Selina nghe xong đã biết phía sau vẫn còn lời chưa nói hết, tự giác đóng vai phụ: "Tin tức xấu là..."

"Hôm nay cửa hàng của bọn họ đã chật ních, nếu như chúng ta đi trễ một chút, vậy cũng chỉ có thể mua bột mì và đường trắng ở cửa hàng, rồi mang về nhà tự làm." Luke nở nụ cười khổ.

Sau khi thân phận Ghost Butcher dừng hoạt động, thời gian hắn làm đồ ăn đã thẳng tắp hạ xuống, càng không muốn làm những món bánh ngọt quá tốn thời gian, phí sức kia nữa.

Nhưng hôm nay là muốn thưởng cho Khối Vàng, bánh ngọt phổ thông mà hắn làm hiển nhiên là không có khả năng lấy ra làm phần thưởng.

Lucy chính là nữ nhân viên của cửa hàng bánh ngọt mà bọn họ thường đi nhất kia.

Giá cả của cửa hàng bánh ngọt này tương đối cao, bình thường làm ăn không nóng không lạnh, rất ít khi phải xếp hàng dài đợi chờ.

Nhưng hôm nay, sợ là cửa hàng bánh ngọt ở Los Angeles còn kinh doanh như thường lệ cũng không có nhiều.

Khối Vàng lập tức sủa gâu gâu.

Nó cũng rất sành miệng, biết rất rõ ràng sự chênh lệch trình độ của cửa hàng bánh ngọt này so với cửa hàng phổ thông.

Nó không hề muốn ăn đồ cho heo ăn.

Luke nở nụ cười: "Được. Lucy chuyên môn cho giữ lại cho chúng ta một chiếc Tiramisu hoàn chỉnh ở sau bếp, cô ấy đoán được là hôm nay chúng ta sẽ cần nó."

Selina bĩu môi: "Hừm, ngay cả chuyện này đều có thể cân nhắc giúp cậu. Nói đi, cô ấy đã cho cậu số điện thoại di động mấy lần rồi?"

Luke cười nói: "Ngay lần thứ hai chúng ta tới, tôi đã lấy được số điện thoại di động của cô ấy, cô quên rồi à? Lần đó chúng ta trực tiếp mua đi hơn 100 cái bánh ngọt trong cưa hàng, sau đó đã trở thành khách hàng lớn của cô ấy."

Selina yên lặng.

Hắn nói chuyện, cô ta lập tức nhớ lại.

Nay cả lúc Luke đi công tác, cô ta đi tới cửa hàng bánh ngọt dùng cũng là dùng thân phận VIP của Luke, Lucy cũng rất nhiệt tình với cô.

Ai bảo sức mua của ba người ham ăn nhà Luke này rất kinh người, mỗi tháng đều để cho Lucy sớm hoàn thành chỉ tiêu bán hàng, thuận lợi lấy được không ít tiền thưởng.

Đương nhiên, Luke cũng không ngốc đến mức nói cho Selina biết, Lucy còn từng âm thầm nói chuyện điện thoại mấy lần, hẹn hắn ban đêm đi ra ngoài uống rượu uống cà phê.

Chủ yếu là ban đêm hắn đều bề bộn nhiều việc, nào có thời gian đi cưa gái.

Lái xe đến gần cửa hàng bánh ngọt, Luke nhíu mày.

Selina cũng kỳ quái nhìn về phía cửa hàng bánh ngọt ở cách đó không xa, trong đó đang ầm ĩ khắp chốn, rất nhiều người đều đang chạy ra bên ngoài.

Nhưng bọn họ lại chạy không nhanh, vẻ mặt cũng không có vẻ như là đang e ngại gì đó, rất nhiều người còn vừa chạy chậm, vừa quay đầu lại nhìn.

Không ít người thậm chí còn chạy đến đường phố phía đối diện, lại rướn cổ lại bắt đầu vây xem.

Hai người bọn Luke liếc nhau.

"Thượng Đế phù hộ, đừng để Tiramisu của chúng ta bị ảnh hưởng." Selina có chút lo lắng, cô ta đã hứa là sẽ cho con chó nào đó bánh ngọt, nếu như không làm được sợ là sẽ bị nó châm chọc cả ngày mất.

Luke: "Mặc dù tôi rất muốn an ủi cô là sẽ không, nhưng khả năng xảy ra loại chuyện này vẫn rất lớn."

"Gâu gâu gâu." Khối Vàng cũng có chút khẩn trương, đây chính là phần thưởng mà nó quang minh chính đại được hứa hẹn, chính miệng Đại Ma Vương tán thành.

Nếu như không có, vậy cũng uổng công hôm qua nó phải vắt hết óc chó nghĩ ra chủ ý!

Luke: "OK, tao cam đoan là hôm nay vẫn có thức ăn ngon, nếu cửa hàng này không có thì giữa trưa sẽ đi mua hamburger IN N OUT đỉnh cấp."

Nói xong, hắn đẩy cửa bước xuống, đi nhanh về phía cửa hàng bánh ngọt.

Chen vào trong đám người vây xem, hắn lập tức nhìn thấy một đám người đang tụ tập ở trong cửa hàng bánh ngọt.

Trong tay bọn họ giơ cao băng rôn, miệng đang liến thoắng nói gì đó.

Trong cửa hàng bánh ngọt, hai nữ nhân viên kể cả Lucy ở bên trong đang lộ ra vẻ mặt đầy bất lực nói gì đó với hai người cầm đầu.

Nhưng vẻ mặt của đối phương lại xúc động tức giận, gào thét lớn tiếng: "Những người có tiền các cô, ăn đến miệng đầy chảy mỡ, nhưng không nghĩ tới việc trợ giúp xã hội, các người đều là quỷ hút máu."

Luke âm thầm móc huy hiệu cảnh sát ra đeo lên, đẩy đám người này ra, đi vào trong cửa hàng.

Người bị đẩy ra há mồm muốn mắng cái gì đó, nhưng nhìn thấy huy hiệu cảnh trước ngực sát Luke, lại lập tức im miệng.

Động tác của Luke rất nhanh, vài bước đã đi vào trong cửa hàng, vỗ vỗ hai người đang gầm rú với bọn Lucy.

"Làm gì thế?" Một nam một nữ này bất mãn quay đầu sang, lập tức nhìn thấy Luke đeo huy hiệu cảnh sát đứng ở sau lưng bọn họ, lập tức nghẹn lại.

Luke: "LAPD, nơi này xảy ra vấn đề gì hay sao?"

Bên trong ánh mắt của Lucy hiện lên vẻ mừng rỡ: "Luke, anh tới rồi à?"

Cặp nam nữ kia nghe thấy vậy, lập tức trở nên cảnh giác: "Mấy người là cùng một bọn?"

Luke dùng ánh mắt nhìn người ngốc, nhìn hai người này: "Tôi là khách hàng của nơi này, chẳng lẽ mấy người cũng cùng một bọn với McDonald's, IN N OUT à?"

Hai người lại một lần nữa nghẹn lời.

Luke: "Được rồi, bây giờ tôi bắt đầu chính thức hỏi thăm. Xin hỏi, hai vị nhân viên cửa hàng này làm sai chuyện gì hay sao? Là trả nhầm tiền lẻ, hay là đưa sai bánh ngọt?"

Đôi nam nữ kia liếc nhau, cuối cùng người phụ nữ kia nói ra: "Bọn họ từ chối cung cấp thức ăn cho chúng tôi."

Luke nhìn về phía Lucy.

Lucy cũng coi như là người quen của hắn, vội vàng nói: "Không, không phải, bọn họ muốn chúng tôi miễn phí đưa bánh ngọt trong cửa hàng cho bọn họ, thế nhưng chúng tôi cũng không nhận được thông báo là sẽ cung ứng miễn phí, chúng ta thông báo cho bà chủ, nhưng bà ấy có việc không kịp tới..."

Luke đã đại khái hiểu ra vấn đề.

Cửa hàng bánh ngọt này vốn hướng tới con đường cung cấp hàng cao cấp, phía trước cửa hàng cũng không quá lớn, khách hàng không có nhiều lắm.

Bình thường ở trong cửa hàng luôn bảo trì số lượng hai nữ nhân viên, không hề có cửa hàng trưởng.

Lucy làm ở đây đã lâu, thái độ tốt, khách hàng đánh giá cao, bởi vậy cũng không có chức vụ cửa hàng trưởng chính thức.

Luke đưa tay: "Đã hiểu. Nói cách khác, hai vị này là bởi vì các cô không miễn phí đưa đồ ở trong cửa hàng cho họ, mà ở đây kháng nghị?"

Đôi nam nữ kia nghe xong, tức giận kêu lên: "Chúng tôi bị nạn, chúng tôi cần trợ giúp."

Sắc mặt của Luke bình tĩnh: "Nơi này là đơn vị từ thiện à? Hay là điểm phân phát thực phẩm cứu trợ miễn phí của giáo hội?"

Nhìn đôi nam nữ bị nói cho nghẹn lời, hắn lại nói tiếp: "Lượng cung cấp mỗi ngày của cửa hàng bánh ngọt này cũng không nhiều, có thể để cho 300 người ăn một bữa cũng không tệ. Mấy người muốn cho người gặp nạn ở Los Angeles ăn no, thì có thể đi tới những tiệm ăn nhanh kháng nghị, trong mỗi cửa hàng đều dự trữ suất nhanh ăn đủ cho 2000 người. Cho nên, tại sao lại muốn tới nơi này?"

"Mày, mày là chó săn của đám người có tiền!" Người phụ nữ kia hét ầm lên: "Chính là bọn mày trợ giúp những người có tiền kia nghiền ép những người bình thường bọn tao."

"Đúng, mày còn thường xuyên đến nơi này ăn đồ ăn. Giá bánh ngọt ở nơi này cao như vậy, khẳng định mày là một cảnh sát bẩn!" Người đàn ông bên cạnh vội vàng nói góp vào.

Luke nở nụ cười, từ trong túi móc một cây bút ra, đồng thời kéo lấy một tờ giấy quảng cáo của cửa hàng bánh ngọt, nhanh chóng viết lên trên xuống mấy dãy số, đưa về phía hai người: "Đây là số điện thoại của bộ phận khiếu nại trong vụ tổng cục LAPD, còn có số điện thoại khiếu nại của bộ nội vụ phân cục phía Tây, cùng với dãy số đường dây nóng của tổng cục cảnh sát trưởng. Mấy người có bất kỳ chứng cứ gì, có thể trực tiếp gọi khiếu nại với bọn họ."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!