Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 748: CHƯƠNG 748: MIỆNG PHÁO QUÉT NGANG NGƯU QUỶ XÀ THẦN

Nói tới đây, lời nói của Luke xoay chuyển: "Thế nhưng, bây giờ tôi nhất định phải mời mấy người lập tức rời khỏi cửa hàng này, không được tiếp tục quấy nhiễu công việc kinh doanh của cửa hàng nữa."

Đôi nam nữ đều kêu lên: "Mơ tưởng, quả nhiên là tên cảnh sát bẩn như mày đến làm tay chân cho kẻ có tiền."

Nói xong người đàn ông kia lập tức đưa tay ra bắt lấy vạt áo của Luke.

Luke không nhanh không chậm đưa tay chặn lại, tiện tay đẩy lên ngực người đàn ông này một cái, đẩy gã ra hai bước: "Ra tay lại một lần nữa, tôi sẽ muốn kiện ông tồi đánh lén cảnh sát... A ha, đây là cái gì?"

Hắn lộ ra vẻ mặt chế nhạo nhìn xuống mặt đất.

Người đàn ông bị hắn đẩy ra, đột nhiên có một cọc đô la từ trong áo trước ngực rơi ra, rơi xuống dưới chân.

Ánh mắt của đám người vây xem cũng rơi tên trên cuộn đô la này, trong miệng đều phát ra các loại âm thanh cảm thán.

"Chỗ này hẳn là cũng có 2.000 đô la đi?" Luke mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt của người đàn ông này: "Bây giờ xin hãy nói cho tôi biết, ông cầm nhiều tiền mặt như vậy là muốn làm gì? Bởi vì tôi hoài nghi ông muốn dùng nó để giao dịch dược phẩm vi phạm lệnh cấm."

Tất cả mọi người đều nhìn về phía người đàn ông dẫn đầu kia.

Không ai cảm thấy Luke đang lấy việc công để báo thù riêng.

Đây chính là một cọc tiền mệnh giá 100 đô la, một cọc có khoảng hai mươi tờ, 2.000 đô la.

Ở nước Mỹ, người nào tùy thân mang theo một cọc đô la mệnh giá lớn như thế này, trên cơ bản đều là con buôn hoặc người làm ăn không trong sạch.

Sắc mặt của người đàn ông kia cứng ngắc, cực nhanh nhặt cọc đô la lên: "Đây là tiền tiết kiệm mà tôi mới rút, không cần cậu phải xen vào."

Luke nở nụ cười: "Vậy ông chờ một chờ chút."

Bên ngoài, Selina đã sớm tra xét tư liệu của đám gây rối này, lúc này đi vào đưa điện thoại di động cho hắn.

Hắn kiểm tra nội dung bên trên, miệng hỏi: "Mr. Larry - Foxen, đúng không? Ghi chép ngân hàng của ông cho thấy, trong vòng một tháng vừa rồi ông không có ghi chép khoản giao dịch nào lớn cả, thậm chí còn thất nghiệp nửa năm rồi. Xin hỏi, số tiền tiết kiệm này của ông là từ đâu mà có?"

Đám người vây xem lại một lần nữa phát ra từng đợt cảm thán.

Đối với người Mỹ không quá ưa thích tiết kiệm tiền, chỉ thích nhanh chóng tiêu xài mà nói, thất nghiệp nửa năm còn có thể có 2.000 đô la tiền mặt ở trên người, tuyệt đối là vô cùng hiếm có.

Chuyện này giống như là một người nào đó xuất hiện ở hiện trường án giết người, trong tay còn cầm hung khí dính máu vậy, mặc dù không thể chứng minh gã là người phạm tội, nhưng sự hiềm nghi lại lớn đến mức đột phá chân trời.

Người đàn ông này càng thêm hoảng loạn: "Cậu, cậu nói bậy! Tôi, tôi có công việc, đây là tiền lương mà tôi mới lĩnh được không lâu."

Nụ cười của Luke càng thêm rõ ràng: "Thật sao? Nhưng ghi chép trong đồn cảnh sát lại hiển thị, ba tháng trước ông mới bị bắt vào tù, tội danh là đột nhập vào nhà người khác trộm cướp tài sản. Một tháng trước, ông mới vừa được tạm tha, xin hỏi công việc mới của ông là gì? Theo hiệu suất kiếm tiền này, tối thiểu ông cũng phải tìm được việc có mức lương 5000."

Đám người vây xem xôn xao.

Một người vị trộm cướp vào tù, lại vẫn còn ở trong thời kỳ tạm tha, làm sao có thể lập tức tìm được một công việc có mức lương 5000.

Người đàn ông này triệt để bị những tài liệu này đánh tan.

Sắc mặt của gã xanh xám, ánh mắt phiêu hốt, hoàn toàn không dám đối mặt với Luke nữa, xoay người bỏ đi: "Cậu nói hươu nói vượn, tôi không muốn nói chuyện với cậu nữa."

Luke cũng không ngăn cản gã.

Loại kháng nghị kiểu không trực tiếp ra tay phá cửa hàng này, hắn thực sự là không muốn phụ trách.

Đổi thành cửa hàng bánh ngọt khác, hắn cũng sẽ lười nhác phụ trách.

Nhưng đám người gây chuyện này quá nhiều, mật độ người trong phòng tạm giữ trong đồn cảnh sát đều sắp giống như trong toa xe lửa mỗi lúc xuân về ở Trung Quốc rồi.

Vì loại náo loạn nhỏ này mà bắt mấy chục người nữa nhốt vào, đó chính là làm khó nhân viên cảnh sát trông coi phòng tạm giữ.

Hắn chỉ quăng ánh mắt về phía người phụ nữ kia: "Mrs Mary - Johnson, cần tôi đọc ghi chép của bà ở trong đồn cảnh sát không? Lượng chữ mô tả cũng không ít đâu."

Mặt mũi của người phụ nữ kia tràn đầy sự e ngại, xoay người lập tức bỏ chạy.

Ánh mắt của Luke cũng không dừng lại ở trên người cô ta, mà là mang theo khí thế mạnh mẽ sau khi liên tục KO (knock out) hai người, quét về phía đám người đi theo kháng nghị ở trong cửa hàng.

Tuyệt đại bộ phận những người này đều lộ ra vẻ sợ hãi, cực nhanh đi ra bên ngoài cửa hàng.

Trên thực tế, Selina chỉ mới tạm thời tra xét tư liệu của mấy người cầm đầu, nhưng từ cách ăn mặc, hành động cử chỉ của đám người này, Luke vững tin là không có mấy người có tài sản trong sạch.

Một đám người ăn cắp cướp đoạt, chạy đến cửa hàng bánh ngọt phá rối, suy nghĩ một chút đã biết là không phải xuất phát từ lý do chính nghĩa rồi.

Còn số ít mấy người không đi, sắc mặt do dự.

Luke cũng không để ý tới bọn họ.

Chỉ là mấy người này, làm sao có thể so bì với mười mấy vị khách hàng ở bên ngoài được.

Giống như lời hắn nói, cửa hàng bánh ngọt là nơi kinh doanh, không phải là cơ quan từ thiện.

Những nhân viên cửa hàng như Lucy căn bản là không có tư cách đưa bánh ngọt cho bọn họ ăn, đó là tài sản của cửa hàng, không phải là của bọn họ.

Hắn cười xoay người: "Bây giờ hình như là không còn ai xếp hàng nữa, tôi có thể mua bánh ngọt rồi chứ? Bữa trưa hôm nay chỉ trông cậy vào bọn chúng mà thôi."

Lucy liên tục gật đầu: "Tôi sẽ lập tức lấy cho anh."

Trong lúc cửa hàng lại một lần nữa bị khách khứa vây xem, Luke giơ mấy hộp bánh ngọt lớn đi ra ngoài.

Sau khi lên xe, Selina bắt đầu cười hắc hắc: "Có phải là chúng ta nên cảm tạ những tên kháng nghị vừa rồi hay không? Nếu không có mấy người đó, chúng ta khẳng định là không mua được nhiều bánh ngọt như vậy."

Luke: "Đúng vậy đúng vậy, cảm tạ đám người vô lại kia, đã giúp chúng ta đuổi khách hàng xếp hàng đi, tiết kiệm thời gian, tiết kiệm bánh ngọt."

Selina đã mở một hộp bánh ra, lấy một chiếc bánh ngọt Napoleon ra bắt đầu ăn, thuận tiện cũng cho Khối Vàng một phần, vừa lòng thỏa ý: "May mà chúng ta không phải là tuần cảnh, bằng không thì hai ngày này hẳn là phải bận rộn xử lý những việc nhàm chán này rồi."

Luke ừ một tiếng, biểu thị đồng ý.

Cảnh sát làm việc, chuyện nhàm chán vĩnh viễn chiếm tuyệt đại đa số, đặc biệt là tuần cảnh.

Phần lớn thời điểm, tuần cảnh phổ thông chính là lãng phí nước bọt phân giải việc tranh cãi, làm hao mòn mất thời gian một ngày, mà không phải là dùng súng để giải quyết vấn đề.

Còn may hắn và Selina ở trong tổ trọng án, đa số thời điểm đều không cần phụ trách những việc nhàm chán này.

Lái xe đến đồn cảnh sát, Luke áp sát cửa ra vào, gõ cửa một cái: "Sếp, đừng nói là chị còn chưa ăn cơm trưa đấy nhé."

Elsa lại nói thêm vài câu, để điện thoại xuống, bất đắc dĩ dựa vào ghế: "Tôi đoán chừng là không tới hai năm, sẽ phải đổi nghề chính thôi. Hai ngày này Dustin chuyển một đống lớn công việc hành chính xuống cho tôi, hai người biết rõ chúng phiền cỡ nào không?"

Luke chờ chơ Selina đi vào, cười đóng cửa lại: "A, cũng đừng nói như vậy chứ, tiếp tục như vậy tới trước 40 tuổi là chị có thể thăng lên làm Cảnh giam (Captain), có cái gì không tốt sao."

Elsa mở cái hộp hắn mới để xuống ra, lấy một miếng bánh Tiramisu ra bắt đầu ăn, thỏa mãn than thở: "Vẫn là thứ này ngon nhất. Nhưng nếu như ngày nào tôi cũng ở trong văn phòng ăn thứ này, trước 40 tuổi, tuyệt đối là tôi sẽ biến thành một con heo nặng 200 pound."

Luke: "Vậy chị sắp xếp chút ít chương trình tập thể hình đi, không phải là chị vẫn luôn có chương trình huấn luyện chiến đấu và yoga hay sao."

Elsa: "Từ lần động đất trước mà bắt đầu, huấn luyện chiến đấu đã tạm dừng, bây giờ đoán chừng là chương trình tập yoga cũng phải dừng lại luôn."

Luke yên lặng.

Elsa: "Gần đây vụ án đọng lại rất nhiều, nhưng trừ những vụ án mà tôi đưa, đều chớ tốn quá nhiều thời gian."

Luke: "Hiểu, vậy chúng tôi ra ngoài đây..."

Lúc này, điện thoại của hắn kêu.

Lúc móc điện thoại, hắn nhìn về phía văn phòng của Dustin, bởi vì đây là tiếng chuông điện thoại mà Dustin gọi tới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!