Văn phòng của Dustin không có ai cả.
Luke mới nhận điện thoại, tiếng của Dustin đã nhanh chóng vang lên: "Luke, số 2304 xã khu Hitro khu vực phía Đông, mau tới."
Luke đột nhiên đứng dậy, nhỏ giọng nói với Elsa: "Dustin bên kia xảy ra bắn nhau, sẽ địa chỉ gửi cho chị, chút nữa sẽ nói cho chị tình huống cụ thể hơn."
Nói xong hắn nhanh chóng đeo tai nghe không dây lên, lại nhập địa chỉ vào trong điện thoại, gửi cho Elsa, sau đó cùng Selina chạy ra ngoài văn phòng.
Một lát sau, xe công vụ từ trong bãi đỗ xe lao ra, vung đuôi một cái vội vã lái về hướng đông.
Dustin không cúp điện thoại, nhưng hiển nhiên là ông ta bề bộn nhiều việc, chỉ có thể dành thời gian ngẫu nhiên nói vài câu với Luke.
Bây giờ ông ta đang ở bên trong một tòa chung cư cao cấp, bị một nhóm tội phạm có súng công kích.
Hỏa lực của đối phương rất mãnh liêht, hơn nữa nhân số còn có khoảng 20 người.
Nghe nói hơn mười tuần cảnh chạy tới đều bị đám tội phạm này áp chế cho không thể ngóc đầu nổi.
Sau khi Dustin phán đoán ra tình huống nguy cấp, trừ việc kêu gọi tiếp viện từ khu vực lân cận, lựa chọn ngay lập tức gọi điện thoại cho Luke.
Ở LAPD, không ai dám so thủ hạ biết đánh với ông ta.
Nhưng mà, đám tội phạm mà ông ta đang phải đối mặt kẻ xác thực là không tầm thường, mặc dù không giống như người được huấn luyện chính quy, nhưng ra tay rất đen.
Tuần cảnh ở gần đó, nghe thấy tiếng súng chạy đến tiếp viện đã có hai người ngã xuống.
Ông ta chỉ có thể âm thầm cầu nguyện, máy bay trực thăng của SWAT mau chóng chạy tới, nếu không thì Luke cần phải đua xe nhanh hơn một chút mới được.
Bằng không thì, hôm nay sợ là ông ta sẽ phải hi sinh vì nhiệm vụ.
"Dustin, anh mang theo tư liệu rời đi đi." Một giọng nữ ở sau lưng ông ta vang lên, trong giọng nói mang theo sự kiên quyết.
Dustin vươn tay ra đi ba ba hai phát, tránh để đám tội phạm không cần kiêng kỵ xông lên, miệng nói: "Jennifer, theo anh thì em có thể cân nhắc tìm một chút đồ dễ cháy đốt lên ném ra, trì hoãn sự tiến công của bọn chúng."
"Vô dụng, hôm nay bọn chúng tới chính là để diệt khẩu, cảnh lực ở quanh đây đã bị bọn chúng cố ý điều đi, em không sống tiếp được rồi." Người phụ nữ tên Jennifer ở sau lưng ông ta đang đeo một cái túi đeo vai màu đen, tay cũng cầm một khẩu súng lục, lộ ra vẻ mặt đắng chát nói.
Dustin cầm lấy súng lục của cô ta, lại đưa súng lục của mình sang: "Thay băng đạn giúp anh, băng đạn ở trên đai lưng bên trái của anh."
Jennifer bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng vẫn cực nhanh giúp ông ta đổi băng đạn.
Dustin cẩn thận móc một tấm gương nhỏ ra.
Gần đây món đồ chơi này đặc biệt phổ biến, không ít học viên trong trường cảnh sát đều nói nó rất hữu dụng.
Lúc mới xảy ra bắn nhau, Dustin đã bảo Jennifer đưa tấm gương nhỏ tùy thân cho mình.
Ông ta kiểm tra tình huống đối diện một lát, đánh giá góc độ, nhô họng súng ra.
Ba ba ba!
"A!" Một tên cướp không may bị loạt đạn hú họa này bắn trúng, kêu thảm chạy trở về góc tường.
"Đừng lo lắng, anh đã gọi viện binh mạnh nhất của LAPD rồi, nhiều nhất là 10 phút cậu ta sẽ chạy tới." Dustin vẫn giải thích thêm một câu, miễn cho Jennifer từ bỏ quyết tâm chống cự.
Jennifer: "SWAT?"
"Là người một mình bắn chết trên 30 tên tội phạm ở trong vụ cướp ở cao ốc Nakatomi kia." Dustin.
Jennifer nghe thấy thế lập tức sững sờ, nhưng lập tức vươn tay ra, ba ba bắn hai phát, phối hợp với Dustin đẩy lui hai tên cướp, không nhịn được cất tiếng hỏi: "Chính là vị thám tử Sát Nhân Vương vẫn được đồn đại ở trong hệ thống cảnh vụ kia à?"
Dustin sau khi ba ba ba hai phát, lại một lần nữa đổi về súng lục của mình: "Đúng thế. Chỉ cần cậu ấy chạy tới, anh cam đoan tất cả đám tội phạm ở nơi này sống không quá 10 phút."
Jennifer: "Sao anh lại. . . Được rồi. Để em đi tìm một ít rượu, thử xem có thể chế tạo Cocktail Molotov (bom cháy) hay không."
Dustin ừ một tiếng, lại một lần nữa ba ba hai phát: "Tốt nhất là làm nhanh một chút, có vẻ bọn chúng đã không còn kiên nhẫn nữa."
Trên thực tế, đám tội phạm đâu chỉ là không kiên nhẫn, quả thực là đã rất bực bội rồi.
Ngay từ đầu, mục tiêu của bọn chúng chỉ là một người phụ nữ sống một mình, hơn nữa còn chỉ là một luật sư.
Theo lý thì giết cô ta cũng không cần tới một phút.
Kết quả, lucsc bọn chúng đi lên thang máy, sau khi nghênh ngang đi ra ngoài cửa thang máy, lại xa xa đối mặt với Dustin đang đi ra ngoài ở cách đó hơn 10m.
Trong nháy mắt, qua ánh mắt hai bên đã xác định được bên kia tuyệt đối là đối thủ một mất một còn.
Thao tác của Dustin cực kỳ lão luyện, miệng hô to "LAPD, không được nhúc nhích", người thì đột ngột nhào trở về trong phòng.
Quả nhiên bọn cướp không nói nhảm một câu nào, trực tiếp nổ súng, bắn cho vôi vữa trên vách tường cạnh cửa ra vào bay tứ tung.
Dustin cũng không hề yếu thế, rút súng lục bên hông ra, giơ tay ra lập tức ba ba mấy phát, may mắn bắn trúng một tên.
Ông ta có xuất thân là thám tử, từng phá rất nhiều vụ án bạo lực nghiêm trọng cùng với ông bạn nối khố Roger.
Cho dù đã rất lâu rồi không tham dự chiến đấu ở tuyến đầu, nhưng ông ta chưa từng dừng việc huấn luyện xạ kích, cảm giác súng do huấn luyện trong hơn 20 năm vẫn không hề mất đi.
Càng không khéo chính là, dưới lầu vừa vặn có hộ gia đình báo cảnh sát, nói có người tới cướp đoạt.
Một chiếc xe tuần cảnh vừa vặn chạy tới chiến trường ngay sau đám tội phạm.
Hai vị tuần cảnh nghe thấy tiếng súng, sau đó chính là Dustin ở bên trong xin viện trợ, dùng danh nghĩa đồn cảnh sát kêu gọi bọn họ lập tức gia nhập chiến trường.
Đám tội phạm không thể không đồng thời triển khai công kích đối với hai bên.
Dù rằng trước đó có một ít người giở trò, cảnh lực tuần tra ở khu vực này cũng không có nhiều, nhưng trong vòng năm phút cũng có bốn năm chiếc xe cảnh sát lục tục ngo ngoe chạy đến, trong đó còn bao gồm hai vị thám tử của tổ trọng án.
Huống hồ gần đây ở trên xe cảnh sát Los Angeles, đều được trang bị súng trường và đầy đủ đạn dược, chính là vì ứng phó cao phát bạo lực sự kiện.
Mười cảnh sát tay cầm súng trường, hỏa lực cũng không kém.
Hai bên lập tức bắn nhau túi bụi.
Luke hiếm khi bật đèn hiệu cảnh sát, kéo vang còi cảnh sát, xe điên cuồng luồn lách vọt đi.
Cũng may giao thông hôm nay ở Los Angeles tương đối thông suốt.
Lượng lớn người đều đã tránh đi tới các địa khu khác ở xung quanh, còn có rất nhiều người xin nghỉ phép không đi làm, xe cộ ở trên đường trong thành phố đều thưa thớt hơn rất nhiều.
Luke cũng thành công ở trong thành phố dùng tốc độ bão tố 140 km/h, 7 phút đã chạy tới địa chỉ mà Dustin nói.
Két một tiếng phanh lại, xe công vụ dừng ở cácg tòa chung cư này hơn 20m, Luke trực tiếp đẩy cửa xuống xe, chạy như điên.
Hắn cũng không muốn dừng xe ở sát cửa ra vào của chung cư, nơi đó hai bên cảnh cướp đang bắn nhau tưng bừng, đạn bay tứ tung.
Xe công vụ là chống đạn, nhưng nếu như không cần thiết, hắn cũng không muốn lại một lần nữa phun sơn cho xe công vụ, hoặc thay kính chống đạn mới, những việc này đều cần chính tay hắn đi làm.
Mượn bước chạy để lấy đà, thân thể của hắn nhào tới dưới mép lầu hai ở bên hông chung cư, cực nhanh leo lên lầu năm.
Dustin đã giản lược tóm tắt tình huống cho hắn, lại thêm hai người vẫn không gián đoạn trò chuyện, trên cơ bản Luke rất rõ ràng tình hình ở trong lầu.
Trên lầu, Dustin và Jennifer cũng sắp rơi vào đường cùng rồi.
Dustin đã gần hết đạn, dù rằng mấy ngày này ông ta đã cố ý mang thêm một ít băng đạn hơn thường lệ, nhưng tổng cộng cũng chỉ có năm băng mà thôi.
Dưới áp lực của hơn 10 khẩu súng trường bên phía đối diện, ông ta không thể không tăng cường độ nổ súng, để khống chế tốc độ tới gần của đối phương.
Chừng gần trăm phát đạn có thể kiên trì đến bây giờ, còn may là Jennifer làm ra mấy chai Cocktail, nhóm lửa ném ra chỗ cửa thang máy, phong tỏa ngăn cản hướng tấn công của bọn tội phạm.
Nhưng bọn tội phạm cũng đã triệt để tức giận.
Phía dưới, xe cảnh sát lại một lần nữa gia tăng hai chiếc, cứ theo tốc độ này, không tới nửa giờ, bọn chúng sẽ bị trên 100 cảnh sát vây quanh, trong đó rất có thể còn có tiểu đội SWAT.
Trong hai ngày này, tính tình của LAPD cũng không quá tốt.