Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 750: CHƯƠNG 750: JENNIFER TRÚNG ĐẠN, EM HỌ CỦA TÔI SAO RỒI

Đám cảnh sát chạy đến đều biết phía trên có một vị Cảnh giám đang bị bọn tội phạm vây công, tình huống đã nguy cơ sớm tối.

Bởi vậy cho nên sau khi tiếp viện chạy đến đều không nói nhảm, móc súng ra lập tức xông vào chiến trường, giống như là muốn bắn chết toàn bộ đám tội phạm vậy.

"Cùng xông lên đi! Hoàn thành nhiệm vụ, mọi người mới có thể lấy được tám phần thù lao còn lại!" Tên đại ca che mặt rống to.

Bọn cướp nhìn tên đại ca xung phong xông ra đầu bậc thang, cũng không do dự nữa.

Xung phong theo tôi, và xung phong cho tôi, tính cổ động của hai loại hành động này không giống nhau, huống chi tên đại con còn nhắc tới tiền nữa!

Bảy tám tên cướp hơi hơi kéo giãn một chút khoảng cách, nối đuôi nhau mà vào, lao thẳng tới căn phòng của Jennifer.

Dustin cười khổ, gầm nhẹ với điện thoại treo trước ngực: "Luke, đến cùng là thằng nhóc cậu có tới hay không? Tôi sắp phải đi gặp thượng đế rồi đây này."

Nghe thấy Dustin xưa nay luôn vững vàng hô lên lời này, trong lòng Luke mắng một tiếng, đẩy nhanh tốc độ leo lên.

Lúc này, hắn vừa mới leo đến lầu ba!

Rốt cuộc bọn tội phạm cũng vọt vào trong phòng, không nói lời nào bưng súng trường quét loạn khắp nơi trong căn phòng.

Ba ba ba ba!

Bốn tên tội phạm ngửa mặt lên trời ngã xuống, trên mặt đều xuất hiện một cái lỗ máu.

Tay trái của Luke phát lực, khẩu Glock bên tay phải vẫn hướng về phía cửa phòng, tự đẩy mình lên.

Ba tên tội phạm còn lại nghe thấy tiếng súng dừng lại, theo bản năng vọt vào theo.

Ba ba ba!

Đầu của ba tên này lại một lần nữa nở hoa.

Luke xoay người đi vào trong phòng: "Clear! Sếp, anh ở chỗ nào?"

Cửa phòng tắm hé ra một khe hở không lớn, Dustin đầy bụi đất nằm rạp ở trên mặt đất nhìn về phía cửa sổ: "Cậu chậm thêm vài giây nữa, là có thể trực tiếp nhặt xác cho tôi rồi."

Luke cười hắc hắc: "Đã giải quyết xong ở lầu trên, tôi lập tức xuống lầu dưới... Hả?"

Hắn biến sắc, bước nhanh đi tới, đỡ Dustin dậy đồng thời đặt ông ta sang một bên, khẩu Glock và băng đạn trong tay cũng đưa cho ông ta: "Anh đi giữ cửa ra vào đi."

Dustin sững sờ.

Chỉ thấy Luke đi đến bên cạnh bồn tắm, đỡ Jennifer đang trốn ở bên trong lên, hơi xoay thân thể của cô ta lại một chút.

Phần lưng Jennifer lộ ra, trên đó xuất hiện rất nhiều máu.

Dustin cắn răng: "Chết tiệt, Jennifer, em trúng đạn rồi à!"

Jennifer miễn cưỡng mỉm cười: "Không có việc gì, chỉ là một phát súng..."

Cô ta khá xui xẻo, cho dù đã trốn ở bên trong bồn tắm, cũng ăn một phát đạn súng trường đi lạc.

Luke lại nghiêng đầu sang chỗ khác, cực nhanh nháy mắt ra dấu cho Dustin: "Mau gọi xe cứu thương!"

Sau đó hắn quay đầu lại cười nói: "Quý cô xinh đẹp thì không nên bị thương."

Hai mắt của Jennifer có chút mông lung: "Cậu là ai? Là vị thám tử Sát Nhân Vương kia à? Uhm, tôi không thấy rõ mặt của cậu."

Luke nhanh chóng đặt cô ta nửa nằm ở trên mặt đất, vừa giật quần áo chỗ miệng vết thương sau lưng cô ta ra, miệng nói: "Hẳn là tôi quá đẹp trai nên cô nhìn vào mới bị hoa mắt, không nên khích lệ tôi quá nhiều như thế!"

Jennifer thì thào: "Không phải thế. Nhưng nhìn cậu xác thực là rất giống một người bạn học trong trường cấp 3 mà tôi từng thầm mến, anh ấy cũng có mái tóc màu đen, luôn luôn mỉm cười..."

Dustin nghe đến đó, trong lòng t trầm xuống.

Không phải là ông ta ghen ghét.

Tóc của Luke là màu vàng, mà Jennifer cũng không phải là một người sáng sủa hướng ngoại, miệng luôn luôn rất kín đáo.

Ở loại tình huống chiến đấu còn chưa kết thúc như bây giờ, nói loại lời này với người lạ lẫm như Luke, như vậy chỉ có thể chứng minh một sự kiện —— ý thức của cô ta đã bắt đầu mơ hồ.

Mà ý thức mơ hồ sau khi trúng đạn, bình thường đều có nghĩa là bị mất quá nhiều máu.

Luke nhíu mày, từ trong ba lô móc găng tay cao su ra đeo lên: "Jennifer, có thể nói một chút về người bạn trai kia không?"

Hắn nói xong, cũng nói với Dustin: "Nếu trong vòng 10 phút mà xe cứu thương không đến, rất có thể là cô ấy sẽ chết."

Hai tay Dustin lắc một cái, họng súng ba ba hai tiếng, thế mà lại để cướp cò.

"Sếp, đừng tiếp tục trì hoãn thời gian nữa, cô ấy bị bắn trúng gan, động mạch chủ cũng bị tổn thương, tôi chỉ có thể tạm thời cầm máu giúp cô ấy." Luke quát khẽ.

Dustin tỉnh táo lại, cực nhanh lấy điện thoại cầm tay ra bấm một dãy số: "Tôi là Dustin, ở chung cư số 2304 quảng trường Hitro. Mặc kệ anh dùng biện pháp gì, trong vòng 10 phút đưa một người đi bệnh viện cho tôi, vết thương đạn bắn, gan xuất huyết nhiều."

Bên kia mới nói hai câu, Dustin đã rống giận: "Cô ấy không chịu được bao lâu nữa, mau phái người tới."

Đầu điện thoại bên kia không lên tiếng nữa.

Lúc này tranh luận hiển nhiên là không sáng suốt.

Lãng phí mỗi một giây, đều là trì hoãn cơ hội sống sót của Jennifer.

Động tác của Luke nhanh chóng, từ trong túi móc ra một bọc nhỏ vật dụng cấp cứu, cực nhanh dùng cho Jennifer.

Hắn chỉ có thể tạm thời cấp cứu cầm máu, nơi này không có điều kiện làm giải phẫu chuyên nghiệp hơn, tạm thời cầm máu chính là cực hạn.

Cởi găng tay ra tìm túi nhựa bỏ vào, hắn ôm cô ta ra ngoài phòng tắm, đặt nằm lên trên ghế sofa ở trong phòng khách: "Tôi đi thanh lý nốt đám kẻ cướp ở lầu dưới, thuận tiện đón nhân viên cấp cứu lên. Sếp chú ý tới tình huống của cô ấy, có việc thì gọi tôi."

Nói xong, hắn chui ra ngoài cửa.

Dustin đứng giữ cửa, nhưng thỉnh thoảng lại nhìn về phía Jennifer nằm ở trên ghế sofa, trong đầu hỗn loạn tưng bừng.

Luke bên này vừa xuống lầu, vừa liên lạc với Selina ở bên ngoài, để cô thông báo cho cảnh sát bên ngoài nhà tập trung nổ súng một lần.

Bị tràng tiếng súng kịch liệt này hấp dẫn lực chú ý, gần một nửa tội phạm còn lại còn chưa kịp có phản ứng, Luke đã ở bên trong tiếng súng dày đặc yểm hộ nổ súng.

Bọn tội phạm không hề phát giác ra, cứ như thế từ sau hướng về phía trước, theo thứ tự ngã xuống.

Sau khi thay hai lần đạn cho khẩu súng ngắn ổ quay M686, hắn ở trong tai nghe nói với Selina: "Được rồi, để bọn họ dừng tay, có thể đi vào nhặt xác, chút nữa đừng ngăn cản đường của xe cứu thương."

Chờ hơn mười giây, Luke mới hô hào: "LAPD, mọi người có thể đi vào."

Hắn đứng ở đầu bậc thang duỗi một tay ra, cầm lấy huy hiệu cảnh sát ở trước ngực lung lay, xác định không có ai có thần kinh quá nhạy cảm, mới đi ra để lộ khuôn mặt: "Trên lầu có một bình dân trúng đạn, vết thương rất nghiêm trọng, mau dọn dẹp những thi thể này, đừng để bọn chúng cản đường di chuyển của cáng cứu thương."

Nói xong, hắn lại một lần nữa đi lên trên lầu.

Lên căn hộ trên lầu năm của Jennifer, lại một lần nữa kiểm tra tình huống của cô ta, hắn hỏi: "Nhân viên cấp cứu đâu?"

Dustin lại một lần nữa bấm số điện thoại kia, vội vàng xao động hỏi vài câu, lại một lần nữa cúp máy: "Tối thiểu còn cần năm phút nữa mới có thể chạy đến."

Luke nhíu mày.

Tiếp tục như vậy, tỷ lệ Jennifer xảy ra vấn đề vẫn tương đối lớn, dù sao thì xe cứu thương cũng cần thời gian để trở về viện nữa.

Nhưng mà, trên xe cứu thương có túi máu cấp cứu, có thể tạm thời bổ sung lượng máu đã mất cho Jennifer.

Đúng lúc này, Luke ngẩng đầu, nhìn về phía cửa ra vào.

Một người đàn ông trung niên đeo kính gọng nhỏ mạ vàng cẩn thận từng li từng tí ló đầu ra: "Xin hỏi, hai vị cảnh sát, nơi này xảy ra... Ách, Jennifer?"

Luke nhìn người đàn ông đang hô kinh hãi đi vào trong nhà này: "Ông là ai?"

"Bruce - Banner." Người đàn ông trung niên kia có chút vội vàng: "Jennifer thế nào rồi?"

Luke: "Ông và Jennifer là?"

"Cô ấy là em họ của tôi." Bruce nhìn thấy quần áo của Jennifer dính đầy vết máu, sắc mặt khó coi: "Cô ấy bị thương à?"

Luke: "Những tên cướp vừa rồi kia bắn cô ấy một phát súng, cô ấy đang nhanh chóng mất máu."

"Cái gì?" Bruce cực nhanh tiến lên phía trước, quan sát vết thương của Jennifer.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!