Luke biết lắng nghe, cũng ôm trở lại, miệng còn nói đùa: "Lúc bình thường hẳn là những đại minh tinh các cô phải mỉm cười ôm fan hâm mộ, thời gian rảnh rỗi thì lại muốn một mình yên lặng đi."
Sheila không phản bác được, tâm tình của cô ta hẳn chính là như vậy.
Nhưng cô ta đã lâu không gặp Luke, gặp lại khuôn mặt tươi cười sáng sủa này của hắn, thế mà mơ hồ lại cảm thấy có chút ít cảm giác thân thiết.
Không hiểu tại sao, tâm trạng của cô cũng trầm tĩnh lại, cảm giác mệt mỏi do bận rộn mấy ngày cũng giảm đi rất nhiều.
Do loại tinh thần khẩn trương trường kỳ của đại minh tinh này, tâm lý phòng bị của cô ta rất mạnh.
Sự nghiệp lên xuống, áp lực công ciệc, truyền thông đưa tin lung tung, người cố ý thiết kế hãm hại, đều sẽ để cho cô không tự chủ được phải rơi vào bên trong trạng thái lo nghĩ khẩn trương.
Luke không muốn lãng phí thời gian ở trên nghi kỵ vô vị, cũng dùng một chút tiểu kỹ xảo.
Dù sao hắn có được tâm lý học cơ sở và năng lực thôi miên cơ sở, tăng thêm chút kết nối tâm linh, trấn an Sheila rất nhẹ nhàng.
Đương nhiên hắn không có ý tứ thôi miên cô ta làm gì, chỉ cần có thể buông lỏng tâm tình, coi lần gặp mặt này là một cuộc nói chuyện phiếm của bạn bè bình thường là được.
Hai người cáo biệt xong, Luke đi ra ngoài rời đi.
Mới lái được một đoạn đường, hắn nhíu mày, đột nhiên quẹo xe vào trong một hẻm nhỏ, tắt máy mở cửa xuống xe một mạch mà thành.
Một lát sau, một chiếc xe dừng ở đầu hẻm nhỏ.
Từ bên tay lái phụ có một người đi xuống, cẩn thận từng li từng tí đi vào bên trong hẻm nhỏ.
Trên ghế lái, lái xe ngồi ở đó nhìn khắp bốn phía.
Đột nhiên, cửa bên tay lái phụ bị mở ra.
Lái xe còn chưa kịp lấy lại tinh thần, đã bị người tóm lấy cổ kéo tới, ấn ngã ở trên nệm lót: "Mấy người là ai? Vì sao lại theo dõi tôi?"
Lái xe giãy dụa: "Cậu đang nói cái gì thế? Thả tôi ra."
Luke tiếp tục đè khuôn mặt gã ở trên nệm lót, một x tay khác tùy ý tìm tòi ở bên trong hộp chứa đồ: "Ừm, tôi xem một chút. Ha ha, thì ra là paparazi của báo Moon à."
Lái xe vẫn mạnh miệng: "Vậy thì thế nào? Tôi muốn kiện cậu tội xâm phạm thân thể người khác."
Luke không thèm để ý tới gã: "Bằng lái cũng ở đây. Thử xem, Med - Karon, địa chỉ gia đình là xxxxx, tôi nhớ kỹ rồi. Nhớ rõ, chớ làm chuyện xấu xa gì để tôi chụp lén được, bằng không thì tôi cũng sẽ để lộ chuyện tư nhân của anh ra ánh sáng cho công chúng bát quái. Phóng viên báo Moon mua sắm hít nhiều loại dược phẩm vi phạm lệnh cấm, high cần, loại người này khẳng định là không thể làm người viết báo được, đúng không!"
Lái xe hoảng sợ: "Cậu, cậu nói bậy! Tôi, tôi không làm như thế."
Luke: "Được rồi. Nếu anh trong sạch như vậy, đợi đến lúc thám tử tư theo dõi anh một tháng, không chụp được những cuộc mua bán đó thì lại theo dõi tiếp một tháng nữa, anh nói xem bọn họ sẽ chụp được cái gì nào?"
Lái xe: "..."
Luke vừa nói, vừa lấy thẻ nhớ từ bên trong một chiếc máy ảnh trên xe ra: "Nhẫn nhịn đủ hai tháng đi, tôi đánh giá anh rất cao nha." Nói xong hắn lách mình rời đi.
Lái xe cảm thấy trên đầu buông lỏng, vội vàng ngẩng đầu, há to miệng thở gấp, ánh mắt nhìn bốn phía, xung quanh cũng chỉ có một mảnh bầu trời đêm đen kịt.
Luke đã lặng yên không một tiếng động đi vào trong hẻm nhỏ, nhanh chóng đi tới sau lưng tên chó săn ngồi trên ghế lái phụ đang lấm la lấm lét kia, tóm lấy dây lưng quần của gã, thuận thế dùng sức.
"A ~" một tiếng hét thảm, tên chó săn này lập tức bị nèm vào trong thùng rác, Luke lại bịch một tiếng đậy nắp thùng rác lại.
Làm xong tất cả những chuyện này, tâm trạng của của hắn vô cùng thư sướng.
Bí danh Batman của hắn từng bị đám paparazi ép phải chui cống thoát nước nhiều lần, hôm nay đám paparazi này còn dám theo dõi chụp lén, bây giờ cũng phải cho bọn họ nếm thử loại cảm giác hôi thối này.
Vừa lái xe, Luke vừa chuyển dữ liệu ở bên trong thẻ nhớ của máy ảnh sang điện thoại di động nhãn hiệu giả.
Xem mấy lần, hắn cũng không thể không phục.
Những tên paparazi này thực sự là rất có nghề, chọn góc chụp quá mức hoàn hảo, có mấy tấm hình nhìn qua giống như là Luke mặt đối mặt với Sheila, đang làm động tác thân mật vậy.
Nếu lại thêm mấy tấm hình hai người kề mặt lúc cáo biệt, cùng với khuôn mặt tràn đầy nụ cười vui vẻ của Sheila, bộ hình này thật sự là có thể biên ra một câu chuyện sinh động như thật.
Ví dụ các loại tiêu đề như "Tình địch vị thành niên của Batman ", "Sheila khó chống đỡ sự thu hút của cỏ non".
Loại thủ pháp giật tít này, báo chí Mỹ đã sớm chơi mấy chục năm rồi, vừa thuần thục lại không hề có điểm mấu chốt.
May mà Luke còn chuyên môn chọn nói chuyện ở nơi công khai như khu nghỉ ngơi này, nếu như Sheila vào trong phòng kín, chỉ cần quay được cảnh hai người ở cửa ra vào, vậy hắn sẽ ngồi vững danh hiệu bồ nhí của Sheila.
Trong lòng có chút dở khóc dở cười, hắn chỉ có thể may mắn, lúc mình ra ngoài làm việc cá nhân cơ bản là không lái xe công vụ, mà chỉ thuê xe.
Bình thường lên TV thì không sao, nhưng nếu lên TV với tiêu đều "Bạn trai của bạn gái tin đồn của Batman ", vậy phiền phức coi như lớn rồi.
Hắn không có khuynh hướng thích bị hành hạ, không muốn đi chịu phần tội này.
Sau khi về nhà, Selina nhìn nụ cười trên mặt hắn, có chút hoài nghi: "Cậu vụng trộm chuồn đi đánh người à? Như thế nào bộ dáng có vẻ thoải mái như vậy."
Luke đi vào rửa tay, ra ngoài rót trà, mới kể lại chuyện tối nay một lần, lấy hình trong điện thoại di động ra cho cô xem.
Selina hơi đánh giá những bức hình kia, lập tức phát ra tiếng cười giòn giã: "Những người này thật sự là quá biết tìm góc độ, người bình thường khẳng định sẽ cho rằng cậu là bồ nhí của Sheila."
Luke bất đắc dĩ: "Tôi không muốn làm ra tin tức không hiểu thấu, nhưng không ngăn cản nổi người khác không làm, chế tạo tin tức cũng phải quyết tâm lên trang nhất a."
Selina ném điện thoại di động trở lại, cầm chén trà của hắn uống một ngụm: "Đừng quên, bây giờ Batman nóng cỡ nào! Rất nhiều người đều đang nhìn chằm chằm Sheila, cậu cũng đừng cho rằng vẫn giống như trước kia."
Luke từ trong tay cô cầm lại chén trà của mình, uống một ngụm: "Nhưng mà, cuối cùng thì cũng sắp xếp xong việc của Claire, ngày mai tôi gọi điện thoại cho nó."
Selina: "Để tôi gửi tin nhắn sang cho nó đi, xem nó đã ngủ chưa."
Luke ngạc nhiên: "Muộn như vậy rồi còn không ngủ, nó còn có thể làm gì nữa?"
Selina gửi một tin nhắn sang, im lặng nhìn hắn một lát, mới nói: "Bọn nó đang tiến hành bữa tiệc theo thông lệ của học viên mới, hỏi chúng ta có tới dự không."
Luke: "Bữa tiệc của nữ sinh à, tôi tham gia sao được."
Selina: "Có nam sinh. Uhm, còn có rất nhiều nữ sinh không mặc gì khiêu vũ."
Luke: "... Cô cho rằng nói như thế mà tôi cũng tin hay sao?"
10 phút sau, Selina cười tủm tỉm nhìn người nào đó đang lái xe thật nhanh: "Không phải cậu mới nói là cậu không tin hay sao?"
Luke: "Tai nghe là giả, mắt thấy mới là thật, tôi muốn tận mắt xác nhận tình huống này."
Selina lại một lần nữa cười lên ha hả.
Cô biết rõ, Luke không phải là vì những nữ sinh cởi áo kia, hắn đến là để xem biểu hiện của Claire.
Chuyện này không liên quan đến vấn đề có tín nhiệm hay không.
Người trẻ tuổi xúc động, sẽ làm ra các loại chuyện kỳ hoa, vì thế mà vứt bỏ mạng nhỏ cũng không phải là chuyện hiếm.
Luke không lo lắng Claire sẽ vứt bỏ mạng nhỏ, hắn chỉ muốn nhìn trạng thái bây giờ của cô nàng này một chút.
Nếu như tuỳ tiện bị người xúi giục làm chuyện không đứng đắn, vậy vẫn đừng nghĩ tới chuyện làm cảnh sát, thành thành thật thật học xong đại học, thành lập tam quan cơ bản rồi nói sau.
Hơn 20 phút sau, hai người bọn Luke vụng trộm chạy tới địa điểm tổ chức bữa tiệc.
Địa điểm tổ chức bữa tiệc là bên cạnh một cái hồ nhỏ cách trường cảnh sát 1km, bãi cỏ rừng cây, còn có một bãi cát nhỏ.
Vừa kín đáo yên tĩnh, lại có đầy đủ không gian hoạt động.