Các loại xe của học viên đỗ ở cạnh cánh rừng, xung quanh một đống lửa ở trên bờ cát, một đám người đang ở nơi đó nói cười, uống bia.
Selina mặc váy dài Bohemian màu đỏ cam rộng rãi, so với bình thường càng lộ ra vẻ tùy tính thoải mái.
Luke vẫn phong cách cũ, áo sơ mi rộng thoải mái cộng thêm quần thường, cùng với một đôi giày thể thao, không có gì khác so với một học sinh trung học.
Hai người không làm cho bất cứ ai chú ý, cứ thế lẫn vào trong đám người cuồng hoan.
Luke thở dài.
Lần này Claire có thể tùy tiện uống rượu, bên trong nhóm học viên này có rất nhiều người trên 21 tuổi, có thể tùy tiện mua được rất nhiều rượu, lại càng không có người nào xen vào chuyện bao đồng không cho phép cô uống rượu.
Nhưng mà, Claire ở khu trung tâm đang nhỏ giọng cười nói với Karen, Hooks, trong tay chỉ cầm bia khẽ nhấp.
Trong lòng Luke cũng âm thầm tích một dấu √ cho cô.
Có thể tự khống chế ở dưới loại tình huống này, không hùa theo đám đông điên cuồng uống, tính tự chủ coi như hợp cách.
Nếu so sánh, Karen và Hooks uống còn thoải mái hơn cô nhiều.
Trên bờ cát có một bộ loa, phát ra âm thanh điện tử, thế mà lại đang mở bài hát của Sheila.
Gần đây danh tiếng của đại ngôi sao ca nhạc này cực kỳ nổi, đã đang chạy nước rút tới vị trí nữ ca sĩ đỉnh cấp.
Nếu việc Luke bày cho cô ta thành công, có lẽ thật sự là sẽ có thể đi vào hàng ngũ nữ ca sĩ đỉnh cấp, chỉ là thủ đoạn có chút không chính đáng.
Nhưng sự may mắn, cho tới bây giờ chính là một bộ phận thực lực của người thành công.
Tuyệt đại đa số ngôi sao đỉnh cấp thành công, may mắn đều là yếu tố thiết yếu.
Chỉ có thực lực, cũng không thể cam đoan rằng bọn họ có thể trổ hết tài năng khi cạnh tranh với ngàn vạn người khác.
Nhìn đám người đang khiêu vũ, Luke đưa tay ra trước mặt Selina: "Có thể mời ngài nể mặt, cùng nhảy một bản không?"
Selina ngẩn người, cười nhẹ duỗi tay ra: "Như cậu mong muốn."
Xung quanh đều là người đang khiêu vũ hoặc nói chuyện trời đất.
Người nói chuyện trời đất vây quanh khu vực bên cạnh đống lửa, vây xem đám người đang nhiệt tình khiêu vũ ở trung tâm đống lửa.
Các cô gái khiêu vũ chính là loại cởi áo ngoài, điên cuồng vung vẩy thân thể kia.
Luke và Selina đương nhiên là sẽ không đi góp loại náo nhiệt này, hai người đến gần khu vực biên giới, ôm nhau khiêu vũ.
Nơi này cũng không phải là tiêu điểm của đấu trường, không có người nào thể hiện kỹ thuật khiêu vũ, đám người nhảy múa ở bên ngoài chỉ rúc vào với nhau, xì xào bàn tán.
Luke và Selina cũng giống như thế, chỉ là câu chuyện của hai người có chút khác biệt.
"Cậu nhìn xem, có người đi tán Claire kìa." Selina thấp giọng nhắc nhở.
Luke không để bụng: "Lúc nó còn học trung học đã có một đống lớn con trai theo đuổi, tiến vào đội cổ động, đám con trai theo lại càng nhiều, nó cũng biết chừng mực mà."
Selina: "Từ lúc chúng ta đến nơi đây, chí ít đã có 4 cậu trai tới bắt chuyện với con bé, so với đại tiểu thư Karen còn nhiều hơn một người. Uhm, bình thường sao tôi không cảm giác được nó lại được nam sinh hoan nghênh như vậy nhỉ?"
Luke cười khẽ: "Cô thì sao, chả lẽ lúc còn học trong trường trung học Knox lại không có ai theo đuổi à?"
Selina thở dài: "Không giống nhau. Bây giờ nhớ lại, người theo đuổi tôi đều là Mỹ Latinh, nghiêm túc mà nói thì chỉ là hời hợt mà thôi. Mà những nam sinh da trắng thì lại cảm thấy là tôi dễ dàng bị dụ dỗ."
Luke a ha một tiếng khẽ hô: "Sau đó thì sao? Hình như là tôi nhớ rõ, Robert từng giúp cô xử lý mấy lần "Xung đột nhỏ"?"
Đây đương nhiên là chuyện sau khi hắn trở thành đồng sự với Selina, trong lúc nói chuyện trời đất với Robert mà biết được.
Selina hắc hắc: "Tôi đánh cho ba nam sinh da trắng muốn bỏ thuốc tôi rụng hàm răng, còn lấy được thuốc mê ở trên người bọn họ."
Luke hiểu rõ.
Ba nam sinh kia mất hàm răng, là bằng chứng cô đánh người.
Nhưng có chứng cớ là số thuốc mê, trường học dám đụng vào một cọng lông của cô, sẽ bị đeo danh kì thị chủng tộc.
"Kỳ thật, lúc ấy kém chút nữa tôi đã bị giáo viên thuyết phục, giao lọ thuốc mê kia ra." Selina nhỏ giọng nói: "Thế nhưng Robert chạy tới, ở ngay trước mặt tôi dọa cho giáo viên câm lặng."
Luke ừ một tiếng.
Chứng cớ này bị đưa ra, thao tác chuyện lớn hóa nhỏ, việc nhỏ hóa không của trường học sẽ là chuyện đương nhiên.
Thậm chí còn có khả năng vì nhanh chóng giải quyết sự cố, ngược lại còn khai trừ "Người gây ra họa" là Selina, dù sao thì cô chẳng qua chỉ là một người Mỹ Latinh.
"Tôi còn nhớ rõ, lúc Robert tiến vào văn phòng, lập tức trở tay khóa cửa lại, móc súng dí lên trán vị giáo viên kia nói "Ông có tin hay không, tôi một phát súng bắn chết ông, còn có thể chứng minh là ông muốn hủy diệt chứng cứ phạm tội thay đám nhỏ khốn kiếp kia, dám công kích cháu gái của tôi à", giây phút đó tôi đột nhiên cảm thấy làm cảnh sát thật sự là quá uy phong." Selina bước chân chậm chạp, hai mắt nhìn chăm chú lên bầu trời đêm phương xa.
"Cháu gái?" Luke kỳ quái.
Selina cười khẽ: "Nếu ông ấy không nói là người lớn trong nhà tôi, cũng không dễ dàng hù dọa được đối phương như vậy."
Luke hiểu rõ: "Cũng đúng."
"Sau lại làm cảnh sát trưởng ở Shackelford, mới biết được cảnh sát không có uy phong như vậy." Selina nói xong, không nhịn được bật cười: "Bởi vì người uy phong là Robert, mà không phải là cảnh sát."
Luke cũng cười ra tiếng.
Lời này không sai.
Cho dù Robert không làm Cảnh sát trưởng, tính tình cũng vẫn nóng nảy như thế, đều dám cầm súng chĩa vào đầu vị giáo viên kia.
Hắn vẫn hỏi một câu: "Thế vị giáo viên kia sau đó không đi kiện Robert à?"
Selina cười ra thành tiếng, toàn bộ thân thể đều đang rung rung: "Lúc ấy tôi cũng có mặt, thực sự cảm thấy nếu như vị giáo viên kia dám nói nhảm thêm một câu, Robert sẽ bắn bay đầu chó của lão. Sau đó vị này không dám hó hé một câu, thấy tôi lập tức tự giác trốn ra thật xa."
Luke a một tiếng.
Chưa bao giờ nhìn thấy Robert ở trạng thái này trong nhà.
Bởi vì ở nhà có Catherine, vị tính tình cẩu thả này chưa bao giờ áp dụng loại thô bạo này ở trên người người nhà.
Selina: "Lúc tôi đi ra, còn sợ không dám đến gần Robert. Kết quả là sau khi lên xe, ông ấy tiện tay ném khẩu súng kia sang cho tôi, để tôi cầm đi chơi."
Luke: "A?"
"Đó là một khẩu súng hơi mô phỏng súng thật." Selina nói.
Luke im lặng một lát, mới lắc đầu: "Robert cũng có thời điểm âm hiểm như vậy à?"
"Ông ấy không hề lỗ mãng giống như bề ngoài đâu." Selina: "Bây giờ phá án nhiều, mới phát hiện ra cách làm việc của ông ấy rất tương tự như cậu. Uhm, khí chất bề ngoài của hai người nhìn có vẻ không giống, nhưng bên trong lại rất giống."
Luke tỏ ra nghiêm túc: "Bề ngoài mới là trọng điểm, ông ấy nào được đẹp trai bằng tôi."
Selina cười dùng tay dồn sức đánh lên lưng của hắn: "Tên mặt thúi!"
Trong lòng Luke lại hiểu rõ.
Selina nói phương pháp làm việc của mình và Robert tương tự, xác thực là không sai.
Robert biết Flag, trước đó sợ là hoạt động ở trong đơn vị bí mật nào đó, phương pháo làm việc vừa có phong các ngắn gọn hung ác của quân nhân, lại có sự cẩn thận tỉ mỉ của đơn vị bí mật.
Đây quả thật là rất tương tự với phong cách làm việc của Luke.
Selina, cũng là thám tử có kinh nghiệm với sức quan sát xuất chúng a! Trong lòng của hắn có chút vui mừng.
Một lát sau, hắn lại có chút buồn cười: Loại tâm tính này của mình hình như là có chút... già.
Trong tầm mắt, lại là Claire đang ở nơi đó chuyện trò vui vẻ, Luke không thể không thừa nhận, tâm tình của mình quả thật là có chút già.
Selina đã 25 tuổi, hắn cũng không nhịn được coi cô thành người ở lứa tuổi nhỏ hơn.
Claire còn chưa tròn 18 tuổi, lại càng là như vậy.