Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 779: CHƯƠNG 779: MR. WIEDŹMIN ĐỂ BUTTERFLY LẠI

Năng lực phát sóng âm sơ cấp của cô chị tóc ngắn Stephanie, có thể khống chế quần thể.

Cô em gái đầu cây nấm Artemis bộc phát năng lượng, sẽ là sự bảo hiểm sau cùng, khi cần thiết sẽ chế tạo sóng xung kích giống như một vụ nổ, gây ra hỗn loạn, mượn cơ hội để thoát thân.

Cứ như vậy, cuộc sống của bọn họ trên cơ bản đều dựa vào Stacy duy trì.

Điều này cũng để cho cô ta trở thành lãnh đạo trong nhóm ba người.

Đối với ba hùng thiếu nữ dùng siêu năng lực linh tinh, Luke chỉ có một loại cảm giác: Phung phí của trời!

Đó căn bản là dùng siêu năng lực một cách lãng phí.

Với năng lực của Stacy và Stephanie, muốn kiếm tiền hợp pháp hợp lý, trên thực tế là chuyện quá dễ dàng.

Nhưng nhớ lại những trải nghiệm trên con đường trưởng thành của bọn họ mới hỏi thăm được vừa rồi, thì cũng không thể trách bọn đần được.

Kỳ tài ngút trời vĩnh viễn là thưa thớt, đại đa số người nếu muốn trở nên thông minh hơn, để thích ứng với quy tắc sinh tồn của xã hội tốt hơn, đều cần phải tiếp nhận đầy đủ giáo dục.

Những loại giáo dục này có thể tới từ gia đình thân nhân, cũng có thể tới từ sách vở trong trường học.

Hai thứ này, ba cô gái đều sớm mất đi.

Ba hùng thiếu nữ ăn vào vô vị bỏ thì lại tiếc này, để Luke nhớ lại kế hoạch bồi dưỡng nhân tài đã từng tưởng tượng qua thật lâu trước đây.

Có lẽ, nên bắt đầu từ ba hùng thiếu nữ siêu năng lực này đi?

Hai người bọn Luke rời đi không bao lâu, hai mắt của Stacy cũng đã khôi phục tiêu cự.

Lắc lắc đầu vẫn còn mơ hồ chìm vào hôn mê, cô ta nhớ tới chuyện xảy ra trước khi hôn mê, trong lòng vẫn còn sợ hãi.

Kết quả là mới nghiêng đầu, lại trông thấy ở trên ghế sofa cách đó không xa, hai chị em sinh đôi Stephanie và Artemis vẫn còn ngơ ngác tựa ở nơi ấy.

Cô giãy dụa đứng dậy, đi sang kiểm tra hai người, hơi hơi thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù phần áo trên ngực Artemis vỡ vụn, lộ ra một mảng lớn thân thể, nhưng cô ta vừa nhìn đã biết đó là do Artemis sử dụng năng lực tạo thành, mà không phải là bị người khác xé.

Quần áo của Stacy và Stephanie trên cơ bản là vẫn hoàn hảo, không có dấu hiệu bị người động qua.

Đột nhiên, một vật thể màu đen ở trên bàn trà sáng lên, phát ra giọng nữ nhẹ nhàng: "Bọn họ đang ở trạng thái nửa hôn mê, ngài có thể sử dụng nước lạnh để làm bọn họ tỉnh lại nhanh hơn, thưa tiểu thư Stacy."

Stacy giật nảy mình, bỗng nhiên nhảy ra xa hai mét, cảnh giác nhìn vật thể màu đen kia: "Mày là ai?"

"Tôi tên là Butterfly, là một chương trình." Giọng nữ nhu hòa nói tiếp.

Stacy sững sờ: "Chương trình?"

"Đúng vậy, tôi là một chương trình, tiểu thư Stacy." Butterfly trả lời.

Stacy suy nghĩ một lát, vẫn đi lấy nước lạnh, làm cho cặp sinh đôi đang ở trạng thái nửa hôn mê tỉnh lại, sau đó ra hiệu cho hai người: "Nơi này còn có một thứ nghe nói là chương trình gì đó do người kia lưu lại."

Stephanie mơ hồ đánh giá vật thể màu đen kia: "Đó là cái gì?"

"Ngài có thể hiểu thành sản phẩm tương tự như những phần mềm vận hành ở trên máy vi tính, thưa tiểu thư Stephanie." Giọng nữ nhu hòa vang lên, lại làm cho cặp sinh đôi giật nảy mình.

Stacy đưa tay ra hiệu kiểu "hai đứa thấy đấy": "Nó tên là Butterfly, là một chương trình, chính nó nói."

Hai tay Artemis khoanh ở trước ngực, chêm lời vào hỏi: "Ai để mày lại ở chỗ này?"

"Mr. Wiedźmin." Butterfly trả lời.

Stacy lập tức chêm lời: "Wiedźmin là ai?"

Butterfly: "Người chế tạo ra tôi."

Ba cô gái liếc nhau, vẫn là Stephanie mở miệng: "Tên của ông ta là gì?"

"Mr. Wiedźmin." Butterfly lại một lần nữa đưa ra đáp án này.

Stacy nhíu mày: "Nếu như Butterfly này chỉ là một chương trình, chúng ta hỏi như vậy cũng vô dụng, bên trong dữ liệu của nó chỉ có cái tên "Wiedźmin" này mà thôi, không thể cho chúng ta đáp án mong muốn."

"Hoàn toàn chính xác, tiểu thư Stacy thật là thông minh." Butterfly khen ngợi.

Ba cô gái vừa ngạc nhiên, vừa hoài nghi.

Không để ý tới chiếc điện thoại di động này nữa, bọn họ đi vào trong phòng ngủ xì xào bàn tán một hồi lâu.

Lúc lại một lần nữa đi ra, bọn họ đã thu thập ba lô, dáng vẻ như là sắp rời đi.

"Ba vị, xin không nên quên tùy thân mang theo chiếc điện thoại di động này." Butterfly ở lúc bọn họ đi tới cửa, đột nhiên nhắc nhở một câu.

Stacy không lên tiếng, tiếp tục bước đi.

Artemis dùng ánh mắt khinh bỉ lườm chiếc điện thoại di động kia một cái: Mày cho rằng ai ngốc đây!

Stephanie là người có tính tình tốt nhất, không nhịn được nói một câu: "Gặp lại, Butterfly."

"Tiểu thư Stephanie, thận trọng nhắc nhở mấy người, tùy ý hành động sẽ dẫn đến nguy hiểm không thể dự báo." Butterfly mở miệng nói.

Stephanie nghiêng đầu sang chỗ khác, không tiếp tục để ý tới lời này.

Nhưng mà, hai người khác cũng nghe thấy câu nói này của Butterfly, cũng không để ý.

Ngồi vào ô-tô đỗ trước sân, Stacy khởi động xe, sau đó. . . Không có phản ứng.

Cô ta nhíu mày: "Hỏng rồi à?"

Sau khi thử mấy lần, ô-tô vẫn không nhúc nhích một chút nào.

Stacy bất đắc dĩ xuống xe, đi kiểm tra tình huống của xe một lần, không có bất cứ phát hiện gì, nhưng xe vẫn không thể khởi động.

Cô ta bất đắc dĩ nói: "Xuống xe đi, chúng ta sang hàng xóm "mượn" một chiếc xe."

Cặp sinh đôi không có dị nghị, ba cô gái đeo ba lô đi tới trước sân một nhà khác cách đó hơn 10m.

Stacy thuần thục móc công cụ ra, tiến đến cửa ga-ra nhà này thao tác.

Đột nhiên, cả người cô ta run rẩy.

Artemis kỳ quái tiến lên, đưa tay chụp về phía bờ vai của cô ta, miệng thấp giọng hỏi: "Cậu sao thế. . . Ách ách ách "

Vài giây sau, Stephanie cũng cảm thấy không thích hợp: "Hai người đang làm gì thế?" Cũng đưa tay tới.

Trong lòng Artemis quýnh lên, miễn cưỡng tập trung tinh thần, cưỡng ép phát động năng lực.

Bành!

Sau một tiếng nổ rất nhỏ, bộ phận trên người cô tiếp xúc với Stacy bị năng lượng xung kích tách ra.

Stacy cũng lăn xuống mặt đất theo.

Giọng Artemis hơi run rẩy: "Cửa, trên cửa có, có điện!"

Stacy hoàn toàn không có cách nào trả lời, cả người run rẩy dữ dội hơn Artemis nhiều.

Những tiếng động này cũng kinh động tới người trong nhà này, đèn phòng ngủ đã sáng lên.

Stephanie cắn răng dùng hết sức lực, kéo hai người trốn ra sau bụi hoa bên cạnh.

Cửa căn nhà này mở ra, một người đàng ông tay cầm shotgun đứng ở cửa ra vào, nhìn bốn phía trong chốc lát, sau khi không phát hiện ra thứ gì mới lại một lần nữa đóng cửa lại.

Nơi này chính là khu vực tương đối thưa thớt cư dân ở phía đông, người dám ở chỗ này, đều có chuẩn bị tùy thời nổ súng.

Cả người Stephanie chảy đầy mồ hôi, đã hoàn toàn bị làm cho sợ hãi.

Năng lực sóng âm của cô mặc dù dùng rất tốt, nhưng tác dụng phụ là động tĩnh rất lớn.

Em gái và Stacy đều không hiểu thấu bị điện giật, cô cũng không muốn rước lấy cảnh sát.

Tính cách của cô cũng là mềm yếu nhất trong số ba người, hai người khác hơi có chút chuyện, trong lòng cô đã hốt hoảng, hoang mang lo sợ.

Còn may là tình huống của Stacy và Artemis đều không nghiêm trọng, không tới hai phút đã hồi phục lại.

Ba nữ chưa tỉnh hồn chui ra ngoài bụi hoa.

Stacy còn nhỏ giọng mắng: "Chết tiệt, tên này còn mắc điện phòng trộm ở trên cửa ga-ra, quá mức phát rồ."

Gặp phải ngăn trở, bọn họ chỉ có thể thay đổi mục tiêu, đi sang nhà khác "mượn" xe.

Kết quả là mới mò vào trong sân, Stacy đã khẽ hô một tiếng: "Shxt! Đây là cái gì? Cứt chó ! Chờ một chút, cứt chó?"

Ba cô gái ngẩng đầu, chỉ thấy hai đôi mắt xanh thăm thẳm ở cách đó không xa đang lườm bọn họ, sau đó tiếng gâu gâu gâu điên cuồng vang lên, hai con chó một lớn một nhỏ đang ở nơi đó sủa loạn, nhắc nhở chủ nhân, có người đang âm thầm đột nhập vào nhà.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!