Ba cô gái lập tức cất bước bỏ chạy.
Bọn họ còn chưa xấu tới mức độ trộm đồ không thành, lại trắng trợn cướp đoạt, bị phát hiện cũng chỉ nghĩ tới chuyện mau chạy.
Chạy ra hơn 10m, hai con chó dừng sủa, ba cô gái thở hồng hộc ngồi xuống mép đường bên cạnh: "Làm sao lại có chó? Hơn nữa làm sao chúng ta đi vào bọn nó mới sủa?"
Stephanie suy nghĩ một lát, có chút xấu hổ: "Nhà này xác thực là có chó, là tôi quên mất."
Stacy và Artemis đều trừng mắt về phía cô ta.
Một tràng tiếng động cơ ô-tô nổ vang lên, một chiếc xe dùng vận tốc hơn trăm km/h từ trên đường vọt qua, bên trong cửa sổ xe mở rộng truyền tới tiếng nam nữ tùy ý cười vui.
Cùng với tiếng cười vui, một chai bia bay ra.
Đông!
Stacy hoàn toàn không có phòng bị, trán bị đụng một cú nặng nề, chai bia không vỡ, xoay vòng bay xéo ra thêm một chút, lại đụng lên trên mặt Artemis ở bên cạnh, sau cùng bộp một tiếng nện lên trên mặt đất bên chân Stephanie.
Stephanie trợn mắt há miệng nhìn theo chiếc ô-tô đã chỉ còn một chút tia sáng của đèn sau, nửa ngày mới lẩm bẩm nói: "Sao có thể như vậy? Thực sự là quá không có đạo đức công cộng."
Cô ta lại quay đầu nhìn lại, lập tức phát hiện ra Stacy đã triệt để hôn mê, em gái Artemis đang lung lay đầu, từ dưới đất bò dậy: "Chết tiệt, có chuyện gì xảy ra thế? Người nào tập kích chúng ta?"
Stephanie vội vàng ôm lấy cô: "Art, em không sao chứ?"
Artemis: "Đau đầu, còn rất choáng. Là ai làm? Em muốn giết nó."
Stephanie: "Là chai bia từ bên trong chiếc xe hơi vừa rồi kia ném ra, bắn trúng em và Stacy. A, Stacy?"
Hai người vội vàng đến gần, kiểm tra Stacy đã hoàn toàn không có động tĩnh.
Sau khi kiểm tra một lát, hai người mới nhẹ nhàng thở ra.
Stacy chỉ bị hôn mê, thân thể của cô ta cũng có khả năng chịu đựng và sức khôi phục tương đối mạnh, thương thế hẳn là không nghiêm trọng lắm.
Artemis cắn răng: "Vì sao lại xui xẻo như vậy? Chúng ta chỉ muốn tìm một chiếc xe thôi mà."
Người còn hoàn hảo duy nhất là Stephanie đột nhiên hơi run một cái.
Cô ta nhát gan nhất, đầu óc cũng không đần, trong đầu đột nhiên nhớ lại một sự kiện vừa rồi, run giọng nói: "Art, em còn nhớ rõ lời nói sau cùng mà Butterfly mới nói không?"
Artemis hoa mắt chóng mặt, nghe vậy cũng không quá mức để ý: "Nói cái gì?"
Stephanie: "Chính là lời nói sau cùng của nó, nếu chúng ta tùy ý hành động, sẽ gặp phải nguy hiểm không thể dự báo a!"
Artemis ôm đầu của mình: "Đừng nghĩ những thứ vô dụng kia nữa, chúng ta trước... Ách , chờ một chút, chị nói cái gì?"
Stephanie run giọng: "Nguy hiểm không thể dự báo, đây không phải là chuyện chúng ta vừa mới gặp phải hay sao?"
Artemis ôm đầu: "Chờ một chút, để em suy nghĩ một chút."
"Em xem, đã bao giờ chúng ta trộm xe bị điện giật chưa? Sau đó đi sang một nhà khác, Stacy tiến vào lập tức dẫm phải cứt chó, ngồi ở chỗ này đều bị chai bia bay tới nện vào. Tình huống này... Thật sự là quái dị!" Stephanie nhát gan nói xong, đã tự ôm chính mình thật chặt.
Artemis đau đầu khó nhịn, nhưng vẫn nghe rất rõ.
Mặc dù lá gan của cô ta rất lớn, nhưng bây giờ Stacy đã ngã xuống, người bình thường vẫn tăng thêm lòng dũng cảm cho cô ta trở thành chứng cứ xác thực nhất.
Cô ta cũng bắt đầu run rẩy: "Vậy, chúng ta phải làm gì bây giờ?"
Stephanie: "Có, ta, chúng ta, có nên đi về trước, hỏi Butterfly một chút xem là chuyện gì xảy ra không?"
Cô chị nhát gan nói xong lời này, chân uốn qua uốn lại ở trên mặt đất, hai mắt cũng nhìn bốn phía, giống như là xung quanh có thứ gì đó rất ghê gớm vậy.
Bờ môi của Artemis động mấy lần, lại nhìn Stacy còn đang bất tỉnh, lực lượng trong lòng cũng cực kỳ không đủ: "Vậy, đi về hỏi Butterfly kia một chút đi."
Hai người kéo Stacy lại một lần nữa quay về căn nhà một tầng của mình, lần này trên đường đi cũng không gặp phải chuyện xui xẻo gì cả.
Chỉ là lúc vào cửa, hai chị em không giải thích được phối hợp sai lầm, đồng thời mở cửa, kết quả là thả đầu Stacy xuống đụng lên trên cánh cửa.
Stacy cho dù đang nằm ở trạng thái nửa hôn mê, cũng hơi hơi rên rỉ một tiếng, hiển nhiên là bị đụng không nhẹ.
Vào trong nhà, đặt Stacy ổn thoả nằm lên trên ghế sofa xong, hai chị em như gặp đại địch trừng mắt nhìn chiếc điện thoại ở trên bàn trà.
Giờ phút này bọn họ mới phát hiện ra, chiếc điện thoại di động này không giống như loại bọn họ từng nhìn thấy.
Kỳ thật, mãi đến trước khi Butterfly nói thứ này là điện thoại, bọn họ đều không cho rằng nó là điện thoại.
Hai chị em nhìn chiếc điện thoại di động này một lát, lại dùng ánh mắt qua lại giao lưu ý kiến nhiều lần, cuối cùng vẫn là Artemis lớn gan hơn một chút nói: "Butterfly, có ở đây không?"
Màn hình đang tối của điện thoại lại một lần nữa sáng lên, tiếng Butterfly vang lên: "Có, thưa tiểu thư Artemis."
Artemis: "Chuyện xảy ra với bọn tao vừa rồi, có phải là mày giở trò hay không?"
Butterfly: "Tôi chỉ là một chương trình, không có bất kỳ chút năng lực gì can thiệp vào thế giới thực tế."
Artemis: "Tao không tin, khẳng định là mày dùng điện thoại để giám thị bọn tao, vừa rồi giở trò với bọn tao."
Butterfly: "Tôi không thể làm gì đối với các tiểu thư. Nếu như trình độ lập trình của tiểu thư Artemis đủ cao, còn có thể tìm được mã lập trình của tôi ở trong điện thoại."
Artemis: "... Tôi cũng không phải là đám trai tự kỷ kia, không hiểu lập trình."
Stephanie ở bên cạnh rốt cuộc không nhịn được nữa xen vào: "Vậy, vậy chút chuyện ngoài ý muốn vừa rồi, nếu không phải là mày làm, thì là chuyện gì xảy ra?"
Butterfly: "Đây là cảnh cáo của Wiedźmin. Ngài ấy để tôi chuyển cáo cho ba người, tiểu thư Stacy sẽ gặp phải nhiều nguy hiểm nhất và cũng nghiêm trọng nhất, thứ hai là tiểu thư Artemis, còn tiểu thư Stephanie trên cơ bản là sẽ không xảy ra vấn đề."
Hai chị em: "Cái gì cơ?"
Bọn họ nhớ lại tình cảnh vừa rồi, còn có trạng thái bây giờ của ba người, phát hiện ra lời này đều trúng.
Hơn nữa, coi như việc bị chai bia nện là có thể sắp đặt, nhưng bọn họ trộm xe như thế nào, lựa chọn nhà nào, cùng với sẽ đi qua chỗ nào khi tiến vào trong sân, những chuyện này đều rất không có khả năng sắp đặt.
Việc Stacy bị điện giật và giẫm phải cứt chó, thực sự là tràn ngập sự kỳ quái.
Stephanie run giọng hỏi: "Vì sao lại như vậy?"
"Nguyền rủa!" Giọng nhu hòa của Butterfly vang lên: "Nhằm vào việc ba người đã làm bao nhiêu chuyện xấu, cùng với mức độ như thế nào, Wiedźmin đưa nguyền rủa cho mấy người."
Thân thể hai chị em lắc một cái, không tự chủ được ôm lấy nhau: "Nguyền rủa?"
Artemis: "Là, là cái gì, nguyền rủa gì cơ?"
"Là loại nguyền rủa khi mấy người muốn làm chuyện xấu, sẽ xảy ra các loại chuyện xui xẻo." Butterfly nhẹ nhàng giải thích: "Nếu như ba người thành thành thật thật ở trong phòng, chờ tin tức của Wiedźmin, vậy sẽ không quá mức không may."
Stephanie khẽ hô: "Vậy không phải là đều có thể gặp chuyện không may hay sao?"
Butterfly: "Té một cái, hoặc là sặc nước một chút, dù sao cũng nhẹ hơn bị đánh cho bất tỉnh nhiều."
Hai chị em không phản bác được.
...
Bên kia, ba cô gái đang bị phần mềm nhỏ Luke để lại nửa lừa gạt nửa giáo dục.
Bên này Luke cũng đã về nhà bắt đầu đẩy nhanh tốc độ.
Ba vật thí nghiệm phù hợp, xuất hiện có chút đột ngột.
Kế hoạch huấn luyện của hắn đã có phương hướng, nhưng rất nhiều thứ lại chưa bắt đầu chế tạo, bây giờ cần phải sơ bộ chuẩn bị một vài thứ cho tốt.
Nhiều nhất là hai ba ngày, sự kiên nhẫn của ba cô gái kia sẽ tiêu hao sạch.
Vì không để bọn họ gặp xui xẻo đến chết, hắn phải tăng tiến độ lên một chút.