Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 781: CHƯƠNG 781: TONY TÔI LÀM VIỆC, KHÔNG CẦN GIẢI THÍCH VỚI NGƯỜI KHÁC

Trong lúc ba cô gái bị lừa gạt khống chế, Luke điều chỉnh số lần thắng của mình đối với bọn họ.

Stacy là ba lần, Artemis là hai lần, Stephany là một lần.

Trước mắt xem ra, ba người đều thuộc về loại người tương đối may mắn.

Bằng không thì bọn họ làm ẩu như vậy, đã sớm nên vào nhà tù hoặc đơn vị nghiên cứu rồi, không có khả năng còn tự do tự tại lượn lờ khắp nơi như vậy.

Thắng Stephany một lần chẳng qua là vì cam đoan hắn có tư cách học tập sóng âm sơ cấp, nhiều nhất chỉ là hơi hơi không may.

Artemis bị thua hai lần sẽ xuất hiện một ít chuyện không may không thường xuyên, nhưng đều không nghiêm trọng.

Stacy giữ vai trò chủ đạo sẽ gặp nhiều chuyện xui rủi nhất, lại thích gây chuyện nhất, cho nên hắn thắng cô ta ba lần, mặc kệ là cô ta làm ra hành động gì cũng rất dễ xuất hiện sơ suất và sai lầm.

Đãi ngộ khác nhau, có thể làm cho bản thân bọn họ cảm nhận được sự đáng sợ của "Nguyền rủa".

Luke cũng không thể lý giải nguyên lý của hiện tượng "vận rủi"mà hệ thống chế tạo ra này.

Nhưng không hề ảnh hưởng tới việc hắn thí nghiệm ra tác dụng hiệu quả và cơ chế của loại "vận rủi" này.

Lưu manh ở Los Angeles tiến vào bệnh viện, có không ít tên bị thí nghiệm "vận rủi" này của hắn đưa vào.

...

Sáng sớm ngày hôm sau, trong biệt thự ở bãi biển Malibu, mặt mũi Tony tràn đầy sự mỏi mệt: "Jarvis, ghi chép backup tất cả số liệu ở chỗ này vào máy chủ đi, tôi muốn đi ngủ."

Jarvis: "Ok, sir. Nhưng mà ngài xác định là không backup những tài liệu này vào trong kho dữ liệu của công ty chứ? Dựa theo quy định, tôi cần phải tiến hành ghi chú cho những nguyên vật liệu kia, cũng phải báo cáo với Ms Potts."

Tony lập tức bác bỏ: "Những dữ liệu này chỉ có thể giữ lại ở đây, tuyệt đối không thể đưa vào kho dữ liệu của công ty. Bằng không thì những tên cổ đông kia sẽ lập tức bán cho quân đội mấy trăm mấy ngàn con, biến thành nó Iron Man đồng nát. Mày chỉ cần báo hao tổn nguyên vật liệu cho Pepper, để cô ấy biết là được."

Jarvis: "Sir, Ms Potts đã hai lần để tôi nhắc nhở ngài, gần đây cổ đông trong công ty thể hiện sự bất mãn đối với việc ngài sử dụng lượng lớn các loại nguyên vật liệu, cô ấy rất khó tiếp tục ứng phó với sự chất vấn của bọn họ."

Tony bật cười: "Ai không hài lòng, để người đó trực tiếp tới tìm tôi..."

"Sir, Mr Stan đang chờ ngài ở trong phòng khách." Jarvis ngắt lời anh ta: "Dựa theo tin tức mà Ms Potts mới vừa gửi tới, ông ấy tới là vì vấn đề nguyên vật liệu."

Tony: "... Bảo ông ta chờ tôi năm phút."

Một lát sau, anh ta đứng ở đầu bậc thang nhìn vị đầu trọc đang dạo bước ở trong phòng khách kia, điều chỉnh cảm xúc, trên mặt cố gắng nặn ra một nụ cười, dù rằng lúc này anh ta thật sự là rất muốn đi ngủ: "Xin chào, Oba, ông tới rồi à."

Obadiah dừng bước, ngẩn người nhìn về phía Tony, mặt hiện lên vẻ quan tâm: "Sao nhìn cầu có vẻ mệt mỏi như vậy? Lại thức đêm làm những loại ô tô kia à?"

Tony cười ha hả: "Không, chỉ là do tối hôm qua có chút hoạt động giải trí, ông cũng biết mà."

Obadiah nghe xong, ánh mắt hơi lóe lên.

Ông ta một mực chú ý tới Tony nên biết rất rõ, gần đây đại thiếu gia nào đó căn bản là không hề đi tìm bạn gái.

Nhưng vẻ mặt của ông ta vẫn như thường, tiếp tục lấy lệ cũ lải nhải: "Lại là những cô nàng trên trang bìa kia hả? Tony, tôi nói rồi, đám đó đều là lũ bitch gặp dịp thì chơi, cậu..."

Tony vội vàng đưa tay ra hiệu đầu hàng, ngăn chủ đề quen thuộc của ông già này lại, anh ta đã sớm nhớ kỹ những lời kia của Obadiah, cái gì mà "bọn họ chỉ vì tiền của cậu", "mong muốn được nổi tiếng", "chuyện xấu quá nhiều không có chỗ tốt đối với giá cổ phiếu của công ty " các loại.

"Oba, nói thẳng vào chuyện chính đi!" Tony chủ động thay đổi chủ đề.

Obadiah thở dài, ra vẻ bất đắc dĩ bộ dáng: "Được rồi, cậu hiểu tất cả mọi chuyện, chỉ là không muốn nghe mà thôi."

Tony cười xấu hổ: Tôi có thể đọc vanh vách những lời kia, nói cũng không có ý nghĩa gì đi.

Obadiah dừng một chút, mở miệng nói: "Tôi tới là vì loại đạo đạn Jericho kia."

Tony hơi mờ mịt, nhưng trong tai lại nghe được tiếng nhắc nhở của Jarvis truyền tới: "Thưa ngài, tháng trước ngài để Ms Potts đưa ra một phần kế hoạch về đạo đạn Jericho, dùng để ứng phó với sự chất vấn của các cổ đông."

Đại thiếu gia nào đó lập tức nhớ ra, cười gật đầu: "Ừm, đám cổ đông kia lại có vấn đề gì à?"

Obadiah: "Tony, bản kế hoạch mà cậu cho trên cơ bản thì chỉ là một ý tưởng, bọn họ cần biết rõ, gần đây cậu dùng nhiều tài nguyên như vậy, thì tiến độ làm ra loại đạo đạn này thế nào rồi. Một tháng này, cậu không up tư liệu nghiên cứu mới vào trong kho dữ liệu của công ty, để bọn họ rất bất an."

Tony nhíu mày: "Mới một tháng thôi mà, bọn họ muốn thứ gì đây?"

Obadiah cười khổ: "Nhưng một tháng này, điều tài nguyên và các loại linh phối kiện mà cậu từ các bộ môn trong công ty, chi phí đã vượt qua 1 tỷ 2 đô la rồi. Nếu vẫn không có một chút tiến triển nào, bọn họ sẽ không an tâm."

Lần này, thực sự là không thể trách các cổ đông của Tập đoàn Stark nhát gan.

Nghiên cứu loại hạng mục đạn đạo này, tốn thời gian nghiên cứu chế tạo mấy năm đều tính toán là ngắn.

Mấu chốt là tốc độ tiêu tiền của đại thiếu gia, lại một lần nữa đột phá ranh giới cuối cùng của các cổ đông, cũng đột phá ranh giới cuối cùng của vị Obadiah trước mắt này.

Với tốc độ tiêu xài hơn một tỷ đô la trong một tháng này của Tony, nếu như loại đạn đạo này thực sự được nghiên cứu ra, nếu Mỹ không đặt vài tỷ, Tập đoàn Stark cũng đừng nghĩ tới chuyện hồi vốn.

Loại số lượng đạn đạo như thế, Mỹ cũng phải phát sầu nghĩ xem nên ném tới nơi nào.

Bất cứ trận chiến tranh nào cũng cần phải lấy được lợi ích, mà một cuộc chiến tranh cần vận dụng không chỉ có đạn đạo, thậm chí đạo đạn chỉ là một phần rất nhỏ trong đó.

Gần đây nước Mỹ cũng không có động tác gì lớn, căn bản là không cần dùng tới nhiều đạn đạo như thế.

Tony lại không quá để ý.

Lúc anh ta làm nghiên cứu tiêu nhiều tiền, hơn một tỷ thực sự không tính là gì cả.

Bây giờ tâm tư của anh ta đều ở bên trên bộ đồ chơi kia, nào có thời gian phản ứng đám cổ đông.

Loại thái độ qua loa này của Tony, làm sao có thể giấu diếm được Obadiah vốn nhìn anh ta lớn lên từ nhỏ.

Trong lòng vị đầu trọc này run rẩy, biết là mình không khuyên nổi vị đại thiếu gia này.

Cũng không phải là ông ta đau lòng bị đại thiếu gia này, ông ta chỉ đau lòng cho số tiền kia.

Obadiah chỉ có thể âm thầm quyết định trong lòng.

Quyết định này cũng không phải là gần đây mới xuất hiện, nhưng Tony mang theo đoàn thể nghiên cứu phát minh vũ khí của Tập đoàn Stark một đường thành công, để ông ta không ngừng mà từ chối nó.

Bây giờ, cán cân tâm lý của ông ta đã bị món chi tiêu khủng bố một tháng 1 tỷ 2 đánh vỡ, không muốn tiếp tục trì hoãn nữa.

Lại nói thêm vài câu nhạt nhẽo nữa, để Tony mau chóng lấy ra tiến độ cụ thể cho đạo đạn Jericho, Obadiah mới đứng dậy rời đi.

Nhìn biệt thự trên bãi biển dần dần biến mất ở trong kính chiếu hậu, trong lòng ông ta yên lặng nói: Gặp lại, Tony.

Tony không hề phát giác ra biến hóa trong lòng Obadiah.

Ông chú đầu trọc này vừa đi, anh ta đã lập tức đi về phía phòng ngủ.

Còn đạn đạo Jericho gì đó, tự nhiên là cút sang vừa.

Tony làm việc, không cần giải thích với đám cổ đông ngu xuẩn kia.

Được rồi, vẫn nên rút chút thời gian chuẩn bị đạn đạo Jericho một chút, lừa gạt đám cổ đông kia, miễn khỏi bọn họ quấy rầy công tác nghiên cứu Iron Armor! Anh ta thở dài, làm ra một quyết định chật vật.

. . .

Ngày hôm sau, Luke hiếm có khi trốn việc.

Selina đi đồn cảnh sát báo cáo giúp hắn, lấy vụ án, chính hắn thì đơn độc đi thuê một địa điểm an toàn lâm thời, đồng thời lắp đặt một đám thiết bị tài liệu rồi bắt đầu làm việc.

Bận đến đêm khuya, hắn mới về nhà.

Selina huấn luyện xong, nhìn thấy hắn trở về, chỉ hỏi: "Ngày mai tiếp tục bận rộn à?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!