"Luke, em rất lo lắng cho ông ngoại, cha mẹ lại không có ở đây, em chỉ có thể gọi điện thoại cho anh." Joseph mở miệng nói.
Luke ừ một tiếng: "Anh sẽ lập tức gọi điện thoại cho ông, em không cần lo lắng." Nói xong cúp điện thoại.
Mặc dù Joseph còn nhỏ, nhưng lại tương đối thông minh.
Lúc Catherine nói chuyện phiếm với Luke từng đề cập qua, rất có thể là trí thông minh của Joseph đạt yêu cầu trở thành thành viên của câu lạc bộ Mensa.
Robert và Catherine vẫn còn ở Châu Âu, Luke và Claire thì ở Los Angeles.
Joseph tuỳ tiện phán đoán ra đối tượng xin viện trợ tốt nhất —— cũng chỉ có thể là Luke.
Đối với lời nói của em trai mình, Luke không dám phớt lờ, lập tức bấm điện thoại gọi Drexler, kết quả là điện thoại lại báo bận.
Hắn nhíu mày, mở miệng nói: "Mở tính năng lặp lại quay số điện thoại ra." Lại đặt điện thoại lên trên đài điều khiển.
Một phút sau, điện thoại của Drexler vẫn trong tình trạng bận.
Selina lấy điện thoại cầm tay ra: "Tôi có số điện thoại của Ferreira, để tôi gọi cho ông ấy."
Luke ừ một tiếng.
Bác sỹ thú y Ferreira làm việc với cha của Selina ở trong nông trường nhiều năm.
Vừa rồi Joseph nói Ferreira cũng đang ở Dallas, liên lạc với Ferreira cũng có thể xác định tình huống.
Ferreira rất nhanh đã nhận điện thoại.
Selina chỉ nói một vài câu, đã mở chế độ hands-free của điện thoại đặt sang chỗ Luke.
Quả nhiên là Ferreira đã đang ở trên đường đi đón Joseph, nhưng ông ta còn không rõ ràng vì sao Drexler lại tức giận như thế.
Luke chỉ bảo ông ta mau chóng đến chỗ Drexler, bảo đảm có thể liên hệ với người ông ngoại tính khí cáu kỉnh kia của mình.
Ngay cả Robert đều e dè tính tình của Drexler, cũng có thể tưởng tượng được ông già này khó khuyên cỡ nào.
Drexler có tính nóng nảy trời sinh, rất khó có thể khống chế, đi sang nhà con gái Catherine, khẳng định là ngày nào cũng nhao nhao với Robert, con gái và các cháu đều cảm thấy khó xử.
Catherine cũng hiểu rõ tính nết của cha mình, có thời gian thì cuối tuần sẽ để ba đứa cháu đi tới nông trường, Drexler cũng sẽ an tâm ở lại nông trường.
Theo lời của ông lão bướng bỉnh này thì, ông đã quen làm việc sinh hoạt ở nông trường, không cần đến Shackelford dưỡng lão.
Thân thể của Drexler quả thật là cũng không tệ, hơn nữa còn có khoảng 10 người làm việc ở nông trường, có việc cũng không sợ không ai thông báo.
Nhưng mà, ông lão bướng bỉnh này vẫn có nhược điểm.
Ông đối với đứa cháu trai Luke này từ nhỏ đã rất có khuynh hướng ưa thích, rất ít khi răn dạy.
Đối với hai đứa nhỏ Claire và Joseph thì lại hoàn toàn là yêu chiều.
Nếu không phải là Claire và Joseph chỉ tới chơi vào cuối tuần, ông lão bướng bỉnh này còn có thể chiều hai đứa cháu ngoại này lên trời.
Ví dụ như lần này đi Dallas xem buổi biểu diễn xe bay, tuyệt đối là ý nghĩ của Joseph, bằng không thì Drexler đều hơn 70 rồi, nào có hứng thú đi xem loại tiết mục này.
Mấy phút sau rốt cuộc Luke cũng gọi điện thoại được cho Drexler.
Mới nói được mấy câu, hắn cũng chỉ có thể bất đắc dĩ nghe điện thoại truyền ra tiếng tút tút tút.
Ông lão bướng bỉnh bị hắn nói gấp, trực tiếp cúp điện thoại.
Selina: "Để tôi xin cho cậu nghỉ nhé?"
Luke thở dài: "Chính tôi nói cho Elsa là được, tôi đã hết ngày phép rồi."
Nếu như chuyện này xảy ra sớm hơn hai ngày, hắn cũng có thể thừa dịp cuối tuần danh chính ngôn thuận nghỉ phép.
Bây giờ hắn cũng chỉ có thể đi cửa sau, chuẩn bị chỉ báo cáo cho Elsa một tiếng, tránh khỏi có vụ án khẩn cấp bay lên đầu hắn.
Nếu gặp phải tình huống đặc biệt bị điều tra chuyên cần, Elsa sẽ lập tức viết cho hắn một tờ giấy nghỉ phép.
Đương nhiên, không có cấp trên làm chỗ dựa đáng tin cậy, thám tử phổ thông cũng không dám chơi như vậy.
Luke cứ như vậy một đường lái xe đến sân bay, trực tiếp đặt chuyến bay gần nhất, một tiếng sau leo lên máy bay.
Bốn giờ chiều, hắn từ sân bay Dallas - Fort Worth đi ra, bắt xe taxi ở bên ngoài phi trường đi thẳng đến khách sạn.
Hơn nửa giờ sau, hắn tiến vào một khách sạn ba sao, gõ cửa phòng 507.
Khuôn mặt của Drexler xuất hiện ở trong khe cửa.
Thấy Luke, ông ta ảo não vung tay đi vào: "Cháu trở lại làm gì thế? Ông còn chưa tới mức già lẩm cẩm, không cần cháu phải nhọc lòng."
Luke đi theo vào phòng, tiện tay đóng cửa phòng, giữ lấy bả vai ông lão: "Ông ngoại, nếu như cháu không quan tâm tới ông thì mới có vấn đề."
Ông lão hừ hừ, không phản bác lại.
Mặc dù tính tình của ông ta bướng bỉnh, nhưng lại phân rõ tốt xấu.
Đi vào trong phòng, Luke và Drexler ngồi xuống, cầm lấy một chai Whisky trên bàn liếc nhìn ông lão: "Cháu nhớ là lần trước bác sĩ kiểm tra sức khoẻ cho ông, nói là ông nên ít uống rượu thôi, nhiều nhất là uống chút rượu nho hoặc bia thôi mà?"
Drexler nghiêng đầu: "Cháu quản ta hả!"
Nhưng ông ta lại lập tức nói một câu: "Ông đang gọi điện thoại, vẫn chưa uống mà."
Luke mỉm cười, đi tới tủ lạnh lấy hai lon bia ra, đưa cho ông lão một lon: "Trời nóng nực, giảm nhiệt."
Ông lão cũng không có cách nào.
Luke từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, ngay cả thời kì nghịch ngợm phá phách đều không có.
Mỗi lần nghĩ đến chuyện cha mẹ của Luke sớm mất, ông lão lại càng đau lòng hắn hơn, cảm thấy là vì hắn thiếu khuyết cha mẹ, mới có thể trưởng thành hiểu chuyện sớm như vậy.
Theo quan niệm của ông lão, trẻ trai ở Texas ngay từ nhỏ đã nên hoang dã một chút.
Đánh nhau ẩu đả hút thuốc uống rượu tán gái, trẻ trai lớn lên ở Texas trong nhận thức của ông lão này nên như vậy.
Mà Luke từ nhỏ đến lớn, những thứ này trên cơ bản đều không dính.
Nếu không phải là 2 năm cuối trung học Luke thích Himena, ông lão còn hoài nghi giới tính của đứa cháu trai này của mình có vấn đề.
Bởi vậy, ông lão không thể nói ra lời gay gắt với Luke.
Uống hai ngụm bia ướp lạnh, Luke mới mở miệng nói: "Ông, cháu đã trở về gấp như thế này rồi, vì không lãng phí tiền vé máy bay, nên có chuyện gì thì nói cho cháu nghe đi? Hơn nữa, dù thế nào thì cháu cũng là thám tử cấp ba trong tổ trọng án LAPD, tỷ lệ phá án xếp hàng đầu trên khắp Los Angeles. Nếu như ông thật sự muốn ra tay với người nào đó, vậy cháu tương đối quen đối với pháp luật, quá trình cảnh sát phá án cháu cũng biết rất rõ ràng. . ."
Drexler giơ tay đầu hàng: "Ngừng! Ông cũng không thật sự nghĩ tới chuyện đi bắn ai, cháu không cần suy tính chu đáo như vậy."
Ý tứ lời này của Luke, chính là "coi như ông thực sự giết người, cháu cũng có thể thu dọn sạch sẽ giúp ông".
Đối mặt với loại hỗ trợ vô điều kiện của người nhà thế này, ông lão nơi nào có thể ngăn cản được.
Ông ta cực kỳ không muốn để người nhà khó xử, chớ nói chi là để Luke vì mình lại đi làm việc cố tình vi phạm.
Luke âm thầm cười trộm.
Hắn biết rõ, ông của mình là một người ăn mềm không ăn cứng.
Đau khổ thuyết phục, không bằng từ phương diện thân tình mà bắt đầu, mới có thể để cho ông ta chân chính tỉnh táo lại.
Thở dài, ông lão đã bớt giận một chút cuối cùng cũng kể lại sự việc một lần.
Luke âm thầm nghe xong, dù bên trong có một đoạn ông lão mắng chửi hung thủ giết bạn của ông, nhưng cũng không cắt đứt câu chuyện của ông lão.
Đợi đến lúc ông lão dừng kể, thở gấp trong chốc lát, hắn mới hỏi: "Ông nội, ông quen ai ở trong đồn cảnh sát không? Bằng không thì không thể lấy được tư liệu hiện trường đâu."
Vụ án này rất lớn, vụ án xảy ra cũng chưa tới một ngày.
Đồn cảnh sát vì phá án, khẳng định là sẽ tạm thời bảo mật đối với chi tiết bên trong.
Ông lão ừ một tiếng: "Trong số những người ta quen biết, có con cháu làm trong đồn cảnh sát."
Luke: "Có thể để cho họ dẫn cháu tới hiện trường xem xét một chút không?"
Ông lão chần chờ.
Chính ông ta khó chịu, cầm súng lên muốn chơi chết người nào thì sẽ chơi chết người đó.
Nhưng để Luke đi mạo hiểm, ông lại không nguyện ý.