Luke cười: "Nếu như điều tra được tình huống gì, chúng ta sẽ nói cho những người quen ở trong đồn cảnh sát kia, giúp bọn họ đưa hung thủ ra trước công lý. Ông sẽ không thật sự định tự mình cầm súng đi bắn hung thủ đấy chứ?"
Drexler nhìn khuôn mặt tươi cười của cháu trai, bất đắc dĩ thỏa hiệp: "Được. Vậy Joseph..."
"Để Ferreira trông nó, ở trong khách sạn xem tivi là được." Luke nói, gọi Joseph một tiếng.
Thằng nhóc từ trong phòng chui ra ngoài, trong mắt lóe lên vẻ hỏi thăm.
Vừa rồi nó một mực ở trong phòng chăm chú nhìn Luke trò chuyện với Drexler.
Quả nhiên là sau khi Luke ra tay, ông ngoại lập tức không còn tức giận nữa.
Luke lặng lẽ giơ tay biểu hiện OK với Joseph: "Chờ Ferreira tới thì em ở trong phòng xem tivi nhé, anh và ông ngoại ra ngoài xem tình hình một chút."
Joseph ồ một tiếng, cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
Drexler với tính khí nóng nảy, một lời không hợp sẽ ngay lập tức móc súng, Luke ôn hòa hẳn là sẽ không.
UHm, ít nhất thì Joseph cho là như thế.
Hơn mười phút sau, giao Joseph cho bác sỹ thú y Ferreira chăm sóc, hai ông cháu Luke đi ra ngoài.
Luke ngồi lên ghế lái, khởi động xe, miệng cảm thán nói: "Ông lại cải tiến nó nữa à? Cảm giác thuận tay hơn nhiều rồi."
Chiếc xe bán tải này chính là chiếc xe yêu thích của Drexler, cũng chỉ có đứa cháu trai thân thiết như Luke mới có thể được cầm lái.
Lúc trước Robert cũng từng chơi chiếc xe này hai lần, khuôn mặt ông lão lập tức chảy dài, Robert cũng biết điệu không động vào nữa.
Mặc dù tâm trạng không tốt, nhưng Drexler vẫn không nhịn được phải bật cười: "Thì ra cháu cũng có thể cảm giác được, gần đây có tiến bộ nha."
Luke nhún nhún vai: "Bây giờ ngày nào cháu cũng phải lái xe đi làm, ngẫu nhiên còn phải gia tăng vài thứ cho xe công vụ của mình, không tiến bộ cũng không được ạ."
Drexler thỏa mãn vỗ vỗ bả vai của hắn: "Không tệ, đây mới là người nhà Coulson chúng ta."
Luke cười không nói.
Bên trong tam quan của Drexler, đàn ông nên ưa thích xe, súng, phụ nữ.
Đương nhiên, ông cho rằng cảm tầm quan trọng của ba thứ này hẳn là từ trước đến sau, theo thứ tự mà giảm xuống.
Xe là số một, phụ nữ xếp sau cùng.
So với lúc học trung học, bây giờ ngày nào Luke cũng tiếp xúc với xe và súng, về phần phụ nữ... uhm, hẳn là cũng không ít.
Lúc Drexler còn trẻ cũng là một soái ca, cho dù tính tình nóng nảy nhưng cũng được không ít cô nàng ưa thích.
Thân là con cháu trong nhà, Drexler cảm thấy chỉ cần Luke không xảy ra vấn đề với giới tính, bạn gái sẽ tuyệt đối là không thiếu.
Không nhìn Joseph từ khi mới bắt đầu học nhà trẻ, đã trường kỳ có hai người bạn gái hay sao!
Đàn ông nhà Coulson, chắc chắn là sẽ không thiếu bạn gái.
Luke đương nhiên là cố ý tán gẫu về những thứ mà ông lão có hứng thú, phân tán sự chú ý của ông, miễn khỏi ông lão sinh ra cảm giác ngột ngạt.
Người có tính tình bướng bỉnh chính là có điểm không tốt ấy, người khác nói lại nhiều.
Nhưng ông lão lại không hề có tâm lý đề phòng đối với Luke, rất nhanh ở dưới năng lực thôi miên cơ sở và kết nối tâm linh của Luke đã bình phục tâm tình.
Mặc dù vẫn rất khó chịu đối với cái chết của bạn mình, nhưng ông lão cũng không còn ý nghĩ móc súng ra chơi liền như trước đó nữa.
Nghe qua Drexler nói về tình tiết vụ án, Luke biết rõ vấn đề trongvụ án này rất lớn.
Ông lão này muốn tự mình ra trận tìm hung thủ thì quá phiền phức, hắn tuyệt đối là không tán thành.
Nói đơn giản, Drexler và ông bạn già Bradley là đồng hương, hai người là bạn thân thiết với nhau từ nhỏ.
Sau đó ông lão tham gia quân đội đánh trận, lại về nhà lấy vợ sinh con, kinh doanh nông trường.
Mà ông bạn Bradley lại tới Dallas, trà trộn đầu đường cuối ngõ, từng làm Bōsōzoku, từng chơi nhạc rock, sau cùng còn cá kiếm tiền tài một phen, rồi tự mình mở quán rượu, xem như là cải tà quy chính.
Bradley làm người có thủ đoạn, cũng có chút bản lĩnh, lúc còn trẻ ở bên trong Địa Ngục Thiên Sứ Bōsōzoku xây dựng được không ít quan hệ.
Sau khi mở quán rượu ông ta cũng không dính dáng tới sự vụ bên trong Địa Ngục Thiên Sứ nữa, nhưng vẫn cung cấp chút ít tiện lợi cho người của Địa Ngục Thiên Sứ, cũng có thể để cho quán bar bảo trì lợi nhuận không tệ.
Bởi vậy, thỉnh thoảng quán bar sẽ có một cuộc tụ họp nhỏ của Địa Ngục Thiên Sứ.
Đương nhiên là quán bar vẫn kinh doanh bình thường, cũng không phải là hang ổ của băng đảng gì cả.
Trên thực tế, với lý lịch của Bradley, ngày nào đó chết oan chết uổng thì cũng không có chút kỳ quái nào, Drexler cũng không nhất định sẽ phải báo thù giúp ông ta.
Nhưng tối hôm qua ở trong quán bar, vị ông chủ Bradley này và hai battender, cùng với hơn mười thành viên Địa Ngục Thiên Sứ uống rượu ở bên trong đều chết hết.
Nếu thật sự là băng đảng trả thù, khẳng định là sẽ sử dụng vũ khí lạnh hoặc súng.
Quái dị chính là, những người ở trong quán bar tối hôm qua đều không phải là chết bởi hai thứ này.
Gần 20 người chết đi, trạng thái chết đều rất kỳ dị, đại bộ phận người đều ở riêng vị trí của mình, biểu lộ lại giống như là đột nhiên tạm dừng, đột nhiên chết đi vậy.
Càng quỷ dị hơn nữa chính là, trên người tất cả những người chết đều xuất hiện màu xanh.
Cảnh sát sơ bộ kiểm tra thi thể cho thấy, bọn họ đều chết bởi trúng độc lưu huỳnh.
Mà chỉ có lượng lớn lưu huỳnh, mới có thể tạo thành loại hiện tượng trúng độc này —— ví dụ như là vùi người vào bên trong đống lưu huỳnh.
Tình hình ở trong quán bar lại không giống như loại tình huống này, mà càng giống như là một tên sát nhân điên cuồng biến thái nào đó, hoặc là phần tử tà giáo làm ra, người bình thường sẽ không dùng loại phương pháp vừa phiền toái vừa kỳ dị này để giết người.
Đứng bên ngoài dây cảnh báo màu vàng quan quán bar, Drexler vẫy tay ra hiệu với một người mặc vest: "Hey nhóc Jack, tới đây."
Người đàn ông da trắng khoảng 40 tuổi kêu "nhóc Jack" này lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ: "Drexler... à chú, gọi cháu là Jack là được. Sau khi tra rõ ràng vụ án này, cháu sẽ gọi điện thoại cho chú, chú không cần tự mình đi một chuyến đâu."
Drexler hừ một tiếng: "Cảnh sát bọn cháu phá án cần phải tuân thủ quy củ, nhưng người làm chuyện này cũng không hề tuân thủ quy củ."
Nói đến đây, ông lão đưa tay vỗ vỗ lên bả vai Luke: "Đây là đứa nhỏ nhà ta, Luke. Thám tử tổ trọng án Los Angeles."
Xem biểu lộ của Jack, Drexler không kiên nhẫn cười nhạo một tiếng: "Thôi đi, nó không yên lòng nên mới đi cùng ta. Nếu nó phát hiện ra manh mối gì, cũng sẽ nói cho cháu, cháu giữ lại những ý nghĩ kia đi, về nhà từ từ suy nghĩ."
Jack cười khổ gật đầu: "Vào đi, chớ lung tung đụng vào đồ vật bên trong là được, bộ phận pháp y vẫn chưa hoàn thành công việc."
Luke: "Ok, Jack." Sau đó đi theo vị Jack này vào trong quán bar.
Thi thể trong quán bar đã được đưa đi hết, nhưng nhân viên pháp y vẫn còn đang treo đèn làm đêm, tiến hành tỉ mỉ thăm dò đối với toàn bộ quán bar.
Với diện tích và số lượng nhân viên lưu động của quán rượu này, đây tất nhiên là một công trình lớn, hai ba ngày có thể làm xong đã là rất không tệ.
Luke nhíu mày.
Đối với hắn mà nói, nơi này tuyệt đối là một trong những hiện trường bết bát nhất.
Chẳng qua chỉ phân tích giản lược một chút, hắn đã xác định được người ra vào hiện trường trong hai ngày gần đây, ít nhất cũng có 150 người trở lên.
Ở trong đó kể cả nhân viên cảnh sát, nhân viên pháp y, nhân viên cấp cứu, còn có phóng viên và những người không có phận sự, nhân viên của quán bar thường xuyên lưu động, mùi nhiều để cho người phiền lòng.
Nhưng mà, Luke đã sớm quen thuộc với năng lực khứu giác nhạy bén.
Hắn đối với đông đảo mùi chỉ đơn giản phân chia, chọn một ít loại mùi hỗn hợp sâu nhất với lưu huỳnh ra.
Những loại mùi này có khả năng là thuộc về người chết, bọn họ mới có hiện tượng mùi tự thân hỗn hợp với mùi lưu huỳnh.
Một hồi lâu sau, hắn nhìn Jack: "Các ông xác định, người chết chỉ có 18 người?"