Ánh mắt của Jack quét qua Drexler, không muốn chọc phải ông lão tính tình nóng nảy này, quả đoán gật đầu: "Đúng thế."
Luke: "Không phát hiện ra dấu hiệu có thi thể khác bị đưa đi?"
Ánh mắt của Jack khẽ nhúc nhích, vẫn lắc đầu: "Không có chứng cứ hiển thị có loại dấu hiệu này."
Luke gật đầu: "Uhm, tôi có thể đi xem mười tám thi thể kia một chút không? Uhm, tôi chỉ nhìn một chút thôi, sẽ không đụng vào."
Jack bất đắc dĩ gật đầu: "Đi thôi, thi thể ở bộ phận pháp y."
Ở trong nhà xác của bộ phận pháp y, Luke lần lượt mở bọc đựng những thi thể này ra, chỉ nhìn vết thương ở bên trên thân thể của bọn họ.
Rốt cuộc, hắn phát hiện ra ở trước ngực một thi thể có một lỗ nhỏ.
Tiến lên đi nhìn kỹ một hồi lâu, khứu giác nhạy bén điên cuồng phát động, hắn đột nhiên nghiêng đầu hỏi Jack ở bên cạnh: "Người này, khác những người chết khác ở chỗ nào?"
Jack: "Chúng tôi hoài nghi, người này có thể là người chết đầu tiên, bởi vì thi thể của người này nằm ngay ở cửa ra vào. Mà theo thói quen của Địa Ngục Thiên Sứ, rất có thể người này là người canh chừng ở cửa quán bar."
Luke: "Các ông làm giám định vết thương trên ngực người này này?"
Jack: "Tạm thời thì vẫn chưa, quá nhiều thi thể."
Luke ừ một tiếng: "Có thể kiểm tra thi thể này trước."
Jack: "Cậu có phát hiện gì à?"
Luke duỗi một ngón trỏ ra, khoa tay múa chân chỉ lên trên cái lỗ trên ngực thi thể kia một chút, ra hiệu cho Jack: "Rõ chưa?"
Jack ngạc nhiên: "Cậu nói là, cái lỗ này là bị người dùng ngón tay đâm ra hả?"
Luke nhún nhún vai: "Cũng có thể là tay chân giả, hoặc là vật phẩm giống như ngón tay, ít nhất thì cũng có thêm một phương hướng điều tra."
Jack nghe xong, ngược lại cũng tiếp nhận ý kiến này.
So với việc dùng lưu huỳnh giết người, lại nhiều hơn điểm đáng ngờ dùng ngón tay giết người cũng không tính là kỳ quái.
Lúc này Luke nhìn Drexler một cái: "Chúng ta nói luôn ở đây, hay là trở về rồi nói?"
Drexler ngẩn người, nhìn sang Jack ở bên cạnh, cân nhắc một lát cuối cùng vẫn gật đầu: "Nói ở đây là được, thế nhưng ra khỏi cánh cửa này, cháu lại chưa từng nói bất cứ lời nào cả."
Jack ở bên cạnh nghe thấy thế sắc mặt lập tức biến thành màu đen: Hai ông cháu nhà ông quả nhiên là thân thiết, ở ngay trước mặt tôi, mà vẫn nói chuyện thẳng thắn như vậy!
Hiển nhiên là Luke có phát hiện gì khác lạ, trực tiếp hỏi ông mình xem có cần nói cho Jack biết hay không.
Drexler lại trực tiếp biểu thị là có thể nói, nhưng sau khi rời khỏi đây cũng đừng thừa nhận là từng nói bất cứ lời nào, hiển nhiên là muốn Luke triệt để phủi sạch liên quan với vụ án này.
Mặc dù trong lòng oán thầm, nhưng Jack cũng không dám lắm lời cái gì.
Khi ông ta còn nhỏ từng được chứng kiến một lần điên cuồng của Drexler, trong lòng vẫn một mực e ngại ông lão siêu bạo lực này.
Dù Drexler đã già, Jack cũng không muốn chọc điên ông.
"Tôi cam đoan, Luke sẽ không có bất cứ phiền phức gì." Jack nói.
Nhìn biểu lộ của Drexler, ông ta cười khổ giơ tay lên thề: "Lấy tình hữu nghị của cha cháu và chú ra thề."
Drexler hài lòng gật đầu, ra hiệu cho Luke có thể nói.
Luke dựng thẳng ngón tay lên: "Thứ nhất, hung thủ hoặc tính cả đồng bọn, ít nhất là có hai người. Tên này dùng ngón tay hoặc mượn tay người khác, chọc lên ngực giết chết người ở cửa này. Thứ hai, nếu như ông có quan hệ, tốt nhất là trực tiếp đi tìm bộ ngành tương quan, cảnh sát bình thường rất khó giải quyết vụ án này."
Jack nhíu mày: "Ý của cậu là..."
Luke: "Chính là ý tứ ở bên trên mặt chữ. Ông điều tra tiếp thì có thể là sẽ gặp phải nguy hiểm vượt quá tưởng tượng, vẫn nên giao lại cho nhân sĩ chuyên nghiệp là an toàn nhất."
Nói đến đây, hắn gật đầu với Drexler: "Chúng ta đi thôi, ông."
Drexler không chút do dự, xoay người rời đi.
Luke nể mặt mủi của ông lão, nói cho Jack những tin tức này, người làm người lớn trong nhà như ông ta cũng coi như là đủ mặt mũi.
Đi ra ngoài lên xe, Luke trực tiếp trở về khách sạn: "Ông, chuyện này hơi có phiền toái, ông đưa Joseph trực tiếp quay về Shackelford đi."
Drexler hừ hừ: "Mặc kệ hung thủ là ai, ta đều không sợ bọn chúng."
Luke thở dài: "Nếu bọn chúng không phải là người thì sao?"
Drexler ách một tiếng: "Có ý tứ gì?"
Luke: "Cái lỗ trên ngực người ở cửa ra vào kia không phải là mượn thứ gì giống tay mà làm ra, chính là trực tiếp dùng ngón tay đâm ra."
Drexler nhíu mày: "Cháu không nhìn lầm đấy chứ?"
Ngón tay đâm xuyên qua ngực người, loại thao tác này hoàn toàn là không khoa học.
Luke: "Không hề. Cháu đã phá không ít vụ án, đối với pháp chứng học cũng đọc lướt qua một chút, cháu tuyệt đối là không nhìn lầm vết thương kia."
Drexler im lặng.
Luke nói tiếp: "Một năm qua cháu cũng từng gặp mấy vụ án kỳ dị, hung thủ cũng không phải là dùng súng là có thể giải quyết, FBI còn có đơn vị chuyên môn đi xử lý những việc này, cần cháu thông báo cho bọn họ không?"
Drexler hơi do dự một chút, vẫn lắc đầu: "Cháu nhắc nhở Jack một chút. Nếu có thể nói số điện thoại của những đơn vị kia, cũng đưa cho cậu ta đi, để chính cậu ta lựa chọn."
Đến khách sạn, bác sỹ thú y Ferreira đã dẫn Joseph và mang hành lý đi xuống.
Ông ta cũng lên xe trở về Shackelford, vừa có thể nửa đường thay người lái xe, cũng có thể giúp đỡ Luke tiếp cận Drexler.
Lúc xuất phát, Drexler giữ chặt lấy Luke, thấp giọng nói: "Ông cũng đã đi về rồi, cháu cũng đừng chờ đợi ở đây nữa, đêm nay trực tiếp quay về Los Angeles đi."
Luke cười nói: "Vậy cháu cũng phải ở lại khách sạn một đêm, ít nhất phải xác định được là mọi người về đến nhà mới được."
Drexler bất đắc dĩ trừng mắt liếc hắn một cái: "Được rồi, ta nói lời giữ lời, đêm nay về đến nhà sẽ điện thoại cho cháu."
"Không nên lái xe quá nhanh, cháu đi ngủ một lát." Luke nói.
Đối mặt với cái nhìn chăm chú của Luke, ông lão bướng bỉnh cũng có chút bất đắc dĩ.
Nếu không phải là ông ta náo ra một màn này, Luke cũng sẽ không vội vàng từ Los Angeles bay trở về.
Vụ án này lại dính đến một ít thứ vượt quá tưởng tượng, Luke chắc chắn là sẽ không tiếp tục để cho một mình ông ta ở đây "trả thù".
Vì sự an toàn của các cháu, ông lão quả đoán thỏa hiệp.
Luke nhìn bọn họ xuất phát, cũng gọi một chiếc xe taxi, đi theo đưa bọn họ ra khỏi thành phố.
Đợi đến lúc xe bán tải của Drexler đi lên đường cao tốc phía tây bắc, lái về phía Shackelford, hắn mới để cho lái xe quay đầu trở về thành phố.
Xe taxi mới đi vào trong thành phố không lâu, lại nghe thấy tiếng vang liên tiếp từ xa mà đến gần, từ đông sang tây, cực nhanh đã đến con đường gần chỗ hắn.
Ngay sau đó, một tiếng nổ vang ầm ầm vang lên, xe taxi bị một luồng sóng khí khổng lồ thổi lên trên không quay nửa vòng, bay ngược ra ngoài, nóc xe hướng xuống đập về phía mặt đất.
"Shxt!" Luke mắng một tiếng, tay đã cực nhanh mở cửa xe ra, sớm theo cửa bên ghế lái chui ra.
Xe taxi nện ở trên mặt đất, hắn đi mấy bước, nhìn lái xe đang choáng váng hỏi: "Có chỗ nào không thoải mái không?"
Lái xe ho khan: "Không, tôi không sao. Vừa rồi xảy ra chuyện gì thế?"
Luke nghe anh ta nói chuyện, xác định được hẳn là anh ta không gặp vấn đề gì.
Thắt dây an toàn là một loại thói quen tốt, dù bị lật xe, thì trên cơ bản lái xe cũng sẽ không bị tổn thương.
Hắn kéo lái xe từ ghế lái ra ngoài, đỡ đến ven đường ngồi xuống, lại từ trong xe tìm điện thoại của lái xe ra, dùng nó gọi 911 nói rõ tình huống nơi này.
Lại nhét điện thoại và 100 đô la vào trong tay lái xe, Luke nói: "Đây là tiền xe. Tôi đã báo cảnh sát giúp anh, anh chờ chút là được." Nói xong nhanh như chớp xông vào trong con hẻm nhỏ bên cạnh.