Lần này Luke đi Dallas một chuyến, đã chọc phải một siêu boss là Mephistopheles, đối phương đã xuất hiện ở trên danh sách đối địch ba sao màu đỏ thẫm.
Mười năm sau lão già kia lại một lần nữa hạ xuống Trái Đất, sợ là sẽ ngay lập tức nghĩ biện pháp chơi chết Luke.
Lần sau, chắc hẳn là lão già này sẽ không tiếp tục ngốc nghếch chơi công kích tinh thần với hắn nữa.
Luke đương nhiên là phải cố gắng.
Mà đêm nay ngăn cản sự kiện tập kích lần này, hệ thống lại cho gần 3000 điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.
kinh nghiệm của ký chủ: 10200/ 100000
Điểm tích lũy: 29000.
Với loại thu hoạch này, hắn bận rộn một đêm cũng rất đáng.
Hai ngày sau, tất cả đều gió êm sóng lặng.
Trong lần biểu diễn từ thiện để cứu trợ bên trên thứ hai ở Los Angeles, cũng không thấy xuất hiện sự kiện tập kích khủng bố.
Nhưng Luke lại vẫn không từ bỏ.
Ban đêm, hắn và Selina lại một lần nữa ra ngoài, liên tục tiêu diệt hang ổ của mấy băng đảng.
Nhưng khác so với những lần trước chính là, những băng đảng này đều là băng đảng buôn bán vũ khí chợ đen, chất nổ cũng ở trong phạm vi kinh doanh của bọn chúng.
Nhìn Luke đem đánh cho những tên kia kêu khóc như quỷ khóc sói gào, Selina không có cảm giác gì.
Bọn chúng mua bán vũ khí đạn dược, không biết là đã chế tạo ra bao nhiêu vụ bắn giết, không giết bọn chúng đã là quá nhân từ rồi.
Ví dụ như đánh gãy bảy, tám đoạn xương, chẳng qua chỉ là vấn đề nhỏ, dù sao thì xương cốt vẫn còn có thể liền trở lại. Knee Breaker ở Los Angeles vẫn một mực cho rằng như vậy.
Tối hôm đó, sau khi bận rộn mấy tiếng, hai người ngồi ở trên sân thượng một tòa chung cư, ăn kẹo que ngắm nhìn cảnh đêm ở Los Angeles.
Hai bí danh này không có tên tuổi, không sợ bị người phát hiện, phát hiện cũng sẽ bị cho rằng là người trẻ tuổi chơi cosplay.
Làm việc quan trọng, nhưng điều chỉnh tâm tính cũng quan trọng giống như vậy.
"Băng đảng chợ đen lớn một chút ở Los Angeles đều đã bị chúng ta dọn dẹp một nửa, không có bất kỳ manh mối gì. Vậy có phải là những tên tập kích kia mang chất nổ từ nơi khác tới hay không?" Cô hỏi.
Luke im lặng một lát, gật đầu: "Có khả năng. Đã điều tra ra tư liệu của ba người kia. Bọn chúng tới từ D. C, chưa từng liên lạc với bất cứ kẻ nào ở chỗ này. Đám đồng bọn mà bọn chúng nhắc tới kia che giấu rất sâu, không tìm những băng đảng ở Los Angeles để lấy hàng cũng là việc rất bình thường."
Selina thở dài: "Vậy không phải là toi công chúng ta bận rộn mấy ngày nay à?"
Luke cười khẽ lên: "Cũng không tính là thế, ít nhất thì chúng ta cũng biết rõ những người này rất cẩn thận, về sau lưu ý thêm chút là được."
Lúc nói lời này, hắn nhìn tin tức ở bên trong hệ thống.
Kinh nghiệm của ký chủ: 15500/ 100000
Điểm tích lũy: 34300.
Dẫn theo vị đồng đội ba sao Selina này đi tiêu diệt thành viên băng đảng, coi như hắn không ra tay đều có thể lấy được 50% điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy, như vậy sao có thể tính là toi công bận rộn được.
Mấy ngày nay, vị cảnh sát trưởng dưỡng lão Robert kia ở bên ngoài du lịch rốt cuộc cũng ra tay đánh mấy tên trộm vặt, lúc này hắn mới xác định được tỉ lệ chia điểm kinh nghiệm của đồng đội một sao.
10%! Luke chỉ có thể chia sẻ được một phần mười điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy mà đồng đội một sao đoạt được.
Với tác phong nhàn nhã như của Robert ở thị trấn Shackelford, cho dù vị đồng đội một sao này kiếm điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy cả năm, đều không nhiều bằng Selina nỗ lực một tuần.
Nhưng nếu xét về mặt số lượng, bất kỳ đồng đội nào đều là là tồn tại đáng trân quý.
Luke có thể bồi dưỡng Selina trở thành đồng đội ba sao, thật sự là quá mức may mắn.
Tính cách của hai người phù hợp, tam quan không xung đột, lại có thể thông cảm với nhau.
Một đường đi tới, tín nhiệm giữa hai người dần dần sâu sắc thêm, lúc này mới có thể trở thành đồng đội ba sao.
Xem xét những người như Dustin, Elsa, Elizabeth, Harrelson xem, thực sự đến thời điểm Luke cần, hẳn là họ cũng sẽ ra tay trợ giúp, nhưng bọn họ lại không thông qua phán định đồng đội.
Luke phỏng đoán, quan hệ giữa bọn họ và mình vẫn còn chưa đủ thân thiết.
Đây đều là người trưởng thành có tam quan của riêng mình, quan hệ với Luke rất khó có thể đột nhiên trở nên khăng khít hơn, tất cả chỉ có thể giao cho thời gian đi đánh bóng lắng đọng.
Hơn nữa tuy rằng tỉ lệ chia của đồng đội ba sao cao, nhưng chuyên môn bồi dưỡng ra một người lại quá khó khăn.
Hắn sẽ không lãng phí quá nhiều thời gian, cố tình đi bồi dưỡng đồng đội nhiều sao.
Từ nhu cầu có thể liên tục duy trì phát triển mà xuất phát, lựa chọn tốt nhất của Luke vẫn là câu châm ngôn kia: Tung lưới rộng, sẽ bắt được nhiều cá hơn, rồi chọn lấy những con lớn nhất.
Chỉ cần có đầy đủ nhiều đồng đội một sao, hắn cũng có thể cuồn cuộn không ngừng đạt được điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy, như thế hiệu suất sẽ cao hơn nhiều so với để một mình hắn nỗ lực.
Thời gian luôn công bằng đối với tất cả mọi người.
Thực lực của Luke có mạnh hơn, một ngày cũng chỉ có hai mươi bốn tiếng, không thể có hơn người khác một giây đồng hồ.
Nghĩ tới đây, hắn lại nhớ lại ba vị hùng thiếu nữ nào đó.
Thiếu nữ phục chế Stacy và hai chị em sinh đôi Cassidy đã ở trụ sở huấn luyện tạm thời một tuần, hắn cũng nên lộ mặt, nếu không cục trên đầu tiểu thư Stacy sẽ vĩnh viễn không bao giờ hết.
Tối hôm sau, một mình Luke đi tới trụ sở tạm thời.
Đến trước cửa phòng, hắn ấn lên chuông cửa.
Leng keng!
Tiếng chuông cửa vang lên, ba thiếu nữ vẫn đang còn ở trong phòng huấn luyện đều không phản ứng lại.
Bọn họ đã ở nơi vắng vẻ này một tuần, không có bất kỳ vị khách nào tới thăm.
Chỉ có bốn năm tên trộm vặt chạy tới cạy cửa, nhưng không chờ bọn họ ra tay, những người này đã bị Butterfly sử dụng biện pháp phòng ngự trong nhà giật cho choáng váng.
Butterfly còn quyết định đối phó với những tên trộm vặt này cùng một thời gian, tiến hành thông báo kịp thời: "Ba vị, ngoài sân có một ít rác rưởi cần được ném đi."
Ba người lập tức đi ra ngoài ném những tên trộm xui xẻo này vào thùng rác ở góc đường, để bọn chúng ngủ mấy tiếng ở nơi đó trước đã.
Giờ phút này chuông cửa đột nhiên vang lên, Stacy đang chuyên môn tiến hành huấn luyện chiến đấu lại không kịp phản ứng.
Hai chị em sinh đôi đang đọc sách, cô chị Stephanie hơi tinh tế hơn một chút, sửng sốt một chút mới khẽ hô: "Đây, hình như là tiếng chuông cửa?"
"Đúng vậy, Stephanie. Wiedźmin đang ở ngoài cửa, cần tôi mở cửa không?" Giọng nói ấm áp của Butterfly vang lên.
Bên trong gian phòng, ba thiếu nữ cùng nhau sửng sốt, chợt náo loạn một hồi.
Bình thường thì gian phòng kia luôn bị đóng kín, bên ngoài không thể quan sát được bất cứ động tĩnh gì trong phòng.
Bây giờ là mùa hè, nơi này lại không có hàng xóm, để cho tiện huấn luyện, lúc bọn họ ở trong phòng đều ăn mặc rất mát mẻ, trên dưới cũng chỉ có hai mảnh vải nhỏ che đậy cơ thể.
Ăn mặc như vậy đi gặp "Wiedźmin" thần bí, sẽ làm cho bọn họ sinh ra cảm giác bất an mãnh liệt.
Không tới hai phút, ba thiếu nữ đã mặc xong áo thun quần đùi, tụ tập ở cửa, liếc mắt nhìn nhau.
Vẫn là Stephanie cất lời hỏi: "Có thể mở cửa để ông ta đi vào rồi chứ?"
Artemis không lên tiếng, Stacy khẽ cắn môi: "Tôi đã chờ ông ta rất lâu rồi, hừ! Butterfly, mở cửa."
"Vâng, tiểu thư Stacy." Butterfly đáp.
Cửa phòng lặng yên không một tiếng động mở ra, một bóng người đen kịt đang đứng ở trước cửa.
Thấy ba thiếu nữ trong cửa, hắn đưa tay gỡ mũ Zorro của mình xuống, để ở trước ngực hơi hơi thi lễ: "Chào buổi tối, ba vị." Giọng nói này rõ ràng là giọng Luân Đôn vô cùng chính gốc.
Ba thiếu nữ đều không lên tiếng âm thanh, chỉ nhìn hắn chằm chằm.
"Tôi có thể đi vào trước đã được không? Hẳn là các cô có rất nhiều vấn đề muốn hỏi tôi." Người tới đội mũ lên, không nhanh không chậm nói.
Stephanie ngơ ngác gật đầu: "A, có thể."
Khóe miệng của Luke ở bên trong mặt nạ nhếch lên: Cô nàng sư hống công này dễ dàng đạt được ám chỉ nhất, rất thích hợp với tư cách là điểm đột phá.
Sau khi hắn đi vào trong phòng, Butterfly lập tức đóng kín cửa lại.
Luke đưa tay ra hiệu: "Chúng ta ngồi xuống nói chuyện, được chứ?"