Stephanie lập tức theo lời mà đi.
Stacy và Artemis cũng không nhịn được trừng mắt nhìn về phía tên phản đồ này: Đã nói trước là nếu nhìn thấy Wiedźmin thì cần phải dằn mặt ông ta rồi tính? Biểu hiện này của cậu có khác gì chó con không.
Đáng tiếc là trong lúc nhất thời bọn họ cũng không nghĩ ra phải nhắc nhở Stephanie như thế nào, chỉ có thể bị động đi theo.
Sau khi ngồi xuống, Luke nhìn ba thiếu nữ đang đứng ở phía đối diện: "Không cần khách sáo như vậy, tuỳ tiện ngồi xuống đi. Butterfly, cho mỗi người bọn họ một ly nước đá."
Butterfly: "Vâng, Wiedźmin."
Luke nhìn ba thiếu nữ vẫn không ngồi xuống, gật đầu: "Các cô muốn đứng cũng được, tôi trực tiếp nói vào việc chính đi."
"Butterfly đã báo cáo tình huống huấn luyện gần đây của các cô, xem ra các cô đều rất nỗ lực." Hắn hơi nhích ra sau, để cho tư thế ngồi của mình thoải mái dễ chịu hơn một chút: "Cho nên tôi tới cấp cho các cô một chút phần thưởng nho nhỏ."
Stacy nhìn tấm mặt nạ hình khuôn mặt tươi cười kỳ dị kia, không nhịn được mở miệng nói: "Ông cũng đừng giả bộ làm người tốt! Chúng tôi không muốn nhận phần thưởng gì cả, thứ chúng tôi cần chính là tự do."
Luke cười khẽ, nâng một ngón tay lên lung lay: "Không, tiểu thư Stacy cô đã lầm một chuyện rồi. Tôi chưa từng nói chính mình là người tốt, càng không cần giả dạng làm người tốt ở trước mặt các cô."
Nhìn biểu lộ khó coi của Stacy, hắn tiếp tục đả kích cô ta: "Mà các cô cũng không phải là người tốt lành gì. Tự do gì đó, cho các cô cũng lãng phí. Dù sao thì nếu như các cô tiếp tục làm xằng làm bậy, sớm muộn gì cũng sẽ tự đưa mình vào những nơi ngục giam đặc thù, hoặc là phòng nghiên cứu bí mật nào đó, khi đó cũng không cần tự do nữa đâu."
Stacy tức giận: "Chúng tôi không cần ông phải quan tâm."
Hai tay Luke khoanh lại trước ngực: "Thật xin lỗi, tôi không phải là thành viên của tổ chức bảo vệ quyền lợi trẻ vị thành niên. Các cô không có quyền lợi từ chối sự giám thị của tôi, càng không có thực lực từ chối việc tôi giám thị."
Nói xong, hắn nhìn về phía hai chị em sinh đôi: "Huống hồ, tiểu thư Stacy cô cũng không có tư cách quyết định thay hai người bọn họ."
Stacy lập tức phản bác: "Ba người chúng tôi vẫn luôn ở cùng một chỗ, cho tới bây giờ đều luôn tiến thối cùng nhau."
Luke cười khẽ: "Hai vị, mời nói cho tôi biết, hai người có thực sự nguyện ý ủng hộ tất cả quyết định của tiểu thư Stacy vô điều kiện, kể cả về sau có nguy cơ bị bộ môn đặc thù bắt, tiếp tục tiến hành các loại hành động trái luật hay không?"
Bên trong giọng Luân Đôn này của hắn đã hơi hơi mang theo một loại tiết tấu, giọng nói càng thêm nhẹ nhàng ấm áp mà không hề có xâm lược tính, giống như giáo viên nhà trẻ từng bước hướng dẫn những học trò nhỏ của mình vậy.
Bờ môi của cô chị Stephanie giật giật, rốt cuộc nuốt lời đã ra đến khóe miệng xuống, cúi đầu xuống lặng yên không lên tiếng.
Cô em gái Artemis lại theo bản năng lắc đầu: "Tôi không muốn đi cướp đoạt nữa, cũng không muốn bị cảnh sát..." Nói đây, cô ta đột nhiên dừng lại, mặt mũi tràn đầy vẻ giật mình che miệng lại.
Cô ta cũng không biết, vì sao mình lại đột nhiên nói ý trong lòng.
Sắc mặt của Stacy lập tức trắng bệch, nghiêng đầu nhìn về phía Artemis: "Art, cậu..."
Luke lại ngắt lời cô ta: "Cô có ý nguyện của mình, muốn đi hay muốn làm gì thì làm. Bọn họ cũng có ý nghĩ của chính mình, không muốn trở thành tội phạm. Trước đó bọn họ nghe theo cô, vậy bây giờ vì sao không thể là cô nghe theo bọn họ?"
Hắn đương nhiên là sẽ không cho bọn họ có cơ hội thương lượng với nhau.
Lần trước lúc thôi miên ba người, hắn thừa dịp thôi miên thành công, đã làm chút tâm lý ám chỉ cho hai chị em sinh đôi.
Câu hỏi vừa rồi kia chính là tâm lý ám chỉ, hai chị em lớn mật nói ý nghĩ tong lòng chính mình.
Tính cách của cô chị Stephanie hơi mềm yếu một chút, nhưng cũng quan tâm hơn một chút, sau cùng nhịn xuống không nói.
Cô em gái Artemis lại nhanh mồm nhanh miệng, trong lúc thất thố đã nói ý nghĩ chân thực trong lòng ra.
Giờ phút này, đối mặt với câu hỏi của hắn, miệng Stacy há to, trong lúc nhất thơi không biết trả lời như thế nào.
Nếu như không có Luke ở đây, bình thường lấy uy tín của cô ta ở bên trong đoàn thể ba người, cuối cùng thì hai chị em nhà kia vẫn sẽ nghe theo ý kiến của cô ta.
Nhưng Luke đột nhiên phá bỏ quyền chủ đạo, đặt vấn đề lên bàn để nói.
Cô ta cũng không thể ồn ào, bởi vì mình thông minh nhất lợi hại nhất, cho nên hai chị em sinh đôi hẳn là phải nghe theo cô ta?
Trước mặt có một người còn thông minh lợi hại hơn ba người bọn họ, có thể bắt cả ba người lại.
"Mặc kệ quan hệ giữa các cô là bạn bè hay là chị em, cô đều không có quyền yêu cầu bọn họ, chấp nhận nguy hiểm có thể sẽ phải ngồi tù hoặc mất mạng để đi phạm tội." Luke không nhanh không chậm nói: "Nếu không, giá trị của phần hữu nghị này ngay cả shit chó cũng không bằng. Ít nhất thì shit chó còn có thể hốt đổ đi, nhưng chỉ là loại hữu nghị tự tư này lại muốn buộc chặt bọn họ, cả một đời mạo hiểm và phạm tội với cô sao."
Trán Stacy đã mơ hồ có mồ hôi rịn ra, cô ta cũng không phải là người ngớ ngẩn.
Ý tứ của Luke rất đơn giản, chính là đang khẳng định mối quan hệ bình đẳng giữa ba người.
Về phần nên làm cái gì không nên làm cái gì, thì nên do ba người cộng đồng quyết định.
Nếu cô ta dám nói không đồng ý, lập trường sẽ không thể đứng vững, bởi vì Luke đã định nghĩa loại hành vi này là vì tư lợi.
Trên thực tế, chuyện này xác thực cũng là vì tư lợi.
Một mực yêu cầu bạn bè nỗ lực, luôn cảm giác mình đúng, chuyện này rất khó nói không phải là tự tư.
Trong lòng Luke lại đang cười trộm: Quả nhiên là đám trẻ con! Có mấy người lại không tự tư? Không có chút tự tư nào thì chỉ có thánh nhân mới làm được.
Hắn chưa từng để ý tới những người thừa nhận chính mình có tư tâm.
Nhưng hắn có sở cầu, lại từ tiền đề hai bên đôi bên cùng có lợi mà xuất phát, cũng sẽ không cưỡng cầu, càng sẽ không đem tình hữu nghị đi "lừa gạt" bạn bè.
Mặc kệ là loại hữu nghị nào, đều không chịu được loại xảo trá không ngừng nghỉ này.
Mà để cho đối phương cảm thấy, nghe theo đề nghị của hắn sẽ có lợi hơn, thì tĩnh hữu nghị giữa hai bên mới lại càng dễ duy trì hơn.
Xem những đồng sự trong đồn cảnh sát như Dustin, Elsa, Elizabeth xem, đều là lúc làm việc chung với hắn mà đạt được chỗ tốt, từng bước một tạo dựng lên tình hữu nghị.
Mà hữu nghị một phía, đều khó có thể giữ lâu dài.
Trên thực tế, Stacy cũng không xấu tới mức như vậy.
Là bởi vì tác dụng phụ của năng lực phỏng chế sơ cấp, để tính cách của cô ta càng mạnh mẽ hướng ngoại hơn, tự nhiên mà chiếm cứ quyền chủ đạo ở bên trong đoàn thể gồm ba thiếu nữ này.
Nếu cô ta thật sự thông minh như vậy, cũng sẽ không bị lời nói của Luke làm khó.
Sắc mặt của Stacy biến đổi, hồng rồi đen, đen lại hồng, Luke đều sợ cô ta ở dưới cơn nóng giận sẽ thả rắm.
Nghĩ trong chốc lát, cô ta mới miễn cưỡng phản bác: "Nhưng bọn họ cũng không muốn bị ông giam lại như vậy."
Luke bật cười: "Tôi cũng không phải là bạn bè của các cô, tại sao phải trưng cầu ý kiến của các cô?"
Mặt của Stacy run rẩy, có xúc động muốn nổi điên, vị Wiedźmin này còn không biết xấu hổ hơn so với trong tưởng tượng của cô ta.
Luke có chút hăng hái đánh giá Stacy đã sắp nổi khùng, rốt cuộc nói lời trấn an nói: "Được rồi, không đùa nữa. Tôi chỉ cho các cô một cơ hội thay đổi vận mệnh mình, làm hay không làm chính các cô quyết định, cũng không cần trưng cầu ý kiến của tôi."
Nhìn Stacy lại có vẻ muốn xen vào, hắn đưa ngón trỏ ra, đưa lên miệng ra hiệu im lặng: "Các cô có đầy đủ thiên phú, cũng không cần phải phạm tội để duy trì cuộc sống. Cho nên đây là tôi sớm đầu tư cho các cô, về sau có lẽ còn có thể lấy được hồi báo phong phú."
Ba thiếu nữ nhìn nhau.
Bọn họ đã sớm mất đi thân nhân, trà trộn khắp đầu đường cuối ngõ, dùng việc hãm hại lừa gạt để sinh sống, cho tới bây giờ vẫn không có ai từng nói loại chủ đề đứng đắn này với bọn họ.