Luke chỉ có thể nói rõ: "Em đối với kỹ thuật không được nhạy cảm cho lắm. Dùng điện thoại Titan làm ví dụ đi, chỉ cần Tony Stark muốn, vài phút là có thể lấy ra một loại điện thoại tương tự như sản phẩm của chúng ta, kể cả phần cứng và phần mềm đều sẽ không có khác biệt quá lớn."
Ginny: "... Vậy vì sao anh ta không làm như thế?"
"Bởi vì, anh ta không cần làm như vậy. Trong đầu anh ta có vô số loại khoa học kỹ thuật có thể kiếm được nhiều tiền, cả đời đều không đủ thời gian đưa chúng nó ra hiện thực." Luke lại một lần nữa thở dài: "Ví dụ như để Tập đoàn Stark thay thế công ty Island Dragon, đối với anh ta thì cũng chỉ là chuyện hơi hơi tốn chút thời gian mà thôi, nhưng anh ta lại không có hứng thú làm loại chuyện nhàm chán này. Tương tự, anh ta cũng không hứng thú đối với việc chế tạo điện thoại, em không cần lo lắng anh ta sẽ tới cướp bát cơm."
Trên thực tế, cha của Tony chính là sản xuất vũ khí mà lập nghiệp, mặc dù Tony ăn chơi phá phách, nhưng vẫn rất xem trọng đối với thân tình.
Hơn nữa trong dòng máu của cha con nhà Stark lại chảy xuôi thiên phú về "vũ khí", phát minh các sản phẩm liên quan tới vũ khí đều giống như là có thần trợ.
Cho nên, Tony mới có thể thừa kế nghiệp cha, một mực phát triển ở bên trong ngành nghề chế tạo vũ khí.
Ginny yên tĩnh một hồi lâu không nói chuyện.
Trình độ văn hóa của cô không thấp, nhưng dính đến lĩnh vực kỹ thuật chuyên nghiệp, lại không có cách nào tranh luận với Luke.
Luke đã nói là trình độ kỹ thuật của Tony Stark lợi hại như vậy, như vậy khẳng định là đại thiếu gia còn ghê gớm hơn trong tưởng tượng rất nhiều.
Với tính tình của Luke, hắn đánh giá năng lực của Tony sẽ chỉ biết chuẩn xác, sẽ không khuếch đại lung tung.
Cô im lặng một lát, suy nghĩ kỹ càng liên hệ ở giữa lời nói của Luke và việc thu mua cổ phiếu của Tập đoàn Stark, mới mở miệng nói: "Cho nên, thao túng cổ phiếu của tập đoàn Stark ở bên trên thị trường chứng khoán trước, sẽ để cho chúng ta kiếm được một món lớn. Sau đó lại bắt đáy cổ phiếu của nó, sẽ để cho chúng ta kiếm được mớ thứ hai?"
Luke ừ một tiếng, đột nhiên bắt đầu cười hắc hắc: "Nếu như em bắt đáy lấy được đủ nhiều cổ phiếu, vậy sau này chúng ta cũng được coi là đại cổ đông của tập đoàn Stark nha."
Ginny lườm một cái: "Giá trị thị trường của tập đoàn Stark đã vượt qua ngàn tỷ, giá cổ phiếu coi như giảm xuống một nửa, cũng không chỉ là 500 tỷ mà thôi. Lần này chúng ta có thể lấy được 1% cổ phần, đều phải cám ơn trời đất rồi. Điểm ấy cổ phần của tập đoàn Stark cũng không tới mức dọa người như vậy."
Luke ha ha: "Tận lực đi. Đúng rồi, cổ phần ở mỏ vàng cũng đem đi thế chấp cho vay đi, còn có thể để tài chính dư dả thêm một chút."
Ginny: "Anh chắc chắn là giá cổ phiếu của tập đoàn Stark sẽ giảm mạnh à?"
Mặt Luke hiện lên nụ cười mê người: "Anh có người ở trong Tập đoàn Stark."
Ginny: ...
Nói xong việc chính, Luke cũng biết điều rời đi, cũng không tiếp tục lôi kéo tổng giám đốc Ginny nói việc chung cả đêm.
Mấy ngày sau đó, hắn cần tập trung hết khả năng cung cấp thời gian tiết điểm chính xác, để Ginny có đầy đủ thời gian, hoàn thành thao tác đối với cổ phiếu cỉa Tập đoàn Stark, như thế mới có thể kiếm được càng nhiều tiền hơn.
Ba ngày sau, điện thoại di động của Luke reo một tiếng.
Hắn móc ra nhìn một cái, lại là nhắc nhở tự động mà chính mình thiết lập.
Một bảo vệ tư nhân của Stark đi Afghanistan công tác đã trở về nhà.
Đây chỉ là một vị bảo an cấp bậc không cao, Tony về nhà thì anh ta sẽ xong việc, sẽ không cần tiếp tục bận rộn giống như Happy.
Loại nhắc nhở tự động này không chỉ nhằm vào một người, đại bộ phận đám bảo an đi Afghanistan kia đều có mặt.
Dùng lượng số liệu lớn, xác định một tin tức đã sớm dự liệu trước cũng không phải là việc gì khó.
Hắn lập tức gọi điện thoại sang cho Ginny: "Ừm, thời khắc nội chiến sắp xảy ra rồi, em cần phải vất vả một chút, cố gắng giải quyết chuyện tiền trong mấy ngày này."
Ginny giật mình: "Vội vã như vậy à?"
Luke: "Nếu như em bị người của chính công ty mình bán, kém chút nữa đã mất mạng, vậy chuyện thứ nhất định làm sau khi trở về là gì?"
"Trả thù!" Ginny theo bản năng đáp một câu, chợt giật mình: "Có người bán anh ta? Đó chính là Tony Stark mà."
Luke cười khẽ: "Đứng trước lợi ích, có ít người sẽ dám làm bất cứ chuyện gì, đối với một vài người, Tony cũng chỉ là một thằng ranh làm tổn hại lợi ích bản thân mà thôi."
Ginny nghe được lời này, không tiếp tục hỏi thêm gì nữa.
Loại việc bí mật liên quan đến cao tầng trong Tập đoàn Stark này, biết quá nhiều cũng không có chỗ gì tốt.
Dù sao thì chỉ cần xác định được là Tony sẽ xung đột với những tay to trong cao tầng của tập đoàn, là cô có thể kiếm một khoản lớn ở trên thị trường chứng khoán rồi.
Nếu tất cả đều giống như lời Luke nói, lần nội chiến này của Tập đoàn Stark sẽ mang lại cho cô và Luke rất nhiều ích lợi, vì chuyện này mà bận rộn một đoạn thời gian cũng xứng đáng.
Lại trôi qua ba ngày nữa, một cổ đông lớn trong tập đoàn Stark đột nhiên tuyên bố rút lui, chuyển nhượng cổ phần của tập đoàn Stark trong tay mình cho Tony Stark.
Điện thoại của Ginny hầu như là ngay lập tức được gọi tới: "Anh hỏi xem người kia có tình báo mới gì không? Hình như là đại thiếu gia đã xử lý xong vấn đề nội bộ rồi thì phải."
Mấy ngày nay tập đoàn Stark có động tĩnh không nhỏ.
Tony Stark mang theo tổn thương trực tiếp lộ diện, cùng với việc tên cổ đông lớn kia đột nhiên rút lui, đều chứng thực tính chính xác của tình báo của Luke.
Nhưng từ một phương diện khác tới nói, điều này cũng đại biểu cho việc đại thiếu gia đã hoàn thành việc dọn dẹp nội bộ.
Vị cổ đông lớn mới rút lui kia thế nhưng có tới trên 5% cổ phần trong tập đoàn Stark, loại chuyển nhượng này thế mà được giải quyết nhanh như vậy, chỉ có thể nói là một ít nhược điểm của người kia đã bị Tony nắm rõ.
Ví dụ như, bán hành tung của Tony Stark cho đám phần tử khủng bố.
Cũng chỉ có như vậy, vị cổ đông kia mới có thể trung thực giao ra cổ phần, đổi lấy việc tha thứ của Tony Stark như vậy.
Uhm, có lẽ cùng lắm thì chỉ không sai người ta trực tiếp chơi chết gã, về phần những loại đả kích khác thì chắc chắn là sẽ không thiếu.
Nhưng như vậy cũng có nghĩa là tập đoàn Stark đã nội chiến xong, không có khả năng lại xảy ra việc giá cổ phiếu có gợn sóng.
Luke cười khẽ: "Nào có đơn giản như vậy. Người có thể bán vị đại thiếu gia kia đi, không thể là loại con tôm nhỏ này được. Trò hay mới bắt đầu, bây giờ em đã có thể vào sân rồi."
Ginny không nói thêm gì nữa, cúp điện thoại bắt đầu đi làm việc.
Tiến hành thao tác ở trên cổ phiếu của tập đoàn Stark, chính là đang đánh bạc.
Mà cho tới bây giờ, đánh bạc sẽ không có khả năng đạt được 100% thắng lợi, nếu không thì giàu có cũng quá mức dễ dàng rồi.
Nhưng lần này dù đầu tư nhiều, cũng sẽ không tạo thành ảnh hưởng quá lớn đối với công ty điện thoại, điều tài chính tới từ giao dịch với Beth - Thompson, đại bộ phận trong đó là cho vay ngắn hạn.
Một khi thất bại, cũng chỉ tổn thất hết đại bộ phận ích lợi trong tương lai của mồi nhử "Little Green" mà thôi, không liên quan tới công ty điện thoại, đây cũng là một trong các nguyên nhân để Ginny dám buông tay đánh cược một lần.
Đến ngày hôm sau, Tony Stark mang theo cánh tay băng bó, tổ chức một buổi họp báo, tuyên bố chuyện mình bị tập kích ở Afghanistan.
Xem ở trên tivi, thần thái của đại thiếu gia không còn ngả ngớn phóng đãng giống như dĩ vãng nữa, Luke nở nụ cười.
Giờ phút này, vị tay to đầu trọc nào đó đang ở cách anh ta không xa, mặt mũi tràn đầy vẻ tươi cười đi theo phía sau, đi lên trên bục trong phòng họp báo.
Vị này chính là Obadiah – Stan, chú của Tony.
Chỉ cần thấy vị này còn có thể quang minh chính đại xuất hiện, Luke đã biết đại thiếu gia lại bị lão ta lừa gạt thành công.
Đại thiếu gia là loại người nhìn có vẻ ăn chơi phá phách, kì thực lại rất sáng suốt.
Có thể bán anh ta thành công, sẽ chỉ là người mà anh ta tín nhiệm nhất.
Cho nên, vị cổ đông xui xẻo hôm qua kia, bảy tám phần mười chẳng qua chỉ là một kẻ bị ném ra chết thay.
Bởi vì cái gọi là, một con cờ đi sai cả bàn đều thua.
Mà hung thủ chân chính ẩn giấu phía sau màn lại không có việc gì, sớm muộn gì Tony cũng sẽ có chuyện.