Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 838: CHƯƠNG 838: CHÚT CHẤP NIỆM CỦA NGƯỜI XUYÊN VIỆT

Đối với chuyện này, Luke vui vẻ đứng ngoài quan sát.

Đại thiếu gia không hung hăng ăn mấy lần thiệt thòi, sẽ không đổi được một ít thói quen xấu.

Nhưng mà, tốt nhất là nên tìm một cơ hội đánh cược một lần với vị đại thiếu gia này. Trong lòng Luke thầm nhủ: Nếu không thì chỉ cần thiếu chút may mắn, đại thiếu gia lạnh thực thì tuyệt đối là mình sẽ đau lòng hơn chết mất.

Hắn lại một lần nữa gọi điện thoại cho Ginny: "Anh muốn xác nhận một chút, chúng ta đã vào sân, đúng không?"

Ginny bên kia cũng đã nghe được chút tin tức bóng gió, cô lập tức trở nên khẩn trương hỏi: "Có chuyện gì xảy ra à? Anh sẽ không nhận được tin tức gì xấu đấy chứ?"

Luke ha ha cười khẽ: "Không, chỉ là trước lúc trúng giải thưởng lớn, anh mướn xác nhận lại một lần sau cùng là mình đã mua tờ xổ số trúng thưởng kia."

Ginny dở khóc dở cười: "Vì sao anh lại để ý chuyện này như vậy? Trước đó giá trị cổ phiếu của công ty chúng ta lên vài tỷ, mà anh cũng không hề khẩn trương mà."

Luke: "Chỉ là một chút chấp niệm nhỏ mà thôi, chỉ thử một lần."

Đương nhiên là hắn không thể nói, bên trong ký ức còn lại từ đời trước của hắn, Iron Man không thể nghi ngờ là thứ quan trọng nhất.

Dựa vào tên tuổi của Tony Stark, hắn sớm biết được một bộ phận tương lai của thế giới này.

Thân là người xuyên việt, sao hắn có thể vứt bỏ loại truyền thống quang vinh muốn bám vào nhân vật chính để trở nên giàu có này.

Từ khi đi tới thế giới này, từ nhỏ đến lớn hắn đã có một loại ý tưởng: Đời này, nhất định phải dựa vào "tin tức nội tình" hung hăng kiếm một món lớn.

Mà theo Iron Man nổi lên, đây có lẽ cũng là một lần cuối cùng để Luke lợi dụng ký ức ở kiếp trước mà kiếm tiền.

Đây là một loại kết thúc.

Là lời cáo biệt sau cùng đối với sự bình thường của Luke, nó cũng là điểm xuất phát để nghênh đón đại thời đại ở thế giới này.

Đúng lúc này, phóng viên ở trước màn hình TV hỏi: "Vậy đến cùng là có chuyện gì xảy ra với ngài ở Afghanistan?"

Trước đó Tony hơi thất thần, dường như là bị câu hỏi này làm cho bừng tỉnh, đột nhiên từ trên bục đứng lên: "Chuyện này cũng không quan trọng. Nó chỉ làm cho tôi triệt để tỉnh táo, tôi ý thức được là đối với thế giới này, tôi cần phải cống hiến càng nhiều hơn nữa, mà không phải là chỉ làm những loại vũ khí kia."

Lúc này, sau khi anh ta trở về bục phỏng vấn, rốt cuộc cũng nói ra tin tức nặng ký chân chính: "... Cho nên, tôi quyết định đóng cửa bộ phận chế tạo vũ khí của tập đoàn Stark, lập tức có hiệu lực!"

Phóng viên bên dưới bật thốt lên, kể cả vô số khán giả ngồi trước màn hình ti vi đều không thể kìm lòng được kêu ra thành tiếng.

Ginny ở đầu điện thoại bên kia rõ ràng là ngẩn người, chợt a một tiếng, liên tục thét lên: "Làm sao có thể, làm sao anh ta có thể làm ra loại quyết định này! Hơn nữa còn nói ở trong buổi họp báo như thế? Làm sao anh ta lại dám làm như vậy..."

Luke bất đắc dĩ đưa điện thoại ra xa một chút.

Vài giây sau, hắn không thể không tăng cao âm lượng, gọi tỉnh một nữ tổng giám đốc với ngôn ngữ đã có chút luống cuống: "Ginny, Ginny, tỉnh táo! Tỉnh táo lại!"

Ginny ở bên kia bị tiếng gọi của hắn làm gián đoạn, rốt cuộc dừng lời: "A, sao thế?"

Luke: "Em có thể đi nhìn chằm chằm vào đoàn đội của em, như vậy em sẽ có thể ngay lập tức biết rõ mình kiếm được bao nhiêu tiền."

Ginny: "Đúng đúng đúng, em sẽ đi ngay lập tức, bây giờ khẳng định là bọn họ đã hưng phấn đến phát cuồng rồi. Bái bai, thân yêu." Nói xong cũng cúp xong điện thoại.

Luke cười híp mắt để điện thoại di động xuống, nhìn nụ cười trên mặt lão đầu trọc Obadiah ở trên màn hình TV dần dần biến mất, sau cùng không thể không đỡ đại thiếu gia xuống bục, chính mình đứng lên bục phát ngôn hoà giải không khí lúng túng trong phòng họp báo.

Nhưng hiển nhiên là ngay cả chính Obadiah cũng không tin những lời nói nhảm kia, không tới hai phút, đã vội vàng tuyên bố kết thúc buổi họp báo, đuổi theo Tony rời đi.

Có thể tưởng tượng được, hôm nay có rất nhiều toà báo sẽ khẩn cấp ra số báo đặc biệt, truyền bá rộng rãi tin tức trọng đại này cho quần chúng ăn dưa trên toàn thế giới.

Luke thở ra một hơi, đứng dậy đi vào trong phòng làm việc, bắt đầu công việc của mình.

Hoàn thành chấp niệm, chuyện cũ đã xong, người sống thì phải nhìn về phía trước.

Kiếm được khoản tiền lớn này, về sau hắn chỉ có thể càng thêm bận rộn, bây giờ lại càng không thể lười biếng.

...

Ban đêm, trong biệt thự ở bãi biển Malibu, Pepper đang ở trong phòng khách xem một bản tin tài chính và kinh tế.

Người dẫn chương trình bên trong bản tin kia xưa nay luôn nổi tiếng với việc lớn mật phát biểu cảm nghĩ, lúc này đã không thể đặt mông của mình ở trên ghế đẩu được nữa, anh ta đang từ bên trên nhảy vọt xuống, khoa tay múa chân: "... Tập đoàn Stark đóng cửa bộ phận chế tạo vũ khí thì còn lại cái gì? Bán tháo, bán tháo, bán tháo! Bằng không thì mọi người hãy đợi đến lúc cổ phiếu trong tay biến thành rác rưởi đi..."

Mặt của Pepper không khỏi hiện lên một nụ cười khổ.

Đương nhiên là cô sẽ không tức giận.

Trên khắp nước Mỹ, không có mấy người dẫn chương trình có tư cách để cô tức giận, đừng nói đây chỉ là một trong những người dẫn chương trình điên cuồng bôi đen tập đoàn Stark mà hôm nay mới xuất hiện.

Trên thực tế, trong thời gian hơn nửa ngày sau khi Tony Stark nói câu nói kia, giá cổ phiếu của tập đoàn Stark đã theo tiếng mà rơi, đã xuất hiện mức độ giảm trên 5% giá trị.

Nghe thì có vẻ không nhiều, thế nhưng với giá trị hơn ngàn tỷ của tập đoàn Stark mà nói, lần suy giảm giá cổ phiếu này đã bốc hơi mất trên 50 tỷ rồi.

Chuyện này còn phải thua thiệt nhóm cổ đông lớn đang nắm giữ lượng lớn cổ phiếu, đều còn đang đứng xem.

Bọn họ sẽ không mù quáng giống như đám cá con, bọn họ đang chờ đợi cao tầng của tập đoàn Stark đưa ra tin tức chính xác.

Nếu như Tony đem lời đã nói nuốt trở lại, vậy trừ việc cá nhân anh ta mất mặt một chút, tất cả đều sẽ khôi phục lại tình hình lúc trước, ngày mai giá cổ phiếu sẽ tăng trở lại, vậy tất cả đều sẽ vui vẻ.

Nhưng sau khi Tony nói ra lời đáng sợ như vậy, rốt cuộc lại không còn thấy công khai lộ diện nữa, chuyện này khiến cho tâm tình của nhóm cổ đông lớn đều rất nặng nề.

Lần này đại thiếu gia sẽ không thực sự bẫy tất cả mọi người đấy chứ? Trong lòng những cổ đông này lén lút tự nhủ.

Một đống lớn người gọi điện thoại cho Pepper, thám thính tình hình, nhưng cô lại không thèm để ý tới bất kỳ ai.

Cô ta biết rõ, lần này là Tony chơi thật.

Đối mặt với việc giá cổ phiếu của công ty sẽ sụt giảm, đại bộ phận cổ phiếu trong tay cổ đông sẽ bị giảm giá trị, bọn họ càng sẽ lo lắng tới tình huống mưu cầu lợi nhuận của công ty về sau.

Không có lợi nhuận, bọn họ sẽ không mua món nợ của cô.

Đột nhiên tiếng chuông máy truyền tin vang lên, lại là Tony ở trong tầng hầm gọi cô.

Không bao lâu sau, Pepper lộ ra sắc mặt phức tạp từ phòng dưới đất đi ra, cầm một thứ tỏa ra ánh sáng màu lam trong tay.

Đây là lò phản ứng hồ quang đơn giản mà Tony mới gỡ từ trên ngực xuống.

Đại thiếu gia chưa từng đánh giá cao giá trị của đồ cổ trực tiếp bảo cô ném nó đi,nhưng Pepper lại cảm thấy giữ nó lại làm kỷ niệm cũng không tệ.

So với đại thiếu gia, cô là người nhớ tới kỷ niệm hơn nhiều.

Ngồi xe đi ra ngoài, mới từ trong biệt thự của Tony đi ra còn chưa tới 100m, vừa mới rẽ ra quốc lộ số một cạnh bờ biển, Happy đảm nhiệm lái xe bỗng nhiên thắng gấp.

Lò phản ứng hồ quang đơn giản mà Pepper đang thưởng thức trong tay kém chút nữa đã rơi xuống, làm cô ta giật nảy mình.

Mặc dù món đồ chơi này sẽ không nổ, nhưng những người không hiểu nhiều về kỹ thuật, thấy dây điện đều sẽ vô ý thức cảm thấy là nó có điện, đừng nói đây chính là lò phản ứng hạt nhân.

"Đã xảy ra chuyện gì?" Cô ta kỳ quái hỏi thăm một câu.

Xưa nay Happy lái xe luôn ổn định, xe thắng gấp lại không phải là phong cách của ông ta.

Hai mắt của Happy chăm chú nhìn về phía trước đầu xe, miệng giật giật, thật vất vả mới nặn ra một câu: "Batman!"

Pepper sững sờ, nhìn về phía kính chắn gió trước, chỉ thấy một bóng người cao lớn màu đen đang đứng ở nơi đó.

Cô ta đang đinh mở cửa, chỉ nghe thấy Happy nói: "Tiểu thư Potts, tốt nhất là đừng. Chúng ta không xác định được mục đích đến của gã."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!