Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 841: CHƯƠNG 841: THẬT XIN LỖI, TÔI KHÔNG PHẢI LÀ TONY STARK

Đợi xử lý xong Tony, Obadiah vẫn có thể tiếp tục duy trì tình huống giả đại thiếu gia bởi vì mắc bệnh cần nghỉ ngơi, lại tuyên bố khôi phục bộ phận chế tạo vũ khí của tập đoàn Stark, vậy sẽ có thể lấy lại tổn thất.

Nhưng mà, Luke nhìn hình ảnh do camera thiết trí trên không trung ở gần bãi biển Malibu, xung quanh biệt thự của Tony truyền về, không khỏi lắc đầu.

Trên màn hình, một vệt lửa xinh đẹp từ một chỗ gần biệt thự của Tony xẹt qua bầu trời đêm, kéo ra một đường vòng cung lớn, bay về hướng tây.

Phía tây của Los Angeles, cũng chỉ có biển rộng.

Đương nhiên, nếu vượt qua biển rộng, lại vượt qua núi cao, qua những nơi người đông nghìn nghịt, lại sẽ đến Afghanistan.

Đây là Tony trở về tìm lại mặt mũi.

Mặc dù đám khủng bố ở trong hẻm núi kia đều đã bị Luke diệt xong, nhưng The Ten Rings cũng không chỉ có 200 người.

Trên thực tế, với tư cách là tổ chức khủng bố cấp cao ở Châu Á, ít nhất thì The Ten Rings cũng có 12.000 thành viên đang hoạt động ở Afghanistan.

Nhóm bị Luke tiêu diệt kia, chẳng qua chỉ là một chi nhánh rất nhỏ trong đó, ảnh hưởng đối với chỉnh thể The Ten Rings cực kỳ bé nhỏ.

Tony muốn báo thù, thật sự là kẻ thù có mặt ở khắp nơi trên đất, chỉ xem anh ta muốn báo thù tới trình độ nào mà thôi.

Nhưng Luke cảm thấy, hẳn là đại thiếu gia cũng không kiên định tín niệm của chính mình cho lắm, nhiều nhất chỉ xử lý mấy chục chừng trăm phần tử khủng bố, sẽ thu tay lại.

Thế nhưng, chỉ nhìn đại thiếu gia nào đó hơn nửa đêm không ngủ được, còn chơi trò chơi bay xuyên lục địa, đủ kết luận là anh ta không chỉ là không ốm đau gì, ngược lại còn rất hoạt bát a.

Hắn bật cười: "Muốn để vị này nghỉ ngơi? Như thế nào cũng phải đợi thêm 20 năm nữa đi, thời gian chờ đợi đều có thể mài chết Obadiah. Uhm, đây không phải là muốn làm đến tận 60 tuổi hay so? Có lẽ là làm siêu anh hùng15 năm, 50 tuổi về hưu cũng được rồi."

Hắn cũng không lo lắng Tony sẽ xảy ra chuyện.

Vận may của đại thiếu gia đã bình thường trở lại, cộng thêm cái máy nhắn tin kia, cùng lắm chỉ trọng thương, muốn chết nào có dễ dàng như vậy.

Ngày hôm sau, một vị lão đại đầu trọc xem tin tức, tâm trạng lại không thể nhẹ nhàng giống như Luke được.

Phát ngôn viên của quân Mỹ bên trên bản tin tuyên bố, hôm qua quân Mỹ ở gần Gulmira không hề phát động bất cứ lần công kích nào, tất cả đều chỉ là đám phần tử khủng bố nội chiến, có ý đồ đổ lỗi cho quân Mỹ.

Lão đại đầu trọc Obadiah nheo mắt lại, lấy điện thoại cầm tay ra gọi điện thoại, xác định động tĩnh tối hôm qua của Tony.

Sau khi cúp điện thoại, lão ta cười lạnh: "Tony, Tony! Cháu đang định làm gì đây? Đóng cửa bộ phận chế tạo vũ khí, chính mình lại chế tạo ra một món vũ khí lợi hại, còn dùng để phá hỏng việc buôn bán của ta, đứa nhỏ này quả là luôn yêu thích lừa mình dối người."

Nói đây, lão ta lại một lần nữa gọi đi một cú điện thoại: "Tiến độ nghiên cứu thế nào rồi? Vì sao còn chưa xong, tôi sẽ lập tức tới."

Hai mươi phút sau, Obadiah đi tới một phòng thí nghiệm của Tập đoàn Stark, hướng về phía một trung niên đeo kính mặc áo khoác màu trắng đang chào đón hỏi: "Có chuyện gì xảy ra?"

Trung niên đeo kính có chút bất đắc dĩ: "Mr. Stan, chúng ta gặp phải một chút khó khăn."

Obadiah: "Khó khăn gì?"

"Hệ thống cung cấp năng lượng. Trên thực tế, kỹ thuật cung cấp năng lượng cho bộ Armor này còn chưa xuất hiện..." Trung niên đeo kính ấp a ấp úng giải thích.

Obadiah tóm lấy gã, ngón tay chỉ về phía một con quái vật khổng lồ ở trước mặt hai người: "Chờ một chút, còn chưa xuất hiện? William, nó ở ngay trước mắt anh, tôi chỉ cần anh thu nó nhỏ lại một chút, lại bỏ vào bên trong bộ Armor kia mà thôi."

Trung niên đeo kính khó xử nhìn về phía quái vật khổng lồ ở trước mặt —— nó là một cái lò phản ứng hạt nhân khổng lồ có đường kính vượt qua 5m, độ cao cũng trên 3m.

Ông ta lại nhìn một bộ Armor trên cơ bản đã thành hình ở cách đó không xa một cái, độ cao của nó cũng vào khoảng 3m, đường kính chừng 1m, mà trên ngực nó có một cái lỗ nhỏ đường kính và chiều sau chỉ tối đa 10 cm.

Móa nó chứ ông gọi cái này là thu nhỏ một chút xíu à? Cái lò phản ứng này còn lớn hơn chiến giáp gấp mấy lần, chớ nói chi là thỏa mãn yêu cầu thu nhỏ lò phản ứng đến kích cỡ có thể bỏ vào trong cái lỗ nhỏ ở ngực Armor kia của ông.

Yêu cầu này, không khoa học giống như việc thu nhỏ chiếc máy vi tính đời thứ nhất ở thập niên 40 kia, đến kích cỡ của laptop bây giờ.

Dù sao thì máy tính cũng có lịch sử 70 năm phát triển, mà ông ta lại mới tiếp nhận hạng mục chế tạo Armor này được nửa tháng.

Máy tính có hàng loạt nhà khoa học trên khắp thế giới tre già măng mọc nghiên cứu cải tiến, ông ta lại chỉ có mấy chục người ở trong phòng thí nghiệm này.

Sao ông không trông cậy vào việc đút chút đồ ăn cho đám gà mái, bọn nó sẽ đẻ toàn bộ trứng vàng cho ông đi. Trung niên đeo kính William không khỏi oán thầm. Ông chủ không hiểu kỹ thuật, nói tới nói lui thật giống như là kẻ ngớ ngẩn!

"Đúng vậy, Mr. Chúng tôi sẽ cố hết sức, nhưng nói thật, không thể làm được chuyện này." Tuyệt vọng đối với lão đại Obadiah hoàn toàn không biết gì về kỹ thuật, William chỉ có thể dứt khoát cho ra câu trả lời phủ định.

Trán Obadiah nổi gân xanh, thân thể hơi rướn về phía trước, rất có cảm giác áp bách nhìn xuống William thấp hơn mình một cái đầu: "Ở trong hang mà Stark cũng làm được, dùng một đống nguyên liệu rách nát, nó chính là nhỏ như vậy."

Trong tay lão không nhịn được vẽ ra một hình tròn, đại khái chính là kích thước của lò phản ứng trước ngực của Tony.

William bị lão già này chèn ép cho phải hơi ngửa ra sau, mặt mũi tràn đầy vẻ vô tội nhỏ giọng nói: "Thực xin lỗi, tôi cũng không phải là Tony Stark."

Là một người hoạt động chuyên nghiệp trong lĩnh vực kỹ thuật để ông ta không thể không nói thật.

Thực có ai ngớ ngẩn cho rằng, ai cũng có thể thay thế Tony Stark, vậy cũng chỉ có thể chứng minh người này căn bản là không hiểu gì về khoa học.

Giống như là 300 năm trước, nhà số học Fermat lấy ra Định lý lớn Fermat, còn nghịch ngợm viết ở bên cạnh "Liên quan tới thứ này, tôi vững tin là mình đã phát hiện ra một loại phương pháp chứng minh tuyệt vời, đáng tiếc là chỗ trống ở đây quá nhỏ, không thể viết ra được".

Kết quả là Định lý lớn dường như là do Fermat nhất thời hưng phấn làm ra này, 300 năm sau mới được người chứng minh thành công.

Tính đột phá trong giai đoạn khoa học, vĩnh viễn chỉ có thể dựa vào cực thiểu số siêu cấp thiên tài tới thúc đẩy.

Không có những người này, cho dù người bình thường lấy được nguyên vật và lý luận, cũng sẽ rơi vào bên trong quẫn cảnh trăm năm cũng không thể tiến bộ.

William rất rõ ràng, chính mình rất thông minh, bằng không thì cũng không thể làm giám sát bộ ngành nghiên cứu khoa học trong tập đoàn Stark.

Nhưng so với loại thiên tài như Tony Stark, đầu óc của cả hai chênh lệch thậm chí còn hơn cả người nguyên thủy so với người hiện đại.

Hai mắt của Obadiah trợn to, không phản bác được.

Kỳ thật lão ta cũng không ngu tới mức như vậy.

Trước kia lão ta bị cha của Tony đè ép, không hưởng thụ được khoái cảm nắm quyền lực lớn trong tay.

Sau này Howard Stark rốt cuộc cũng chết đi, nhwung Tony lại xuất hiện chiếm cứ vị trí kia.

Lão ta nhịn mấy chục năm, nhịn vô cùng vất vả.

Đây không phải là vì bản thân lão ta khoan dung độ lượng, mà là vì năng lực của hai cha con nhà này là không thể thay thế.

Buông William giống như một con gà con trong tay ra, lão ta lẩm bẩm nói: "Đúng, ông không phải. Người, vẫn cần phải dựa vào chính mình."

Nói xong lão sải bước đi ra ngoài phòng thí nghiệm, lưu lại William với vẻ mặt không hiểu thấu: Vị đại thiếu gia kia mới nổi điên không lâu, bây giờ sao cả vị Stan này cũng nổi điên rồi? Vậy không phải là công việc của mình sẽ ngâm nước nóng hay sao.

Ngay thời điểm này, Pepper cũng có mặt ở trong biệt thự của Tony, nhìn Tony đang tỏ ra vẻ tràn đầy nghiêm túc, nhận mệnh thở dài, hai vai cũng gục xuống: "Anh biết không? Anh là tất cả đối với em, em nguyện ý làm bất cứ chuyện gì vì anh."

Nói xong, cô để đồ vật mình mới mang đến lên trên mặt bàn, cầm lấy usb đặc chế của Tony lên, xoay người rời đi.

Tony nhìn thứ mà Pepper mới để xuống kia, lại là lò phản ứng hồ quang đơn giản bị thay thế đi kia.

Giờ phút này nó được đặt ở trên một cái đế, lại chụp lên một cái lồng thủy tinh, giống như là một cái huy chương.

Sắc mặt của anh ta phức tạp, suy nghĩ trong lòng hỗn loạn.

*Fermat (Pierre de Fermat) là một học giả nghiệp dư vĩ đại, một nhà toán học nổi tiếng và cha đẻ của lý thuyết số hiện đại. Xuất thân từ một gia đình khá giả, ông học ở Toulouse và lấy bằng cử nhân luật dân sự rồi làm chánh án. Chỉ trừ gia đình và bạn bè tâm giao, không ai biết ông vô cùng say mê toán học.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!