Chạng vạng tối, mặt mũi Pepper tràn đầy biểu lộ sống sót sau tai nạn từ trên lầu đi xuống.
Cô mới vừa copy "tin tức nặng ký" ở bên trên máy chủ xong, Obadiah lại đuổi theo sau cô tiến vào trong văn phòng.
Nỗ lực phân tán lực chú ý của tên lão đại đầu trọc này, hoàn thành việc copy, lấy xong usb, cô mới cáo từ rời đi.
Nhưng mà, hình ảnh download vẫn còn ở trên máy vi tính.
Chỉ cần Obadiah mở máy tính lại, màn hình ngủ đông vừa biến mất, lão sẽ phát hiện ra vừa rồi cô đã làm gì.
Chạy, chạy. Pepper ở trong lòng âm thầm thúc giục bản thân, tiếng giày cao gót dẫm ở trên mặt đất cùm cụp cùm cụp liên tục vang lên.
Ngay lúc đi ra ngoài cao ốc, một người đàn ông ở ngồi ở chỗ nghỉ ngơi lâm thời bên cạnh đột nhiên đứng lên: "Ms Potts, chờ một chút."
Pepper lắc lư một cái, kém chút đã kêu lên.
Tập trung nhìn sang, mới phát hiện ra vị này không phải là bảo an, mà là một đặc vụ của bộ ngành nào đó mà trước đó mình đã từng gặp.
Ngành gì? Uhm, cái tên kia vừa dài vừa khó đọc, trong lúc nhất thời cô cũng không thể nhớ hết tên đầy đủ của nó.
Mặt mũi người này tràn đầy nụ cười ấm áp: "Ms Potts, chúng ta đã hẹn gặp mặt từ trước, cô quên rồi à?"
Pepper trấn định tinh thần, không ngừng bước: "Không, đặc vụ Phil - Coulson. Bây giờ có thể, đi theo tôi."
Phil - Coulson hơi kinh ngạc, nhưng trong miệng lại lập tức nói: "Ngay bây giờ à?"
Pepper bước nhỏ di chuyển rất nhanh chóng: "Không sai, bây giờ theo tôi đi."
"OK." Coulson cũng nhanh chóng đuổi theo.
Mà ngay lúc hai người đi ra ngoài cao ốc, Obadiah cũng xuống lầu.
Ông ta thật đúng là không mở máy tính lên.
Nói chuyện với Pepper trong giây lát, ngược lại đã để lão ta quyết định, sẽ ra tay ngay hôm nay.
Chính Tony ngồi ở vị trí tổng giám đốc thì cũng thôi đi, mấy năm trước còn đưa con ranh Pepper lông còn chưa mọc đủ này vào công ty, danh nghĩa là trợ lý nhưng thực sự lại là tổng giám đốc thứ hai, để Obadiah muốn bán trộm vũ khí đều phải bó tay bó chân, cẩn thận từng li từng tí.
Dựa vào cái gì mà loại bitch này đều có thể dẫm lên trên đầu mình? Vẫn nên trách vị đại thiếu gia kia ham mê sắc đẹp, muốn làm gì thì làm! Trong lòng Obadiah mắng Tony, cũng lái xe đi ra ngoài, đi thẳng đến biệt thự bên bờ biển của Tony.
Ở trên đường đi tới biệt thự của Tony, Obadiah thấy xe của Happy từ phía đối diện lái tới, một lát sau hai xe giao thoa mà qua.
Obadiah cười lạnh.
Vừa rồi lão đã để bộ phận hành chính trong công ty gọi điện thoại cho Happy, yêu cầu ông ta lại đi Afghanistan, tiến hành giải trình việc vận dụng một ít tài nguyên của công ty.
Happy sẽ không bởi vì chút chuyện nhỏ này mà đi làm phiền Tony, quả nhiên là đã một mình rời khỏi biệt thự, tiến đến công ty.
Chân của Obadiah dẫm lên chân ga mạnh hơn một chút, tăng thêm tốc độ chạy tới biệt thự của Tony.
Bảo an ở cửa biệt thự chỉ nhìn Obadiah một cái, đã mở cửa chính ra.
Obadiah tiến vào nơi này cũng không cần thông báo, đây là thói quen được tạo thành trong rất nhiều năm.
Trong biệt thự hoàn toàn trống rỗng.
Trước đó Pepper mới bị Tony sai đi tới công ty lấy hồ sơ đen của Obadiah, Happy cũng bị điều đi, những bảo an còn lại không có việc gì cũng sẽ không tiến vào bên trong biệt thự.
Obadiah mới đi vào bên trong phòng khách, đã nghe thấy tiếng của Jarvis vang lên: "Mr. Stan, cần tôi nói cho Mr. Stark biết ông đã đến rồi không?"
Obadiah ừ một tiếng, giống như là đang đánh giá bài trí trong phòng, loanh quanh một vòng, tiện tay đặt một cái hộp trong tay lên trên ghế sô pha, sau đó đi tới chỗ lối ra tầng hầm.
Chờ tới lúc nghe thấy tiếng bước chân từ phía dưới truyền tới, tay giấu trong túi quần của lão nhấn lên một cái nút.
Toàn bộ đèn trong biệt thự lóe lên hai lần, đột nhiên phai nhạt xuống.
Lúc này, bóng Tony vừa vặn xuất hiện ở đầu bậc thang tầng hầm, kinh ngạc nhìn đèn khẩn cấp trong phòng khách đang lóe lên: "Mất điện?"
Chỗ này của anh ta có hệ thống điện dự phòng, căn bản là không có khả năng mất điện, những bóng đèn khẩn cấp này vẫn luôn được dùng để bài trí mà thôi, hôm nay làm sao lại đột nhiên bị khởi động?
Không đợi cho anh ta kịp hoàn hồn, Obadiah đang đứng ở bên cạnh đầu bậc thang không nhanh không chậm duỗi tay ra, đặt ở sau đầu Tony không xa, ngón tay hơi đẩy, khởi động một món công cụ nhỏ giống như điều khiển ô tô trong tay.
Một tràng tiếng động vừa nhỏ nhưng lại chói tai, giống như tiếng vọng liên tục, miệng Tony vẫn đang mở ra, nhưng thân thể lại đột nhiên cứng đờ, bên trong ánh mắt toát ra vẻ kinh hãi không hiểu.
Obadiah thầm đếm, trôi qua khoảng năm giây, mới tắt công cụ nhỏ trong tay kia đi, một tay khác từ đỡ lấy Tony, biến thành ôm lấy, đưa anh ta tới chỗ ghế sô pha.
Lúc này, cửa phòng bị gõ vang.
Obadiah đặt Tony lên trên ghế sô pha ở chỗ người ngoài cửa có thể nhìn thấy, bước nhanh đi tới cửa, mở cửa phòng ra.
Một bảo an nhìn thấy ông ta lập tức hỏi: "Mr. Stan, biệt thự mất điện, Mr. Stark và ngài không sao chứ?"
Mặt mũi Obadiah tràn đầy vẻ tươi cười: "Không có việc gì, hai chúng tôi đang nói chuyện phiếm, cậu ấy vẫn còn đang ăn pizza mà tôi đưa tới kìa."
Bảo an gật đầu: "Vậy để tôi thông báo nhân viên sửa chữa tới kiểm tra đường dây."
Ánh mắt của Obadiah hơi chuyển động, miệng nói: "Không cần, vừa rồi Tony đã gọi người tới. Thông báo cho những người khác, tiếp tục làm công việc của mình là được."
Bảo an cũng không cảm thấy có gì kỳ quái, đáp: "Vậy thì tốt, quấy rầy ngài rồi, Mr. Stan." Sau đó xoay người rời đi.
Obadiah cũng khép cửa phòng lại, lại một lần nữa trở về phòng khách.
Nhìn Tony ở trên ghế sô pha, hai mắt nhìn lão chằm chằm, ánh mắt Obadiah hiện ra vẻ phức tạp đi tới.
Lão vừa lấy nút bịt tai đặc chế từ trong hai lỗ tai ra, vừa ra hiệu về phía công cụ nhỏ trong tay: "Còn nhớ thứ này không? Vật nhỏ cháu phát minh ra mấy năm trước, đáng tiếc là Bộ quốc phòng không thông qua giấy phép sản xuất nó, này kỳ thật chức năng tê liệt tạm thời dùng rất tốt."
Tony không lên tiếng, chỉ tiếp tục dùng ánh mắt nhìn lão chằm chằm.
Obadiah mở cái hộp mới để xuống vừa rồi kia ra, chỉ vào một cái laptop màu đen bên trong: "Đây cũng là thứ cháu phát minh ra. Ta muốn cầm đi bán, cháu lại nói thứ này quá nguy hiểm. Uhm, cháu nói không hề sai, có vẻ là nó rất nguy hiểm, chỉ khởi động một chút như thế, ngay cả Jarvis đều muốn đứng máy."
Ánh mắt của Tony vừa tức giận vừa uất ức.
Obadiah lại từ trong hộp cầm lấy một thứ cấu tạo bằng kim loại, nhìn giống như dụng cụ mở nút chai, đi tới bên cạnh Tony lẩm bẩm một hồi lâu.
Nói Tony tùy hứng, nói là lão ta phải nhịn vất vả tới mức nào, nói mấy phút, lão bật cười nói: "Ta quên mất, bây giờ cháu nói chuyện đều rất khó khăn."
Lão cũng không hề nói nhảm.
Vén áo ngoài của Tony lên, lộ ra lò phản ứng hồ quang trước ngực, Obadiah dùng dụng cụ mở nút chai trong tay kia, cố định lò phản ứng, kéo ra ngoài một cái, đã lấy nó ra, đặt vào bên trong vali xách tay mà mình mang tới.
Đóng va li lại, lão lại một lần nữa đeo nút bịt tai lên, đồng thời bật công cụ làm tê liệt kia ra, đặt lên trên chỗ tựa lưng trên ghế sô pha bên tai Tony: "Gặp lại, Tony. Trên thiên đường nhớ là đừng tiếp tục biểu hiện chút thông minh vặt của cháu nữa, nếu như cháu còn có thể lên thiên đường, ha ha!"
Nói xong, lão cất bước đi ra ngoài biệt thự, lái xe của mình rời đi.
Lúc ra cửa, lão nói với bảo an canh giữ ở cửa ra vào kia: "Tony hơi mệt, đã trở về phòng đi ngủ, các cậu đừng đi quấy rầy cậu ấy."
Bảo an gật đầu: "Được rồi, Mr. Stan."
Obadiah cười gật đầu, lái xe rời xa biệt thự, lái về phía công ty.
Trong biệt thự, Tony duy trì tư thế hai mắt trợn to, trong lòng phẫn nộ, lo lắng, sợ hãi, tuyệt vọng.