Trong bữa tiệc tối vào tối hôm qua, Obadiah đã nói thẳng cho Tony biết mình đang bán vũ khí ở Afghanistan, cũng là lão ta thuyết phục hội đồng quản trị, cưỡng ép giải trừ tất cả chức vụ của Tony.
Lời không hợp ý không hơn nửa câu, hai người tan rã trong không khí không vui.
Nhưng Tony không nghĩ tới, tối hôm qua Obadiah vừa mới ngả bài, mà hôm nay đã dám xuống tay với mình.
Trang bị tê liệt tạm thời bên tai Tony, chính là thứ do chính anh ta phát minh ra.
Sau khi không thông qua phê duyệt của Bộ quốc phòng, anh ta cũng không tiếp tục mở rộng nó nữa.
Nhưng khi đó trang bị tê liệt tạm thời này cũng từng bị Bộ quốc phòng cầm đi làm thí nghiệm.
Liên tục hoạt động năm giây, sẽ làm cho thân thể mục tiêu tê liệt năm phút, trong thời gian này sẽ không thể di chuyển, nói chuyện cũng sẽ rất khó khăn.
Liên tục một phút, não sẽ xuất hiện tổn thương, trở thành một người có bộ não bị tàn tật.
Liên tục vượt qua năm phút, sẽ biến thành người thực vật chết não, giống như là đã qua đời.
Nói cách khác, sau cùng Obadiah chỉ lưu cho Tony mấy phút cuối cùng để sống.
Tony không nghĩ ra biện pháp gì.
Bây giờ anh ta không thể động đậy, chỉ có lực lượng bên ngoài mới có thể cứu được anh ta.
Nhưng miệng của anh ta chỉ có thể miễn cưỡng phát ra một chút âm thanh rất nhỏ, so với tiếng muỗi kêu cũng không kém là bao nhiêu.
Mà Jarvis khống chế người máy trong phòng hẳn là không bị đứng máy, nhưng mình lại không thể thông báo cho nó, tạo thành kết quả này lại là phát minh của chính mình.
Trong lòng của Tony vừa phẫn nộ lại vừa uất ức.
Anh ta không nghĩ tới, những phát minh kia của mình lại có một ngày bị dùng để đối phó với chính mình, móa nó lại còn thành công mới khó chịu chứ.
Sau lần này, mình còn tùy tiện đưa đồ mình phát minh cho người khác, vậy mình chính là heo! Trong lòng của anh ta thầm mắng chính mình.
Thời gian trôi qua cực nhanh, ngắn ngủi 30 giây sau, thần trí của Tony đã bắt đầu mơ hồ, hai mắt của anh ta đã biến thành màu đen chỉ mơ hồ nghe thấy một tiếng răng rắc vang lên, dường như là có thứ gì đó bằng gỗ bị bể nát.
...
Trong lúc Obadiah đang giáo dục đứa cháu ngoan của mình, Luke mặc Terminator Armor, đang một nhát đạp bay hai tên thành viên băng đảng dính lên trên vách tường chung cư.
Căn phòng cách vách vốn đang có tiếng hừ hừ ha ha của một đôi nam nữ vì thế mà ngừng lại, tiếng của một ngươi đàn ông từ bên kia vang lên: "Tôi hiểu rồi, các đại ca, tôi hiểu, tôi sẽ để cô ấy nhỏ giọng một chút."
Đôi nam nữ ở bên kia bức tường mỏng không biết là dùng cái gì để chặn miệng, âm thanh biến thành nha nha ô ô, rốt cuộc đã không còn ồn ào như trước nữa.
Luke ha ha: Không có việc gì, bây giờ hai người có rên rách cổ họng cũng không ai quan tâm đâu.
Hắn cầm lấy mấy bọc tinh thể màu trắng lớn trong phòng ném vào trong ao nước, mở vòi nước, đồng thời dùng dao làm bếp bên cạnh cắt thủng lớp nhựa plastic trong suốt bao ngoài.
Lúc này, bên trong tai nghe của hắn có nhắc nhở truyền tới: "Tín hiệu cầu cứu của Iron Man xuất hiện."
Tay Luke hơi dừng lại, thân hình lập tức lóe lên, xông ra ngoài cửa ra vào của chung cư, bay thẳng lên tầng cao nhất.
Đợi đến lúc lên mái nhà, trên người hắn đã đổi sang Batman Armor, mấy bước chạy lấy đà lại bắt đầu ở cách mặt đất lướt đi.
Áo choàng sau lưng hắn biến hình thành cánh bay cao tốc rất ít khi được sử dụng, bên trên móc ngoài phần lưng được gắn trang bị phản lực ba ống phun.
Trong nháy mắt hình thức cực tốc đã bị khởi động, cánh bay ở trên không kéo ra một đường vòng cung hơi hơi hướng lên, bay thẳng về bãi biển Malibu ở hướng tây bắc.
Dựa vào tín hiệu định vị trên máy nhắn tin, trong vòng năm phút Luke đã chạy tới trụ sở của Tony.
Lúc còn cách rất xa, ở trên cao nhìn xuống hắn đã phát hiện ra biệt thự vốn không ít ánh đèn lúc trước bây giờ lại đen sì, giống như một ngôi nhà ma vậy.
Hắn không hề dừng lại, từ trên cao bay thẳng xuống, hạ xuống trước cửa biệt thự.
Một chân khẽ đá, chấn hỏng khóa cửa, mở cửa phòng ra, hắn lách mình đi vào trong phòng khách, lập tức nhìn thấy Tony đang co quắp ở trên ghế sô pha đằng xa.
Đồng thời, một loại tiếng rít vừa nhỏ vừa khó nghe quanh quẩn ở trong phòng.
Năng lực sóng âm sơ cấp bén nhạy bắt được nguồn gốc của âm thanh, tay hắn sờ xuống bên hông, một cái Batarang ném ra, đánh cho dụng cụ nhỏ đang chớp động lên tia sáng màu đỏ ở bên tai Tony kia bay ra xa hơn 10m.
Dụng cụ nhỏ kia va lên trên vách tường, thiết kế theo hình thức nắp trượt để lúc nó đụng lên trên tường lập tức bị tắt đi, tiếng rít kia lập tức dừng lại.
Luke không vội vã tiếng lên, mà phát động khứu giác nhạy bén, đồng thời khởi động hệ thống cung cấp oxi ở bên trong Armor.
Hắn cũng không xác định, Tony bị như vậy là do nguyên nhân gì, nhất định là cần phải cẩn thận.
Nếu không cứu người không được lại nhét cả mình vào, chính Luke hẳn là không chết được, nhưng lại không được cứu đại thiếu gia.
Trong vài giây, khứu giác nhạy bén đã xác định được trong phòng không có những thứ giống như là khí độc các loại.
Chương trình trí năng của Armor cũng phân tích ra, dụng cụ nhỏ phát ra tiếng rít kia là một loại vũ khí sóng hạ âm, sẽ làm cho thân thể người ta bị tê liệt, di chuyển khó khăn.
Tony hẳn là bị thứ dụng cụ nhỏ này đánh ngã.
Đi qua kiểm tra tình huống của Tony, Luke nhìn mặt mũi đại thiếu gia tái nhợt, còn có cái lỗ to trên ngực áo đang bị vén lên kia của anh ta, thở dài: "Anh bị người nào bẫy thế này? Còn nữa, có phải là trên ngực của anh thiếu thứ gì đó hay không?"
Ví dụ như thiếu thông minh gì đó. Hắn ở trong lòng thầm mắng.
Giờ phút này Tony đã hơi hơi khôi phục được một chút ý thức, mơ mơ màng màng mở miệng nói: "Cậu tới rồi à?"
Lúc này anh ta mới đột nhiên hoàn hồn, cố gắng giãy dụa: "Tôi không chết?"
Giọng của anh ta nhỏ giống như tiếng rên rỉ, may mà Luke tới gần, thính lực lại rất nhạy bén mới có thể nghe rõ.
Khứu giác nhạy bén khóa chặt vị trí tầng hầm, Luke ôm lấy Tony bước đi: "Bây giờ anh còn chưa chết, nhưng ngực anh thiếu thứ kia, anh có thể chết hay không, tôi cũng không rõ ràng."
Tony khó khăn thở hổn hển mấy hơi, phát hiện ra mình đang được Luke đỡ tiến lên, bên tai truyền tới lời nói rất không đáng tin cậy, nhưng cánh tay đỡ mình lại rất bình ổn.
Anh ta lại một lần nữa khó khăn nói: "Là Obadiah, lão ta lấy lò phản ứng trên ngực tôi đi, nó là thứ tôi dùng để hút mảnh đạn trên ngực. Không có nó, mảnh đạn sẽ rất nhanh đi theo dòng máu, đi vào trái tim của tôi."
Luke: "Ừm, khi đó anh sẽ lạnh, đúng không?"
Khuôn mặt nhỏ của Tony trắng bệch: "Đúng thế."
"Lò phản ứng dự phòng ở đâu?" Luke biết rõ còn cố hỏi, vẩy thêm mấy cân muối lên trên miệng vết thương của đại thiếu gia.
Tony: "... Tôi không chế tạo lò phản ứng dự phòng."
Khoảng thời gian vừa rồi anh ta bận rộn chơi đùa Armor, chỉ mới vạch mặt với Obadiah, lại chạy đi Afghanistan đánh một nhóm phần tử khủng bố, nào nghĩ tới việc chế tạo lò phản ứng dự phòng gì.
Dù là lò phản ứng hồ quang đơn giản đều đủ để anh ta sống 50 đời, lò phản ứng mới kia cũng là lúc trở lại mới làm, khoảng cách tới lúc dùng hết nguồn năng lượng còn thời gian rất dài, chuyện này càng để anh ta không nghĩ tới việc chế tạo lò phản ứng dự phòng.
Ánh mắt của Luke đã nhìn thấy một món đồ bị cố định ở trong một cái hộp thủy tinh ở trên mặt bàn, trong lòng cười trộm: Vận may của đại thiếu gia đã trở lại rồi à.
Nhưng hắn vẫn không nhịn được lại một lần nữa vẩy thêm một tấn muối lên trên vết thương của đại thiếu gia: "A, Tony Stark cũng sẽ không có tiền chế tạo linh kiện dự phòng rồi hay sao? Mặc dù giá cổ phiếu công ty của anh giảm một chút, nhưng cũng không đến nỗi nghèo thành như vậy chứ?"
Tony không phản bác được.
Anh ta xác thực là không chế tạo lò phản ứng dự phòng, đây là sự thực rành rành, không thể cãi lại.
Luke cũng đã đỡ anh ta đi đến trước một cái bàn, cầm lấy lồng thủy tinh kia: "Ừm, vậy này là cái gì? Đèn LED tạo hình đặc thù à?"
Thần trí của Tony vẫn một mực không được tỉnh táo cho lắm, trước mắt thoáng qua loại ánh sáng màu xanh trắng quen thuộc kia, đột nhiên giật mình một cái: "Lò phản ứng hồ quang? Sao lại có ở đây nhỉ?"