Luke để lồng thủy tinh xuống, ngón trỏ hơi cong, nhẹ nhàng gõ một cái, đỉnh chụp thủy tinh lập tức vỡ vụn ra.
Hắn lấy lò phản ứng hồ quang đơn giản bên trong ra: "Đồ của anh, sao lại hỏi tôi lấy ở đâu ra?"
Lúc này Tony mới nhớ ra, lẩm bẩm nói: "Đây là lò phản ứng đời đầu tiên mà tôi làm ra lúc ở Afghanistan, tôi bảo Pepper ném nó đi, nhưng cô ấy lại biến nó thành vật kỷ niệm..."
Luke mỉm cười: "Uhm, Ms Potts lại cứu anh một lần, cô ấy nhất định chính là hóa thân của may mắn. Loại kẻ xui xẻo như nah, nhớ giữ chặt lấy cô ấy đừng buông tay."
Tony lại một lần nữa bị đả kích, đầu có chút mơ hồ không nhịn được nghĩ: Thật thế hay sao? Mình thật sự là kẻ xui xẻo sao? Nhưng hơn 30 năm trước mình cũng không hề bị không may như thế mà.
Lúc này, Luke đã đỡ Tony nằm lên trên bàn làm việc, cầm lấy một cái kẹp nhỏ ở trên bàn làm việc, lại một lần nữa vén áo thun của Tony lên: "Nhét món đồ chơi này vào như thế nào đây?"
Tony đã tỉnh táo thêm chút ít, đơn giản nói phương pháp lắp đặt lò phản ứng.
Luke đương nhiên là biết rõ cần phải lắp đặt món đồ chơi này như thế nào.
Mặc dù lò phản ứng đơn giản này khác so với lò phản ứng chính quy không ít chỗ, nhưng trên cơ bản thì cấu tạo và mạch suy nghĩ thiết kế lại tương đồng.
Dùng cái kẹp nhỏ chuẩn xác đưa dây dẫn bên trên lò phản ứng vào dưới đáy cái lỗ trên ngực Tony, lại đặt lò phản ứng vào bên trong, ánh sáng trên lò phản ứng sáng ngời lên, hiển nhiên là đã bắt đầu làm việc.
Nhưng khuôn mặt của Tony lại vẫn trắng giống như tờ giấy như cũ, hiển nhiên là món vũ khí âm thanh vừa rồi kia đã gây ra tổn thương không nhỏ đối với anh ta.
"Được rồi, tạm thời anh sẽ không chết được, cần gọi điện thoại cho bác sĩ tư nhân của anh không? Uhm, hay là gọi Ms Potts tới chăm sóc anh?" Luke giả vờ như lơ đãng nói môt câu.
Tony bị lời này của hắn nhắc nhở, mới thình lình nghĩ đến Pepper: "Tôi muốn gọi điện thoại cho Pepper, nói cô ấy phải cẩn thận Obadiah."
Suy nghĩ tới việc lúc chạng vạng tối chính mình còn để cho Pepper đi đánh cắp danh sách xuất hàng, anh ta lại có xúc động muốn tự cho chính mình mấy cái tát.
"Jarvis, lập tức liên lạc với Pepper." Tony ra lệnh.
"Sir, hệ thống truyền tin trong biệt thự xuất hiện trục trặc phần cứng, tôi không thể liên lạc được với Ms Potts." Giọng nói ấm áp của Jarvis lập tức vang lên ở trong tầng hầm.
Obadiah dốt đặc về kỹ thuật không hề biết rõ, dụng cụ EMP cỡ nhỏ kia cũng không thể để cho Jarvis đứng máy.
Tầng hầm xuất phát từ cân nhắc về an toàn khi thí nghiệm, các loại hệ thống đều hoạt động đơn độc, tính năng phòng hộ cũng tốt hơn xa so với thiết bị trong biệt thự phía trên.
Obadiah phá đi, chẳng qua chỉ là tất cả camera giám sát và thiết bị điện tử ở biệt thự phía trên, để Tony và Jarvis không thể liên lạc mà thôi.
Lúc này Tony mới nhớ lại vừa rồi Obadiah sử dụng thiết bị EMP cỡ nhỏ do chính mình phát minh, phá hư tất cả các loại thiết bị điện tử ở biệt thự phía trên.
Anh ta chỉ có thể chan chứa chờ mong nhìn về phía cục than đen bên cạnh mình: "Cậu có điện thoại không?"
Đại thiếu gia tìm người mượn điện thoại? Đây thật sự là chuyện hiếm lạ. Luke im lặng, móc vào bên trong áo choàng sau lưng, lấy ra một cái điện thoại trả trước: "Đọc số đi."
Tony: "... Jarvis, số điện thoại của Pepper là bao nhiêu ấy nhỉ?"
Jarvis lập tức báo ra số điện thoại di động tư nhân của Pepper.
Tên cặn bã này thế mà ngay cả số điện thoại của thư ký của mình đều không nhớ được? Trong lòng Luke khinh bỉ, sau bấm dãy số lập tức mở loa ngoài đặt vào trong tay anh ta, lại đặt tay của anh ta lên ngực.
Tay chân của Tony vẫn chưa thể hoạt động, chỉ có thể gọi điện thoại như vậy.
Điện thoại rất nhanh đã kết nối xong, Tony vội vàng nói: "Em đang ở chỗ nào thế? Vừa rồi Obadiah tới biệt thự giết anh, còn cướp lò phản ứng hồ quang đi, em phải cách xa lão ta một chút."
"Cái gì? Vừa rồi lúc em download số liệu ở công ty, phát hiện ra Obadiah trù tính việc bắt cóc anh, nhưng không gọi được điện thoại cho anh." Pepper rõ ràng là rất giật mình: "Bây giờ em đang cùng đặc vụ Phil - Coulson của cục ... quốc thổ chiến lược gì đó ở phòng thí nghiệm khu 16 của công ty, Obadiah chế tạo một bộ Iron Armor ở đây, Coulson đặc vụ đến để bắt lão ta."
Tony kinh hãi: "Đừng đi."
Pepper: "Nhóm đặc vụ Coulson bọn có năm người, nhìn có vẻ rất chuyên nghiệp."
Tony: "Obadiah lấy lò phản ứng của anh đi, rất có thể chính là muốn lắp lên trên bộ Armor kia. Chỉ cần lão ta mặc Armor vào, năm đặc vụ không đối phó được lão ta đâu."
Đầu điện thoại bên chỗ Pepper bên kia lại đột nhiên có giọng một người đàn ông truyền tới: "Ms Potts, chúng ta hơi tránh ra một chút đi."
Pepper ồ một tiếng, tạm thời dừng nói chuyện.
Hai giây sau, bịch một tiếng, bên kia dường như đã xảy ra một vụ nổ nhỏ.
Tony vội vàng hỏi: "Có chuyện gì xảy ra thế? Có chuyện gì xảy ra thế?"
Pepper: "A, đặc vụ Coulson mới vừa dùng trang bị nổ cỡ nhỏ nổ tung cửa chính của phòng thí nghiệm khu 16, bọn họ muốn đi vào bắt Obadiah."
Tony: "WTF? !"
Luke: WTF? !
Làm sao Phil lại ở nơi đó, trong lòng Luke thầm mắng.
Từ bên trong điện thoại truyền tới tiếng của Phil: "Ms Potts, cô đi lên trước đi, nơi này để cho chúng tôi xử lý là được."
Pepper biết nghe lời phải, gật đầu đi ra cửa, miệng vẫn không quên nhắc nhở Phil: "Tony nói, Obadiah đã lấy đi một nguồn năng lượng, rất có thể là sẽ lắp lên trên thiết giáp mà lão ta chế tạo, các ông phải cẩn thận."
Khóe miệng của Phil nhếch lên: "Xin Ms Potts cứ yên tâm, chúng tôi là chuyên nghiệp." Nói xong ông ta ra hiệu cho mấy đặc vụ.
4 đặc vụ đi cùng ông ta đều móc súng ra, hai người một tổ tiến vào tìm tòi.
...
Biệt thự bên này, Luke mới nghe thấy Phil dẫn theo đặc vụ chuẩn bị hành động ở bên kia, đã cảm thấy có chuyện không lành.
Móa nó chứ, thời khắc thế này rồi mà đặc vụ S.H.I.E.L.D còn xuất hiện, đại đa số đều là đánh xì dầu chuyên nghiệp... Không đúng, là tới điểm danh đưa mạng!
Chẳng lẽ là Phil lại dẫn đầu cùng đi điểm danh!
"Tôi chạy tới đó trước đây, có lẽ là Ms Potts sẽ gặp phải nguy hiểm." Trong lòng bồn chồn, hắn lập tức nói với Tony.
Tony vội đến mức đổ mồ hôi trán, xmiệng gào to: "Chờ một chút, đưa tôi đi cùng với..." Nhưng tiếng gào này lại vẫn hữu khí vô lực như cũ.
Luke coi như mình không nghe thấy.
Tony giữ được mạng là được rồi, hắn cũng không phải là bảo mẫu của đại thiếu gia.
Lóe lên một cái, rốt cuộc Tony đã không nhìn thấy Luke đâu nữa.
Cắn răng, anh ta hít sâu trong chốc lát, mở miệng nói: "Jarvis, trang bị Mark số 2 lên cho ta."
Jarvis: "Mr, tình trạng thân thể của ngài không thích hợp để sử dụng Armor..."
"Little Silly, dìu ta lên, ta còn có thể chiến đấu." Tony nghiêng đầu gầm nhẹ.
Một cánh tay robot lập tức di chuyển tới, dừng ở bên cạnh bàn.
Tony hao hết khí lực toàn thân, từ trên bàn đứng dậy, dồn hết trọng lượng của mình lên trên cánh tay robot: "Đúng, cứ như vậy, Little Silly chậm một chút... A a."
Bịch! Anh ta nặng nề ngã xuống đất, cắn răng nghiến lợi nhìn cánh tay robot kia: "Đã nói là chậm một chút rồi mà, làm thế sớm muộn gì tao cũng tháo bỏ mày ném vào thùng rác."
Mà đối với việc Tony nằm ở trên mặt đất, cánh tay robot tên là Little Silly kia dường như là không biết nên làm cái gì, bên trong tiếng ô ô cánh tay robot kia cứ thế vung vẩy qua lại ở trên đầu anh ta.
Tony đành chấp nhận thở dài, không nổi giận vô vị nữa: "Little Silly, giữ cánh tay của tao... Nhẹ chút nhẹ chút, mày muốn bóp gãy xương của tao à?"
Bên này, Luke mới vừa ra khỏi biệt thự, đang cao tốc bay về phía cao ốc Stark.
Lúc thiết kế Batman Armor cũng không cân nhắc tới vấn đề bay với tốc độ cao, trang bị phản lực mới được lâm thời gắn vào, chỉ có thể thu nhỏ ảnh hưởng của hướng gió khi bay, giờ phút này phải bay ngược gió, tốc độ của hắn chỉ có thể đạt đến vận tốc 123km/h.