Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 850: CHƯƠNG 850: RỜI ĐI, VỀ NHÀ

Ỷ vào lợi thế đang ở trên khu vực của Tập đoàn Stark, Pepper điều phái người chạy tới trước, mặc trang phục phòng hộ chuyên nghiệp, lấy Iron Monger đi.

Mà sau khi lò phản ứng bị phá hỏng, Iron Monger cũng mất đi nguồn năng lượng hệ thống, trở thành một cục sắt đúng nghĩa.

Vị lão đại đầu trọc Obadiah này bị nhốt ở bên trong không thể động đậy, cũng cùng bị đưa đi.

Có thể dự tính được là, vị cổ đông lớn thứ hai công ty này rất nhanh sẽ quang vinh đau bệnh về hưu dưỡng sức, hoàn toàn biến mất ở trong tầm mắt của mọi người, mãi đến lúc không còn ai nhắc tới lão ta nữa.

...

Bên kia lúc Tony đang so đấu với Phil, cướp quyền thu dọn chiến trường, Luke bên này lại lặng yên về nhà.

Thời gian bận rộn đêm nay cũng không lâu, nhưng thân là một trùm phản diện từ trong ra ngoài đều xấu, Obadiah vẫn có chút "đáng tiền".

Hệ thống: Nhiệm vụ đánh bại Obadiah - Stan, hoàn thành.

Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 3000, điểm tích lũy: 3000.

Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ: 90%, đạt được 2700 điểm kinh nghiệm, 2700 điểm tích lũy.

Kinh nghiệm của ký chủ: 67300/ 100000.

Điểm tích lũy: 86100.

Nhiệm vụ cứu Tony, hệ thống lại chỉ cho 100 điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy, hiển nhiên là nó còn không có cải thiện sự kỳ thị đối với đại thiếu gia.

Mặt khác, hệ thống cũng không nhắc nhở hắn đạt được cảm kích của vị đại thiếu gia nào đó.

Kiếm độ thiện cảm của đại thiếu gia nào đó, khó khăn hơn xa so với bên trong tưởng tượng.

Đương nhiên, đây cũng có thể là do toàn bộ tinh lực của đại thiếu gia đều dùng để đối phó với ông chú đầu trọc, không rảnh để cảm kích Batman.

Luke cũng không có gì để phàn nàn.

Độ thiện cảm của Tony đối với hắn vẫn một mực như thế, hắn không phải là vẫn dùng những năng lực kia như thường hay sao! Dù sao thì đến lúc đó người nào gặp đen đủi, cũng không thể trách hắn được.

Một phương diện khác, sau khi chơi xong với Obadiah, việc Tony tiếp nhận cổ phần của lão ta là chuyện ván đã đóng thuyền.

Obadiah có được trên 10% cổ phần của tập đoàn Stark, lại thêm 5% mà Tony lấy được vào mấy ngày trước, cổ phần của đại thiếu gia ở Tập đoàn Stark đã có gần 50%.

Nếu lại thừa dịp giá cổ phiếu bây giờ đang sụt giảm thu mua thêm một khoản, Tony sẽ có thể một mực khống chế tập đoàn Stark.

Vài ngày trước, Tony mới bị các cổ đông kết hợp với Obadiah cắm một dao sau lưng, đá ra khỏi giai tầng quản lý trong công ty, chắc chắn là sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Nghĩ tới đây, hắn lấy điện thoại di động ra gọi cho Ginny: "Bắt đầu gom tiền đi."

Ginny ở bên kia ngẩn người, mở miệng nói: "Bây giờ mức độ giảm của cổ phiếu của Tập đoàn Stark còn thiếu một chút mới đạt mức 50%, nếu rút đi lúc này, chúng ta sẽ tổn thất một số lớn lợi nhuận."

Luke suy nghĩ một lát"Vậy cần bao lâu?"

Ginny: "Dự tính chính là sáng ngày kia."

Luke nghe xong, tự nhiên là không còn ý kiến.

Tony muốn đá những cổ đông hai mặt kia ra, trong thời gian ngắn sẽ không để cho giá cổ phiếu tăng trở lại, thời gian vẫn còn kịp.

Thế là hắn nói: "Nếu giá cổ phiếu giảm đến mức 50%, thì lập tức kết thúc giai đoạn thứ nhất đi."

"Được." Ginny lập tức đồng ý.

"Sau đó, bắt đầu giai đoạn thứ hai, âm thầm mua cổ phiếu vào." Hắn nói tiếp.

Ginny: "Nhanh như vậy?"

Luke: "Nếu để lâu thêm mấy ngày, khả năng là sẽ có người đoạt mối làm ăn, chúng ta vẫn nên hành động sớm một chút, lấy ổn làm đầu, dù sao cũng là số tiền kiếm được mà không khổ cực gì."

Ginny nhớ lại người nào đó từng thần thần bí bí nói, hắn "có người" ở trong Tập đoàn Stark, trong lòng hiểu rõ: "Ok. Vậy anh không đến xem tài khoản một chút à, ít nhất cũng quan tâm xem chúng ta "kiếm không" được bao nhiêu tiền chứ?"

Luke cười nói: "Số tiền này chỉ chút nữa sẽ biến thành cổ phiếu, mấy ngày nữa sẽ không còn, anh không xem đâu. Khoảng thời gian này em chịu khó vất vả một chút, chờ chuyện kết thúc, anh cũng tới New York, khi đó chúng ta lại nói chuyện."

Ginny cười khẽ lên: "Anh nghỉ phép đủ rồi à?"

Luke: "Cũng hòm hòm, còn phải quay về Texas một chuyến, chơi hai ba ngày rồi đi New York."

Ginny: "OK."

Cúp điện thoại, Luke đã lập tức bắt đầu hành động.

Đại bộ phận đồ trong nhà ở Los Angeles đều không cần dọn đi, mỗi cuối tuần Claire đều sẽ đến một lần.

Cuộc lưu diễn để cứu trợ động đất ở California đã kết thúc, vài ngày trước cô đã trở về Los Angeles, trở thành một tân sinh viên của Đại học Nam California.

Cô bận rộn với cuộc sống mới ở đại học, năm thứ nhất cần phải trọ ở trường, gần đây cũng không hay tới.

Đây cũng là hiện tượng bình thường.

Sinh nhật của Claire là ngày 15 tháng 8, khi đó cô vẫn còn ở trên đường lưu diễn để cứu trợ, mọi người cũng chỉ gọi điện thoại chúc mừng mà thôi.

Từ ngày đó trở đi cô đã tròn 18, là người trưởng thành về mặt pháp luật, cần tự mình đi đối mặt với xã hội này, đại học vừa lúc là thời kỳ quá độ phù hợp.

Đương nhiên, đối với việc chăm sóc biệt thự giúp Luke, Claire vẫn rất tình nguyện.

Căn biệt thự một tầng này tuy nhỏ, nhưng có đầy đủ mọi thứ, phòng huấn luyện, bồn tắm lớn, robot làm bếp cái gì cần có đều có, cuối tuần tới đây nghỉ ngơi chính là để hưởng thụ.

Những thứ thực sự nhạy cảm, Luke đã thu hết vào trong không gian trữ vật.

Một ít đồ cần gửi đi, đã sớm đóng gói đưa đi New York.

Tháng trước, hắn đã mua nơi ở mới ở bên kia, là thư ký thuộc tổng bộ của công ty điện thoại ở New York hỗ trợ tìm một nơi thích hợp, trực tiếp mua lại.

Bởi vì cái gọi là, có tiền thì có thể tùy hứng!

Lần này kẻ có tiền Luke không cần phải vội vã chạy đi báo cáo, lại vội vàng chạy đi tìm kiếm phòng giá rẻ để thuê giống như hai lần đổi nơi công tác trước đó nữa.

Ai bảo khi đó hắn không có tiền, đương nhiên là chỉ có thể chấp nhận.

Nhưng đồ đạc vận chuyển đi qua đều đang để ở công ty điện thoại, cũng không dám trực tiếp ném vào trong nhà mới, làm như thế đoán chừng là sẽ không còn lại thứ gì.

Ở bên trong biệt thự một lần sau cùng, Luke cười khẽ.

Hắn là một người hoài niệm.

Mặc dù bây giờ hắn dư dả tài chính, nhưng cũng không muốn bán hoặc cho thuê căn biệt thự một tầng này, cứ giữ nó như vậy đi.

Selina cũng đã sớm nói, nếu như hắn muốn bán căn nhà này, vậy cũng chỉ có thể bán cho cô.

Luke đương nhiên là sẽ không ngốc đến mức đồng ý với cô, chỉ cười biểu thị là cả đời này cũng sẽ không bán, càng sẽ bảo dưỡng giữ gìn cẩn thận, để nó vẫn giống như lúc trước.

Tám giờ sáng, hắn lái xe đi ra ngoài, đưa xe công vụ đến một công ty logistic, để bọn họ trực tiếp vận chuyển xe công vụ tới New York.

Luke lại bắt xe taxi, đi ra sân bay.

Buổi chiều, hắn đã trở về Shackelford.

Nhìn mọi thứ trong thị trấn nhỏ vẫn như cũ, tâm trạng của hắn cũng bình tĩnh.

Sau khi về đến nhà, Catherine đang làm bữa tối, nhìn thấy Luke đột nhiên về thăm nhà, cực kỳ vui vẻ.

Luke cười tiến lên ôm lấy bà: "Thế nào? Có ngạc nhiên hay không, có ngoài ý muốn hay không?"

Catherine chỉ cười đánh lên lưng hắn một cái, hai người ở trong phòng bếp bắt đầu nói chuyện phiếm.

Gần đây Robert có chút bận rộn, nhưng không phải là bận rộn với công việc làm Cảnh sát trưởng không có tiền đồ của ông, mà là đi tới nông trường của Drexler.

Nhà Selina đều vui vẻ khoe nông trường mới, Luke bên này đương nhiên là sẽ không không có động tĩnh.

Sau khi hắn lặng lẽ mua lại 4 nông trường nhỏ bên cạnh nông trường của Drexler, mới thông báo tin tức này cho ông.

Ông lão đối với chuyện này vừa tức giận vừa buồn cười, chuyên môn gọi điện thoại tới mắng hắn không nên thân.

Bởi vì ông lão cũng đang đàm phán chuyện thu mua với mấy nông trường này, nhưng Luke trả giá lạ cao hơn một đoạn.

4 nông trường nhỏ này nói chuyện với Drexler mấy lần, đã biết ông lão bên này không chịu trả giá cao hơn, quả đoán lựa chọn Luke vốn rộng rãi hơn.

Chuyện mua nông trường là Luke ủy thác nhân sĩ chuyên nghiệp đi đàm phán, giá cả cũng không vượt quá giá thị trường.

Drexler không hề nhắc tới chuyện này, chỉ là bởi vì ông không đủ tiền, chỉ có thể cố gắng ép giá của những nông trường nhỏ này.

Cho nên, mặc dù Luke và ông ngoại mình có một lần "nội chiến", nhưng cũng không bị thua thiệt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!