4 nông trường này đều là Luke đứng tên, không trực tiếp đưa cho ông ngoại mình.
Mặc dù hắn không quan tâm chuyện này, nhưng hiển nhiên là ông lão bướng bỉnh sẽ quan tâm, hắn chỉ ủy thác nông trường cho Drexler quản lý.
Robert đã sớm thương lượng với Luke, thuận thế đưa ra ý nghĩ trước đó của Luke, tìm người chuyên nghiệp tới xử lý.
Đối mặt với nông trường chỉ thoáng chốc mà quy mô đã bành trướng lên gấp bốn năm lần, Drexler chỉ có thể nghe theo lời đề nghị này.
Ý nghĩ của ông ta, vốn chỉ là định mua lại một nông trường nhỏ bên cạnh mà thôi.
Luke lại một lần ném tới 4 nông trường, vượt qua dự tính quá nhiều, ông lão thật đúng là không có nhiều tinh lực và nhân thủ để giải quyết loại cảnh tượng hoành tráng như thế này.
Khoảng thời gian này, người quản lý đang tiếp nhận nông trường, công việc tương đối nhiều.
Robert cũng đã từng làm chủ nông trường, nhưng về sau lại lựa chọn nghề nghiệp Cảnh sát trưởng thích hợp để mình dưỡng lão hơn, nhưng công việc nông trường vẫn không hề quên, bởi vậy nên ngày nào ông con rể cũng dành thời gian đi hỗ trợ bố vợ.
Nói xong chuyện này, Catherine hơi do dự một chút, có chút lúng túng mở miệng: "Uhm, chỗ cô xảy ra chút tình huống nhỏ."
Luke nhìn biểu tình kia của nà, cười nói: "Joseph lại chuẩn bị có thêm em gái à?"
Catherine nghe vậy, lập tức hừ hắn một tiếng: "Nghĩ gì thế."
Luke nhún nhún vai: "Joseph vẫn luôn muốn có em gái, bây giờ cô và Robert lại không có việc gì, sinh thêm một đứa cũng được mà".
Joseph quả thật là rất muốn có một đứa em gái, thế nhưng động cơ lại có chút ít vấn đề.
Bởi vì nó là nhỏ nhất trong nhà, hơn nữa còn nhỏ hơn tất cả mọi người rất nhiều, trường kỳ bị người cả nhà quản lý, để nó sinh ra một ý nghĩ: Có một đứa em gái càng nhỏ, càng nghe lời hơn, chẳng phải là có thể thay thế vị trí "nhỏ nhất", có thể phân ưu với chính mình hay sao?
Trong lúc nhất thời Catherine cũng không lên tiếng, Luke nhìn biểu tình kia của bà, giống như là đang thực sự suy nghĩ về chuyện này.
Hắn cười nói: "Joseph mãnh liệt ủng hộ, cháu cũng cảm thấy có thêm một đứa em gái cũng không tệ, Claire hẳn là cũng không có vấn đề, cô không cần phải do dự quá nhiều."
Catherine vô ý thức khẽ gật đầu: "Cô và Robert... A, không đúng, vừa rồi cô định nói gì với cháu ấy nhỉ?"
Luke nhún nhún vai: "Cho nhà thêm một bé gái."
Catherine tức giận nhìn hắn chằm chằm: "Im miệng, cô muốn nói không phải là chuyện đó. Đúng rồi, là chuyện cổ phần công ty của cháu, Robert biết rồi, ông ấy muốn nói chuyện với cháu."
Luke ách một tiếng, chú ý đến biểu lộ của Catherine: "Thái độ của chú thế nào, sẽ không muốn trả lại cổ phần đấy chứ?"
Catherine: "Không biết, nhưng cũng không giống như là tức giận, chỉ nói là muốn tìm chút thời gian nói chuyện với cháu mà thôi."
Luke cũng không quá mức để ý.
Tính tình của Robert tương đối thẳng thắn, đối với người nhà càng sẽ không bóng gió.
Không ngay lập tức gọi điện thoại tới mắng hắn, đã chứng minh là chuyện này cũng không có gì nghiêm trọng.
Uhm, dù sao thì cho tới bây giờ Robert vẫn nói không lại hắn, Luke căn bản là không có áp lực.
Nói xong chuyện này, Luke đi ra ngoài, hắn muốn đi đón Joseph về nhà ăn tối.
Lưng vác ba lô, hắn nhàn nhã đi qua gần phân nửa thị trấn, đứng ở bên ngoài một cái sân.
Nhìn mấy người một chó đang chơi đùa cười toe toét trong sân, hắn mới trêu ghẹo nói: "Đã 6 giờ rồi, mấy đứa chơi có thể chơi no bụng được không?"
Động tác của mấy người một chó trong sân dừng lại, sau đó con chó nào đó dùng tốc độ nhanh nhất, như một tia sáng từ bỏ việc chơi đùa với đám trẻ con, vèo một tiếng lẻn đến trước mặt hắn, tiếng hích hích từ trong lỗ mũi liên tiếp phát ra.
Luke cười sờ lên đầu chó: "Tốt rồi, Dollar ngoan, Khối Vàng cũng ngoan."
Hai cô nhóc Thalia và Andrée cũng chạy tới, vẻ mặt tươi cười, miệng còn phát ra tiếng cười như chuông bạc —— đây đúng là tiếng cười như chuông bạc, hai đứa còn chưa tới tuổi dậy thì, tạm thời sẽ không tiến hóa tiếng cười như ném tạ giống như chị gái của mình.
"Luke, Luke! Anh mới về à." Tiếng la hét của hai cô nhóc liên tiếp vang lên.
Luke cười đưa tay ra, cho hai đứa đãi ngộ giống như đối với Khối Vàng, lần lượt xoa đầu, sau đó một tay một đứa dắt cả hai đi vào trong nhà: "Đi đi đi, rất lâu rồi không trở về, lần này mang nhiều quà về cho bọn em nha."
Vừa đi, hắn vừa không quên gọi đứa em trai nhỏ nhất của Selina là Julio ở bên cạnh: "Em cũng có quà, đừng chỉ đứng cười."
Trong miệng nói thế, nhưng trong lòng hắn lại lẩm bẩm: Thằng nhóc này phải rèn luyện thêm a! Chỉ với loại tốc độ phản ứng này, khó trách tới tận giây phút cuối cùng lúc mua quà anh mới nhớ tới mày.
Selina lười biếng ngồi ở trên cửa hiên, cười nhìn người nào đó "đút lót" em trai em gái của mình: "Hết bận rồi à?"
Luke cười hắc hắc, giơ tay ra dấu OK, lại ra hiệu "rất nhiều tiền lẻ".
Selina cũng không hỏi thêm.
Từ mấu chốt đã nói rõ, chi tiết có thể chờ tới lúc chỉ có hai người rồi bàn lại.
Có 4 đứa nhóc bên cạnh, cũng không thích hợp nói về vấn đề tiền, bởi vì cô cũng không xác định được tên này nói nhiều tiền, sẽ là tiền tới từ nơi nào.
Cô ta và hắn, gần đây dẫn theo con chó nào đó đi cướp tiền đen cũng không phải là chỉ một hai chục lần, có chút sợ hãi đối với đáp án của vấn đề này.
Quà Luke mua cho hai cô nhóc là váy công chúa xinh đẹp rực rỡ.
Người thiếu cái gì, sẽ càng muốn có thứ đó.
Bình thường hai cô nhóc mặc quần đùi áo thun là chính, nhìn thấy loại váy rực rỡ rất ít khi mặc này, đều tươi cười rạng rỡ, phân biệt cho hắn một cái hôn.
Julio thì được một cây gậy bóng chày, vừa có thể dùng để chơi, cũng có thể dùng để phòng thân.
Lúc Luke đưa gậy bóng chày cho Julio, còn thấm thía dặn dò: "Con trai ở bên ngoài, nhất định phải bảo vệ tốt chính mình nha!"
Julio chỉ nhận lấy cây gậy bóng chày, mặt mũi tràn đầy hưng phấn gật đầu.
Quà của Joseph ở nhà, chỉ có thể tạm thời nhìn người khác nhận quà mà thèm.
Còn may là Luke chỉ nói hai câu với Selina, sau đó cả đoàn người đều đi sang vLuke.
Sau khi mua nông trường mới, Marino và Sandra đều bận rộn ở nông trường, Selina về nhà vừa vặn có thể chăm sóc em trai em gái mấy ngày.
Bây giờ Luke trở về, cô cũng dẫn theo em trai em gái mình sang nhà hắn ăn bữa tối.
Sau khi về nhà không lâu, Robert cũng trở về.
Nhìn thấy Luke, ông ta chỉ hừ một tiếng: "Buổi tối không bận gì chứ?"
Luke cười nói: "Trở về nghỉ phép mà, đương nhiên là không có việc gì."
"Vậy dành thời gian nói chuyện một chút." Nói xong ông lại lập tức im lặng.
Có thêm 4 chị em nhà Selina, bữa tối rất náo nhiệt.
May là Joseph rất hiểu chuyện, thường xuyên nói ra những câu chất chứa đạo lý, làm cho ba đứa trẻ khác đều sửng sốt, mặc dù bữa tối không yên tĩnh, nhưng cũng không tính là hỏng bét.
Sau bữa tối, Luke đưa 4 chị em Selina về nhà.
Đuổi ba đứa trẻ con đi tắm xong, Selina và Luke ngồi xuống cửa hiên, mỗi người một lon Dr. Pepper, lúc này cô mới mở miệng: "Nói đi, tiền kiếm được ở đâu?"
Luke kể chuyện Ginny ở bên kia gom cổ phiếu của tập đoàn Stark trên thị trường chứng khoán, Selina nghe được hơi sửng sốt: "Vậy có bao nhiêu tiền?"
Luke uống một ngụm nước ngọt ướp lạnh lớn, lắc đầu: "Con số cụ thể vẫn chưa rõ ràng, hẳn là Ginny ở bên kia vẫn còn đang thống kê."
Lúc đang nói, điện thoại di động của hắn reo lên.
Nhận cuộc gọi nói vài câu, rất nhanh đã cúp máy, hắn cười nói: "Tính toán sơ bộ, lần này kiếm được gần năm 5 tỷ 8 đô la."
Selina phù một tiếng, phun toàn bộ nước ngọt trong miệng ra.