Tiện tay quệt khóe miệng, Selina vẫn lựa chọn xác nhận lại một lần, tránh khỏi chính mình nghe lầm: "Bao nhiêu?"
Luke: "Khoảng 5 tỷ 789 triệu."
Selina: . . .
Cho tới giờ, cô ta biết rõ Luke rất biết kiếm tiền.
Đoạn thời gian trước, cô đọc báo đã biết được, giá trị của công ty điện thoại Titan đạt tới mức gần 20 tỷ, mà Luke nắm giữ phần lớn cổ phần của công ty điện thoại, danh xứng với thực là một siêu cấp phú hào với mức tài sản một tỷ đô.
Nhưng cô vẫn bị thao tác lần này của Luke dọa cho nhảy một cái.
Dù sao tới giờ cũng chỉ mới không gặp nhau hơn mười ngày, hắn đã kiếm được số tiền bằng gấp hai ba lần giá trị cổ phần của công ty điện thoại Titan, đây quả thực là chuyện giống như trong tiểu thuyết vậy.
Luke cười híp mắt nhìn cô: "Cổ phần của công ty điện thoại cũng là do công ty Tessaract kia của chúng ta nắm giữ, cho nên cô cũng kiếm a."
Lúc trước Selina từng nói đùa, Tesseract Technology Co., Ltd là công ty chế tạo thủ công của người nào đó, 200 ngàn đầu tư của cô sẽ trôi theo dòng nước.
Đây là hắn đang trả thù ngôn luận ác liệt lúc trước của cô gái nào đó.
Selina ách một tiếng, chỉ hơi tưởng tượng một chút, đã quả đoán lắc đầu: "Chính cậu giữ số tiền này đi, muốn mua đồ hay là dùng để xây dựng phòng thí nghiệm mà cậu vẫn nhắc tới kia đều được."
Vừa rồi cô ta mới đơn giản tính toán một chút, xem lần này mình sẽ được chia bao nhiêu tiền.
Công ty Tesseract có được gần tám phần cổ phần của công ty điện thoại, mà cô lại có 5% cổ phần của công ty Tesseract, chuyện này có nghĩa là cô có thể được chia hơn 200 triệu đô la.
Nhưng ngay từ đầu cô ta đều không hề góp sức vào việc này, ngồi mát ăn bát vàng cầm số tiền lớn này, cô không thể nào tiếp thu được.
Luke biết rõ cô đang suy nghĩ chuyện gì, cười nói: "Yên tâm, số tiền kia sẽ dùng để mua cổ phiếu của Tập đoàn Stark, về sau chúng ta cũng là cổ đông của Tập đoàn Stark."
Selina: "Gì cơ?"
Chuyện mượn việc giá cổ phiếu của người ta sụt giảm mà kiếm tiền, sau đó lại mua cổ phiếu sụt giảm vào là loại thao tác gì?
Luke nhún nhún vai: "Coi như tôi chia cho cô hơn 200 triệu đô la, cô cũng không dùng được. Mấy ngày nữa đi New York, chúng ta sẽ phải tự làm dù bảo hộ cho mình, cổ đông của Tập đoàn Stark là một loại lựa chọn tốt. Đương nhiên, người thay mặt quản lý số cổ phần này chính là Ginny."
Lần này Selina cũng không có ý kiến gì nữa.
Tiền lương làm thám tử đã đầy đủ để cô tiêu xài hằng ngày.
Mà đoạn thời gian trước cùng Luke điên cuồng đánh người, điên cuồng cướp sạch các băng đảng ở Los Angeles, cô cũng được chia cho hơn một triệu tiền đen.
Khoản tiền của Khối Vàng cũng coi như là tính ở trên đầu cô, dù sao thì con chó nào đó cũng không có cách nào tự dùng tiền, thanh toán các thứ trên mạng vẫn luôn dùng thẻ tín dụng của Selina.
Như vậy cô có tới gần hai triệu.
Tiền mua nông trường, đến từ hoa hồng được chia từ mỏ vàng ở trong thị trấn Prosperity.
Cô cũng không có thói quen tiêu xài đồ xa xỉ, nếu được chia cho một số tiền lớn thì cô cũng không dùng được.
Chia sẻ xong tin tức tốt này cho Selina, Luke trở về nhà.
Kết quả là thấy Robert ngồi ở trên cửa hiên, nhàn nhã uống bia ướp lạnh.
Nhìn thấy Luke trở về, ông chỉ sang bên cạnh: "Ngồi xuống, chúng ta tâm sự."
Luke biết nghe lời phải, tự giác cầm lấy một chai bia khác ở bên trên bàn nhỏ, mở ra uống một ngụm: "Trò chuyện chuyện gì?"
Robert im lặng trong chốc lát, lại uống một ngụm bia, mới mở miệng nói: "Có phải là cháu gặp phải nguy hiểm gì hay không?"
Luke ngạc nhiên: "A?"
Robert: "Chuyển quyền sở hữu tài sản cho người nhà, là lựa chọn của rất nhiều người khi gặp phải nguy hiểm."
Luke mỉm cười: "Chú suy nghĩ nhiều rồi. Đó chẳng qua là cháu không muốn những công ty kia đứng dưới danh nghĩa của chính mình mà thôi."
Robert hoài nghi: "Thực?"
Luke nhún nhún vai: "Cháu không thích bị đám paparazzi kia tới phỏng vấn, vì sao lại có tiền như vậy, còn đi làm một thám tử bình thường."
Robert rõ ràng là không tin: "Đừng nói bậy. Cháu xem có ai bởi vì không thích bị phỏng vấn, lại giao đại bộ phận tài sản cho người nhà chưa? Hừ hừ, dù sao thì ta cũng chưa từng thấy qua. Ngược lại vì số tiền này, chuyện người một nhà trở mặt thành thù lại đầy rẫy trên các mặt báo."
Luke lắc đầu: "Thế nhưng số cổ phần kia, chẳng qua chỉ là một phần rất nhỏ tài sản của cháu mà thôi."
Robert: ". . . Móa nó chứ cháu đang đùa ta hả?"
Luke: "Chú chờ một chút, cháu có món quà tặng chú." Nói xong hắn đứng dậy đi vào nhà.
Rất nhanh hắn cầm một cái hộp nhỏ đi ra, đưa cho Robert: "Điện thoại mới, công năng cùng loại với chiếc điện thoại vệ tinh mà lần trước cháu đưa cho chú."
Robert mở cái hộp không hề được đóng gói kia ra, nhìn đồ vật bên trong, cảm thấy khá quen mắt: "Đây hình như là loại điện thoại gì đó quảng cáo ở trên TV đúng không?"
Luke: . . . Logo Titan đang ở ngay trên điện thoại di động mà, chú có cần tụt hậu như vậy hay không?
Hắn chỉ có thể nói chính mình có cung cấp hỗ trợ kỹ thuật cho điện thoại Titan, đồng thời có được một phần cổ phần lớn.
Mặt mũi Robert tràn đầy vẻ không tin: "Khi còn bé cháu học kỹ thuật rất bình thường, làm ra một chiếc ghế đẩu, ta đặt mông lên đã sập, giờ cháu còn làm điện thoại di động?"
Mặt Luke đen lại: "Chiếc ghế đẩu kia là làm cho Claire, chú ngồi lên thì có thể không sập được sao?"
Lúc ấy Claire còn chưa tới năm tuổi, thể trọng mới hơn 40 pound, mà Robert cao một mét tám sáu, thể trọng gần 200 pound.
Chút năng lực thủ công của Luke lúc ấy, làm ra ghế đẩu nào có thể chịu được loại trọng lượng đó, trong nháy mắt đã lập tức giải thể.
Robert cũng không để ý tới lời này của hắn, tự nhiên cầm lấy chiếc điện thoại kia táy máy: "Dùng thứ này như thế nào?"
Luke: "Catherine cũng có một chiếc. Đừng cho những người khác dùng chiếc điện thoại di động này, đây là kiểu dáng đặc thù mà cháu chuyên môn cải tiến cho hai người, không phải là loại điện thoại Titan bán đại trà kia."
Nói xong, hắn mở miệng nói: "Chỉ lệnh 0, bắt đầu xác nhận tin tức chủ máy."
Màn hình điện thoại di động trong tay Robert tự động sáng lên, vị trung niên cẩu thả này kinh dị hô một tiếng.
Luke không thèm quan tâm, tiếp tục nói: "Tiến hành nhận dạng khuôn mặt, nhận dạng giọng nói."
Nói đây, hắn nói với Robert: "Đưa khuôn mặt đối diện với màn hình, nói tên của mình."
Robert ngơ ngác làm theo.
Mặt của ông hiện ở trên màn hình, sau đó mấy dòng tin nhắc nhở hiện lên: Đã xác định tin tức chủ máy.
Sau đó màn hình lại khôi phục trạng thái màn hình đen.
Robert lại một lần nữa đánh giá chiếc điện thoại này, vẫn còn có chút hoài nghi: "Sẽ không phải là cháu đang điều khiển đấy chứ?"
Việc thiết lập ván cờ bẫy người này, ông ta cũng không tính là người chuyên nghiệp, nhưng ông có mấy người bạn cũ lại rất chuyên nghiệp trong việc này.
Đem điện thoại giả mạo thiết bị công nghệ cao để lừa người, bọn họ cũng không phải là chưa từng làm.
Luke trợn mắt một cái: "Được rồi, bên trong còn có chương trình phụ trợ thao tác, không có việc gì thì tự mình thử nghiệm thêm, nó sẽ giúp chú hiểu rõ công năng đặc thù của chiếc điện thoại di động này."
Giải thích xong câu này, hắn mới nói tiếp: "Giá cổ phiếu của công ty điện thoại Titan thế nào, chú tùy tiện lên mạng tìm kiếm là có thể thấy được tin tức tương quan, cho nên tốc độ kiếm tiền của cháu vượt xa sự tưởng tượng của chú nha."
Robert khinh bỉ nhìn hắn: "Cháu kiếm tiền nhanh, thì có liên quan gì tới giá cổ phiếu?"
Luke: "Uhm, xác thực là không liên quan gì. Nói thật là, sở hữu số cổ phần này, mọi người sẽ có một thân phận mới, có chỗ tốt đối với sự an toàn của mọi người."
Robert: "Thân phận gì mới?"
Luke: "Cổ đông của tập đoàn Stark."
Robert: . . . Móa nó chứ mày lại biên chuyện à cháu?
Luke tiếp tục nói: "Đến lúc đó, cháu sẽ tìm người đại diện tiến vào hội đồng quản trị của Tập đoàn Stark, phụ trách tất cả các công việc, sẽ không quấy rầy tới cuộc sống của mọi người."