Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 853: CHƯƠNG 853: KẺ CÓ TIỀN IRON MAN

Robert im lặng một lát, đột nhiên nói: "Cháu chọc phải không ít người hả? Đoạn thời gian trước cháu còn bảo ta đi tìm người có thể tin tưởng để thành lập một công ty bảo an cỡ nhỏ, để bảo đảm vấn đề an toàn trong nhà."

Luke: "Theo tình hình trước mắt thì vẫn không có vấn đề gì, nhưng lo mọi thứ trước cho khỏi hoạ. Cháu cũng không thể xác định, ngày nào đó đột nhiên có một tên tâm thần nào đó chạy tới tìm mọi người hay không."

Robert nhíu mày suy nghĩ một hồi lâu, mới chậm rãi gật đầu: "Vậy được rồi. Để ta tìm mấy người bạn cũ thử xem. Nhưng chúng ta đã không liên lạc với nhau rất nhiều năm rồi, cũng không biết bây giờ bọn họ như thế nào."

"Không có việc gì, có vẻ là bạn cũ của chú cũng không ít, cháu tin tưởng là có thể tìm được người phù hợp." Luke nói thế, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nếu như Robert học Drexler, chơi chiêu "ông đây đã chém chém giết giết mấy chục năm mà chưa từng sợ ai", như thế mới khiến cho người ta đau đầu.

Chủ yếu là, ở trong đó còn dính đến an toàn của người nhà, Robert không có can đảm đem già trẻ lớn bé trong nhà ra đặt cược.

"Cháu vào xem TV nhé?" Luke nói xong lập tức đứng dậy.

Robert cũng đứng lên, nói: "Đi."

Lúc hai người đi vào trong nhà, Robert đột nhiên nhớ tới một sự kiện, hơi giật mình: "Khó trách lúc ta nghỉ phép trở về, cháu lại trực tiếp quyên tặng 1 triệu đô la cho đồn cảnh sát trong thị trấn, đó là tiền kiếm được từ công ty điện thoại à?"

Luke hắc hắc: "Cải thiện hoàn cảnh của đồn cảnh sát, để chú có thể thoải mái hơn một chút nha."

Robert bĩu môi: "Vậy cho 100.000 cũng đã đủ rồi, quá lãng phí. Lần này tên González kia còn chuyên môn tìm chú để đòi tiền để xây một văn phòng phó Cảnh sát trưởng riêng, móa nó chứ ta còn không có cách nào từ chối."

Luke cười ha hả: "Cũng được mà, González muốn có văn phòng riêng đã bảy tám năm rồi, chú ép thêm cũng không thể nào ép nổi. Cần phải đoàn kết hài hòa chứ!"

González là phó Cảnh sát trưởng, cũng chính là phụ tá của Robert, là một người Mỹ Latinh.

Nhưng vị này lại có chút xung đột với Robert, mặc dù đều không phải là người xấu, nhưng nhìn nhau lại ngứa mắt.

Robert đối với yêu cầu muốn có văn phòng của vị kia, một mực không đồng ý.

Thứ nhất, đồn cảnh sát xác thực là không có khoản chi tiêu này.

Thứ hai, đồn cảnh sát trong thị trấn chỉ có mấy người, phó Cảnh sát trưởng xây văn phòng riêng là có ý khoe khoang, tính thực dụng không lớn.

Giống như là Robert cũng rất ít khi nán lại ở trong văn phòng, nếu không lái xe chạy ở bên ngoài, thì cũng ở ngay trong sảnh văn phòng nói chuyện phiếm.

Nhưng lần này sau khi Luke quyên tặng đồn cảnh sát 1 triệu, Robert xuất phát từ nguyên nhân giúp hắn tiết kiệm tiền, chỉ đồng ý cho phó Cảnh sát trưởng xây dựng văn phòng riêng, trừ ra cũng không rầm rộ xây dựng những công trình mới.

Khoản bỏ ra chi tiêu kia chỉ dùng để tu sửa trụ sở hiện hữu của đồn cảnh sát, cũng thay đổi và mua thêm một bộ phận thiết bị cần thiết.

Những hỏng hóc giống như là đường ống bị rỉ nước, vách tường thủng, bình thường mọi người chỉ vá vá víu víu, miễn cưỡng sửa chữa, lần này rốt cuộc tìm thợ mộc chuyên nghiệp và thợ nước tới sửa chữa triệt để.

Tiếp theo, thay thế mấy chiếc điều hoà không khí, tủ lạnh hoạt động không ổn định.

Sau cùng tất cả nhân viên cảnh sát còn mãnh liệt yêu cầu Robert đổi cho mọi người một chiếc máy pha cà phê cao cấp kiểu mới.

Robert tiêu xài vào những khoản vụn vặt như vậy, tổng cộng còn không đến 30 ngàn đô la, số tiền còn lại đều bị ông ta lưu trữ trong tài khoản của đồn cảnh sát, với tư cách làm phí tu sửa bảo trì hàng năm về sau.

Làm người quyên tiền độc nhất vô nhị cho đồn cảnh sát thị trấn, ngay ngày hôm sau bức ảnh của Luke đã vinh dự được treo lên trên tường trong đồn cảnh sát, dưới bức ảnh còn chua thêm một dòng ghi chú: Người quyên tiền, Luke - Coulson, nhân viên cảnh sát vinh dự cả đời của đồn cảnh sát Shackelford.

Có tiền, là có thể vinh dự treo hình và tên của mình lên trên tường.

Ít nhất là ở trong đồn cảnh sát Shackelford, 1 triệu đầy đủ để treo 10 người lên, hoặc để một người treo ở phía trên 10 đời.

Khoản tiền quyên tặng này cũng không chỉ định công dụng.

Những người khác trong đồn cảnh sát cũng đều hiểu rõ, là do mình có quan hệ với Cảnh sát trưởng đại nhân nên mới đạt được phúc lợi này, nên đương nhiên là không có ai lên tiếng.

Có số tiền kia, Robert có thể làm Cảnh sát trưởng đến 70 tuổi.

Ngày hôm sau, vừa lúc là thứ sáu.

Buổi chiều, người cả nhà đồng thời ra ngoài, bên nhà Selina cũng ra ngoài theo, đi tới nông trường Coulson và nông trường Hayek.

Nông trường của hai nhà cũng là hàng xóm, bây giờ cũng đều giao cho một tổ chức chuyên nghiệp quản lý.

Sau khi nhìn thấy Drexler, ông lão bướng bỉnh này ôm Luke hung hăng vỗ vài cái, mới coi như phát tiết xong sự "ngạc nhiên vui vẻ" mà Luke mang cho ông.

Sau đó chính là công việc thường ngày trong nông trường.

Làm một chút việc, cưỡi ngựa, uống chút rượu, ăn một chút thịt nướng, thấy thoải mái là được.

...

Lúc Luke và Selina cùng quay về Shackelford, ở nông trường nhàn nhã hưởng thụ ngày nghỉ bên gia đình, Los Angeles bên kia lại gió nổi mây phun.

Buổi sáng ngày thứ ba sau khi hai chú cháu “tình thương mến thương” đánh nhau sống chết, Tony Stark tổ chức một buổi họp báo.

Tối hôm qua Luke xem tin tức thấy buổi họp báo này sắp được mở, sáng sớm hôm nay dành thời gian đặc biệt mở TV, xem Tony liệu còn giống như trước đây, điên cuồng tìm đường chết nữa không.

Hắn cũng thuận tiện gọi điện thoại kêu Selina một tiếng, để cô ta rời giường cùng “ăn dưa”.

Hôm nay, Cảnh sát trưởng Robert cũng lại một lần nữa trốn việc, ngồi ở bàn ăn xem TV cùng với Luke.

Nhìn vị phát ngôn viên trung niên ở trên tivi kia, Robert chẹp chẹp miệng: "Điệu bộ này, vừa nhìn đã biết là kẻ có tiền."

Luke: "Bây giờ chú cũng là người có tiền. Về sau nói lúc "Kẻ có tiền", nhớ thu biểu lộ khinh bỉ này lại."

Robert: "Bớt bớt đi. Cháu mới là kẻ có tiền, ta không phải."

Luke nhún nhún vai: "Tùy chú đi, nhưng về mặt pháp luật thì xác thực chú là người có tiền."

Robert hừ hừ hai tiếng, lười nhác tranh luận vấn đề này với ông, lại một lần nữa thảo luận về kẻ có tiền ở trên TV: "Nữ phóng viên này có thù với người kia à? Một mực nhằm vào gã."

Luke: "Từng qua đêm với, sau đó bị vứt bỏ, chỉ đơn giản như vậy."

Robert: "Hừ hừ, kẻ có tiền."

Lần này Luke không lên tiếng, kẻ có tiền xác thực là rất dễ dàng sinh hoạt như vậy, ít nhất thì lúc cua gái không cần cân nhắc tới vấn đề kinh phí.

Mà kinh phí vừa vặn lại là nan đề của đại đa số người cua gái.

Ánh mắt của Robert lại rất nhanh liếc sang người nào đó đang ngồi bên cạnh: "Thế người có tiền này thì sao?"

Luke trầm ngâm một lát, lắc đầu: "Cháu chính trực hơn anh ta nhiều."

Robert hoài nghi: "Là ta cảm giác sai lầm à? Luke - Coulson, xin trả lời thẳng thắn, bây giờ có phải là cậu giống vị ở trên TV kia, ưa thích làm ẩu hay không?"

Luke quả đoán lắc đầu: "Không hề."

Mức độ làm ẩu của hắn làm sao có thể so với Stark được, số lượng nữ tính mà Stark "tiếp xúc" trong một năm, đều đủ để hắn phấn đấu cả đời.

Về điểm này, đại thiếu gia nào đó không hề xấu, người ta chỉ hơi "chăm chỉ" mà thôi.

Giờ phút này ở trên TV, Tony đang cầm một tờ giấy nhỏ màu xanh, nhìn "lời thoại" phía trên.

Đây chính là bản thảo lời phát biểu mà vị đặc vụ Phil có kinh nghiệm hơn mười năm trong việc thu dọn chiến trường kia cung cấp, vị đặc vụ này còn cung cấp thêm 50 vị "nhân chứng" chuyên nghiệp, bọn họ sẽ chứng minh đêm hôm đó đại thiếu gia đang ở bên trên một chiếc du thuyền nào đó cuồng hoan suốt đêm.

Trong đầu anh ta có vô số suy nghĩ thoáng qua, cuối cùng bóng người đen sì kia hiện lên trong đầu, hai mắt ở bên dưới đôi thấu kính màu đỏ sậm kia dường như là đang gây hấn với anh ta, anh ta thầm đưa ra một quyết định ở trong lòng.

"Sự thực là..." Tony dừng một chút, ném trang giấy nhỏ màu xanh trong tay ra.

"I am Iron Man!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!