Soạt! Hầu như là tất cả mọi người ngồi bên dưới hội trường đều đứng bật dậy.
Bên trong một đám phóng viên, chỉ có vị nữ phóng viên thù dai kia là hai tay vẫn ôm ngực, ngồi nghiêng ở trên ghế, đôi chân dài trắng muốt còn vểnh lên bắt chéo, nhưng ánh mắt lại vô cùng kinh ngạc.
Vừa rồi, cô ta chỉ đơn thuần là muốn cho một tên vô tình nào đó cảm thấy khó chịu mà thôi, hoàn toàn không có chuẩn bị tâm lý đối với việc mình đột nhiên nghe được một tin tức gây shock.
Phil ở phía sau hội trường nở một nụ cười khổ, nói với Pepper đang lộ ra vẻ mặt tràn đầy bất đắc dĩ ở bên cạnh: "Tôi đi trước, lại phải bận rộn thêm với chuyện này rồi. Gặp lại, Ms Pepper."
Pepper vội vàng đứng lên: "Đặc vụ Coulson, cám ơn về tất cả mọi chuyện ông đã làm cho chúng tôi."
Đêm đó Coulson bất chấp nguy hiểm, ngăn chặn Obadiah, xem như cứu cô ta một lần, Pepper vẫn rất cảm kích.
Phil lại một lần nữa mỉm cười: "Không cần, đó là công việc của tôi, về sau có việc gì thì có thể liên lạc với tôi."
Pepper suy nghĩ một lát "Gọi là phòng ngự quốc thổ..."
"Gọi là S.H.I.E.L.D là được." Phil mỉm cười, xoay người rời đi.
...
Bên này, Robert ngồi trước TV đang đổ sữa bò, nghe thấy câu tuyên ngôn kinh thiên động địa kia, tay lập tức lắc một cái, sữa bò bị đổ ra một mảng lớn.
Không phải là ông ta không đủ bình tĩnh, thực tế là vừa rồi ông ta vẫn còn đang âm thầm khinh bỉ vị đại thiếu gia có tiền này.
Ở trong lòng đang liên tục lẩm bẩm, một tên vừa cặn bã vừa yếu ớt như thế này, một mình mình có thể đánh 50 tên, kết quả thế mà người ta lại là... Iron Man.
Xem như là vị super heros thứ hai leo lên sân khấu, Robert đã xem video Tony cứu người từ rất sớm, ông biết trừ khi mình bố trí từ sớm, nếu không sẽ không thể nào kháng cự loại kẻ địch như thế này.
Nếu thẳng thắn chọi cứng, một mình Iron Man đánh 50 người như ông đều được.
Luke cũng không chế giễu Robert, chỉ tiện tay đưa một tấm khăn lông tới.
Đương nhiên, nếu hắn biết vị Cảnh sát trưởng nào đó đem 50 vị Robert ra so sánh với Iron Man, thì khẳng định là sẽ mỉa mai.
Iron Monger của Obadiah đều có thể lắp đặt đạn đạo lên, Iron Armor của Tony đương nhiên là cũng có thể làm được.
Thân thể máu thịt bình thường của binh sĩ, lấy cái gì để đấu với loại người giàu chơi công nghệ cao như Tony?
Cái gọi là người giàu tiếp cận khoa học kỹ thuật, chỗ gian lận của anh ta là ở, đại đa số sản phẩm khoa học kỹ thuật đều có thể sản xuất hàng loạt, có thể duy trì trạng thái được bổ sung liên tục.
Mà người nghèo dựa vào biến dị, lại là lấy thân thể của chính mình ra liều mạng.
Tony phóng ra một quả đạn đạo cỡ nhỏ, chỉ cần hơi động miệng, công việc khóa chặt mục tiêu đều có thể giao cho Jarvis đi hoàn thành.
Đại đa số người nghèo biến dị muốn dựa vào năng lực bản thân để đạt được hiệu quả tương tự thì rất khó.
Đây chính là siêu anh hùng bản "người giàu động miệng, người nghèo mệt gãy chân".
Đợi cho Robert lau tay và bàn xong, Luke mới cười nói: "Thế nào? Trở thành cổ đông trong công ty của siêu anh hùng Iron Man, cảm giác có an toàn hơn một chút hay không?"
Robert ung dung cười một tiếng: "Tên tuổi của siêu anh hùng, tuyệt đối là không dùng tốt bằng Tập đoàn Stark. Nếu không có Tập đoàn Stark, chưa hẳn là vị đại thiếu gia này đã dám thừa nhận chính mình là Iron Man. Về sau cháu chớ góp vào một chỗ với người này, chỗ tốt thì không có, nhưng rất có thể là chuyện xui xẻo sẽ xảy ra."
Luke khiêm tốn học hỏi, liên tục gật đầu.
Đương nhiên là hắn cũng nghĩ như vậy, cho nên thân phận thám tử rất ít khi liên hệ với Tony.
Batman lại không có nỗi lo này! Người nào muốn nhằm vào Batman thì chậm rãi đi tìm thôi, dù sao thì bí danh này cũng vừa vặn cần phải nghỉ ngơi mấy tháng.
...
Los Angeles, Tony đã lại một lần nữa trở lại biệt thự ở Malibu để tránh đầu gió.
Chuyện bên ngoài đã có Pepper xử lý, không cần anh ta phải phiền lòng.
Thậm chí Pepper còn vừa đùa vừa thật hỏi anh ta: "Anh cố ý đúng không? Làm như vậy sẽ có thể trốn về đây nghiên cứu thứ kia?"
Lúc nói lời này, cô ta nhìn về phía Iron Monger đang bị cất trong tầng hầm ngầm mấy hôm nay.
Tony cười ha hả, bởi vì vấn đề này thật sự là không cần trả lời.
Anh ta chỉ mở quyền hạn ra, để Pepper bắt đầu sử dụng tiền trong tài khoản bí mật, bí mật mua lại cổ phiếu của Tập đoàn Stark.
Lần này, anh ta muốn trở thành chủ nhân chân chính của Tập đoàn Stark, không thể tiếp tục bị hội đồng quản trị giống như rác rưởi kia đuổi ra khỏi cửa nữa.
Những cổ đông đi theo Obadiah vui sướng nhảy múa trước đó, đều sẽ lần lượt bị dọn dẹp ra ngoài công ty.
Dù sao thì cổ phiếu của Tập đoàn Stark còn đang giảm, anh ta cũng không tin những người này đều có thể nhịn được.
Nhưng mà, đây đều là việc mà Pepper nên làm.
Thứ hứng thú nhất đối với anh ta bây giờ vẫn là Iron Monger trước mắt, nói chính xác hơn chính là mấy vết thương trên thân Iron Monger.
Nhìn hình chiếu của Iron Monger được Jarvis giả lập ra theo nguyên lý thấu thị, anh ta lẩm bẩm: "Mỗi một lần đều chém vào nơi mấu chốt chỗ mối nối của các linh kiện bên ngoài Iron Monger, hoặc chặt đứt một ít con đường vận chuyển. Mấy lần công kích này đều có tính nhắm vào, cơ bản đều là phá hư khả năng hành động của Iron Monger."
Jarvis: "Đúng vậy, sir. So sánh với video quay được lúc ấy, có thể xác định được là Batman tương đối hiểu rõ đối với cấu tạo của Iron Monger."
Da đầu của Tony hơi run lên: "Tên này mới thấy Mark số 1 một lần, lại đã nghiên cứu ra đối sách rồi hay sao? Gã còn là người thứ nhất biết rõ thân phận chân thật của mình, chẳng lẽ là... gã đang giám thị mình?"
Mặc dù không thể xác định được liệu tình huống này có xảy ra hay không, nhưng anh ta vẫn lập tức ra lệnh: "Jarvis, làm lại một bản quy hoạch an ninh mới cho biệt thự đi."
Hơi do dự một chút, anh ta lại tiếp tục nói: "Toàn bộ nhân viên bảo an trong biệt thự về nhà nghỉ phép , chờ đợi điều tra."
Bây giờ anh ta không thể tin được những bảo an này.
Buổi tối mấy ngày trước, kém chút nữa Obadiah đã chơi chết anh ta, nhưng nhóm bảo an lại hoàn toàn không phát hiện ra chuyện gì khác thường.
Sau đó Batman kịp thời chạy đến cứu anh ta, nhóm bảo an vẫn không phát hiện ra.
Tình hình như vậy, cho dù sau khi điều tra toàn diện mà vẫn không phát hiện ra người nào có vấn đề, thì nhất định là vẫn phải một lần nữa tiếp nhận huấn luyện.
Nghĩ tới đây, anh ta không tiếp tục nghĩ nữa, chuyện này cũng cần phải tốn nhiều thời gian, bây giờ vẫn nên tiếp tục nghiên cứu Batman thì tốt hơn.
"Thứ còn tàn lưu lại ở trên vết thương của Iron Monger đâu?" Hắn hỏi.
Jarvis: "Là một loại hợp kim crôm, nhưng cũng không phải là công thức đặc thù, là loại lưu truyền rất rộng trên thị trường."
Tony nhíu mày: "Con dao kia dùng loại tài liệu đó?"
Jarvis: "Không xác định, rất có thể chỉ là lớp mạ."
Tony thở dài: "Uhm, tên này sẽ không bất cẩn như vậy, để tôi truy xét được tung tích của cậu ta từ bên trên nguyên vật liệu."
Anh ta lại một lần nữa phát lại video ghi cảnh Batman công kích Iron Monger, xem trong chốc lát, lẩm bẩm nói: "Dự đoán trước đó đối với sức chiến đấu của tên này quả là hoàn toàn sai lầm, nếu như Mark số 2 không sử dụng khả năng bay với tốc độ cao và công kích ở cự ly xa, cũng rất khó thắng được cậu ta."
Jarvis: "Đúng vậy thưa ngài. Trước đó Batman chỉ sử dụng phi tiêu, cho nên chúng ta không xác định được cậu ta có thủ đoạn công kích nào có thể đột phá phòng ngự của Mark số 2 hay không."
Tony lắc đầu: "Có thể tuỳ tiện tìm ra nhiều chỗ nhược điểm của Iron Monger, trình độ kỹ thuật của cậu ta cũng không thấp. Nếu như cậu ta dùng cây đao ngắn kia công kích một ít khớp nói của Mark số 2, rất có thể là cũng sẽ thành công. Xem ra, tôi phải nhanh chóng nghiên cứu chế tạo ra phiên bản Armor tiếp sau thôi."
Nói đây, anh ta nhìn cái máy nhắn tin đeo trên cổ tay mình kia một cái.
Do dự thật lâu, rốt cuộc anh ta từ bỏ ý nghĩ khởi động nó, nhưng cũng không gỡ nó xuống.
Cứ đeo như vậy đi, dù sao thì kiểu dáng vẫn được.
Trong lòng của anh ta thầm nói như thế, nhưng không nhịn được vẫn phàn nàn một câu: Thế nhưng màu sắc thực sự là quá xấu, không mạ cho nó ... màu vàng được hay sao?