Sau khi ở nơi thâm sơn cùng cốc Shackelford này xem chân thân của Iron Man lộ ra ánh sáng trên sóng trực tiếp, Luke và Selina cũng riêng phần mình nói lời cáo biệt vói người nhà.
Hai người một chó leo lên xe của bác sỹ thú y trong nông trường Ferreira đi Dallas, lại ngồi máy bay đi New York.
Từ sân bay khu Queens hướng LaGuardia mà đi ra, hai người đón Khối Vàng đi theo con đường vận chuyển mà đến, bắt xe taxi, nửa giờ sau đã đến khu nhà mới ở New York Clinton.
Đứng ở phía trước căn nhà mới này, Selina có chút mơ hồ, miệng lẩm bẩm nói: "Đây chính là sự ngạc nhiên mà cậu nhắc tới?"
Luke cười ha ha, ôm cô một lát, tỏ vẻ trấn an: "Thấy không? Nhà năm tầng. Trừ tầng một ra, bốn tầng còn lại tùy cô chọn. Đương nhiên nếu như cô thích, chọn hai tầng đi, nửa tháng thay chỗ ngủ một lần cũng được."
Selina trợn mắt một cái: "Tôi có bệnh mới có thể nửa tháng thay phòng ngủ một lần."
Hai người một chó cũng không vội vã tiến vào, mà vòng quanh căn nhà năm tầng này quan sát một vòng.
Căn nhà nhỏ này là trụ sở mà Luke tỉ mỉ lựa chọn, thậm chí còn từ trong tư liệu mà Damon cung cấp cẩn thận phân tích qua.
Nói nó nhỏ, là so với những tòa nhà cao tầng mà thôi.
Trên thực tế, từ rất sớm trước đây nó đã được dùng để làm cơ sở gia công, cũng không phải là loại chung cư nhiều phòng kia, bởi vậy không gian mỗi tầng đều rất rộng lớn thoáng đãng.
Diện tích thực sự của cả năm tầng lầu cộng lại vượt qua 1500 m², tầng hầm và sân thượng còn không tính toán ở bên trong.
Luke là nhìn trúng điểm này, mới tốn một khoản tiền rất lớn mua lại căn nhà có tranh chấp nợ nần này.
Căn nhà nhỏ một tầng ở Los Angeles mặc dù rất không tệ, nhưng nó thực sự là quá nhỏ, sau cùng hắn không thể không tự mình vụng trộm làm một tầng hầm trái phép.
Bây giờ tới New York, nhà mới đương nhiên là phải rộng rãi rồi.
Nhưng mà, bên trong căn nhà mới này, hắn vẫn sẽ xây dựng chút tiện ích trái phép.
Ở nơi như Manhattan New York này, pháp luật không cho phép tùy ý thay đổi kiến trúc, chủ nhà nhất định phải đi gặp bộ ngành tương quan lập hồ sơ đăng ký, sau khi lấy được giấy phép thì mới có thể thi công.
Nhưng, khu Clinton này hẳn là sẽ không có ai tới kiểm tra việc xây dựng trái phép.
Kết cấu chính của căn nhà là tường gạch kiểu cũ đã mơ hồ lộ ra một chút màu đỏ, cùng với khung cửa sổ bằng sắt rộng lớn cũng đã loang lổ vết rỉ, tất cả kính cửa sổ đều có màu xám xịt, hiển nhiên là đã lâu không có người ở.
Selina ở bên cạnh không nhịn được chậc chậc thành tiếng: "Nhà mới của chúng ta, thật đúng là đủ "mới", nó mới được xây 100 năm trước à?"
Khóe miệng của Luke nhếch lên: "Thật xin lỗi, theo ghi chép thì lịch sử của nó còn không lâu đời tới mức như vậy, tới bây giờ cũng chỉ mới xây được 64 năm mà thôi, không được coi kiến trúc cổ."
Khuôn mặt của Selina hơi run rẩy: "Tuổi của nó còn lớn hơn tuổi của bà nội tôi nữa."
Luke: . . .
Năm mẹ của Selina 16 tuổi đã sinh ra cô, mà bà nội cô mới 17 tuổi đã sinh ra mẹ Selina, vậy xác thực là bà nội cô không nhiều tuổi bằng căn nhà này.
"Nhưng đúng là tôi thực sự thích nó." Lời nói của Selina xoay chuyển: "Loại bề ngoài này, có loại phong cách LOFT mà cậu từng nhắc tới kia, bên trong cũng giống như vậy hay sao?"
Luke cười hắc hắc: "Chút nữa cô sẽ biết."
Selina không để bụng, tiếp tục phát biểu ý kiến: "Chỉ là hoàn cảnh xung quanh đây, có vẻ chẳng ra sao cả?"
Luke: "Nếu ai dám nói trị an ở khu Clinton này tốt, vậy không có mấy nơi ở New York này có trị an tốt rồi."
Hai mắt Selina sáng lên: "Vậy không phải là chúng ta sẽ. . . Hắc hắc hắc."
Luke và cô ta nhìn nhau, đều cười khẽ, ngầm hiểu lẫn nhau.
Giờ phút này hai người một chó đã đi hết một vòng, trở lại trước cổng chính, mở cửa đi vào.
Nhìn tình hình trong nhà, Selina lại một lần nữa giật nảy cả mình: "WTH!"
Miệng chó của Khối Vàng cũng há to, cằm đều kém chút nữa nện xuống mặt đất, trong lòng chỉ còn sự tuyệt vọng: Đừng! Tôi không muốn ở trong loại nhà ma này!
Trong nhà, đại bộ phận các nơi đều trống không, nhưng các loại rác rưởi tạp vật lại trải rộng, tro bụi phủ một tầng thật dầy, những nơi hẻo lánh dày đặc mạng nhện, phối hợp thêm trời New York thường có nhiều mây, cảm giác vừa âm trầm vừa đổ nát.
Khối Vàng nói nơi này là nhà ma, thật đúng là cũng không khoa trương.
Chỗ này thực sự là có mấy phần tương tự như nhà ma ở trong phim kinh dị, ít nhất ở hai điểm đổ nát, âm trầm này là hoàn toàn hợp cách.
Luke vỗ vỗ bả vai của Selina, lại vỗ vỗ lên đầu con chó bên cạnh: "Nơi này không có công ty vệ sinh và công ty trang trí nội thất tới cửa phục vụ đâu, hơn nữa chỗ chúng ta ở khẳng định là không thể lộ ra, cho nên chỉ có thể là chính chúng ta hành động."
Selina và Khối Vàng lập tức hiểu vấn đề.
Ngay như căn nhà nhỏ một tầng ở Los Angeles kia, Luke đều làm ra rất nhiều thiết bị và thủ đoạn phòng ngự, so với lúc sớm nhất kia hoàn toàn là hai khái niệm trái ngược.
Nếu dựa theo loại quy cách kia mà sắp xếp, cho dù nơi này là một nơi hoàn toàn mới, cũng sẽ lại biến thành một bãi rác.
Nghĩ tới đây, một người một chó lập tức thu hồi vẻ giật mình, tiếp tục đi theo Luke lên lầu kiểm tra tình hình.
Hơn 20 phút sau, kiểm tra xong năm tầng lầu, Luke hài lòng gật đầu: "Bộ phận chính đều không có vấn đề gì, kỳ thật rác rưởi trong này cũng không nhiều, chúng ta có thể tiết kiệm được rất nhiều chuyện. Đi ăn cơm trưa trước, sau đó đi kiếm máy móc vật liệu, trở lại bắt đầu làm việc."
Hai người một chó cũng không cần tìm xe, bước nhanh xuyên qua mấy con đường nhỏ, hơn mười phút sau đã đến. . . tiệm Shake Shack ở trong quảng trường Thời Đại.
Bởi vì đã qua thời gian cao điểm xếp hàng mua cơm trưa, hai người tách ra xếp hàng khoảng 20 phút, mới riêng phần mình cầm một bọc chiến lợi phẩm lớn, ở dưới cái nhìn của nhân viên cửa hàng và nhóm khách hàng đi ra ngoài tiệm ăn nhanh.
Cho dù Shake Shack khá ngon, nhưng cũng rất ít khi có người một lần mua cả trăm cái hamburger cộng thêm mốt đống lớn đồ ngọt và khoai tây chiên.
Hai người tách ra chọn món, lúc lấy đồ ăn cũng giả vờ như không biết nhau, bằng không thì sẽ còn bị càng nhiều người vây xem hơn.
Hơn 200 cái hamburger, đều đủ để cho toàn bộ nhân viên văn phòng của một công ty cỡ vừa liên hoan rồi.
Ra cửa, Khối Vàng tán loạn ở bên chân hai người, cái mũi vẫn không quên điên cuồng hích hích.
Mũi chó của nó ngửi được mùi thơm, hơn nữa còn tuỳ tiện phân biệt ra được, đây tuyệt đối không phải là loại thức ăn nhanh cho heo ăn kia, hương vị có thể đọ với IN N OUT một trận.
Hơn nữa hương vị của những món này đều rất thơm, bánh thịt nhất định sẽ vừa mềm vừa dai, đồ ngọt có thể ngọt đến mức nó vui sướng.
Với tư cách là loài động vật ăn thịt và có chứng bệnh hảo ngọt, nó vô cùng hài lòng đối với những loại hương vị này.
Luke không quan tâm tới con chó này.
Bởi vì nếu hắn để ý tới, nó sẽ biết là hắn không phản đối.
Mà hắn không phản đối, con chó nào đó sẽ buông miệng, ăn uống thả cửa.
Chỗ này là ở trên đường cái, hắn cũng không muốn để người ta đứng xem một con chó ăn một hơi mấy chục kg đồ ăn như thế nào.
Người khác không biết, còn tưởng rằng hắn đang ngược đãi con chó này nữa.
Đừng tưởng rằng đây là đang nói đùa.
Ở nước Mỹ, dung túng sủng vật ăn uống quá độ, khiến cho chúng nó mắc bệnh béo phì, bị quan toà phạt tiền cũng không phải là chuyện gì kỳ lạ.
Vẫn là Selina yêu quý con chó này nhất, nhìn thấy Luke ở phía trước không quay đầu lại, đã biết ý tứ của hắn.
Vụng trộm đút cho Khối Vàng hai cái hamburger cộng thêm một ly sữa lắc, cô ta mới dừng tay nhỏ giọng nói: "Trước tiên như vậy đã, bây giờ nếu mày ăn xong phần của mày, chút nữa cũng chỉ có thể đúng xem bọn tao ăn."
Khối Vàng quả đoán khắc chế lòng ham ăn.
Nó không muốn đứng xem bọn họ ăn, như thế sẽ rất dễ dàng để nó sinh ra cảm giác chênh lệch.
Gọi một chiếc taxi, bọn họ đi tới Central Park ở cách đó không xa, ở trong lá phổi của New York này tìm một chỗ hơi hơi yên tĩnh hẻo lánh, an tĩnh hưởng thụ cơm trưa.