Lúc này hai tên da đen mới lưu ý đến vóc dáng của người trẻ tuổi trông giống như học sinh phía trước.
Trung tuần tháng mười, nhiệt độ không khí ở Los Angeles trong khoảng 15- 28, vẫn còn cố níu lấy một chút dư âm của mùa hè không chịu buông tay.
Mà thời điểm này, New York lại đang chính thu, nhiệt độ không khí thường ở mức từ 10 tới 18 độ.
Mọi người đều đã đồng loạt mặc áo khoác thu đông dày hơn, ví dụ như áo jacket, áo khoác rất khó mặc ra đường ở Los Angeles, nhưng ở New York lại là tiêu chuẩn thấp nhất của đại đa số người.
Luke lại chỉ mặc một cái áo thun dài tay, ngực áo thun lại bị cơ bắp phát triển căng chặt.
Lại nhìn bụi đất trên người hắn, cùng với tiếng đập nện binh binh bang bang nghe thấy bên trong lúc trước, hai tên da đen này không khỏi nuốt một ngụm nước bọt: Mặc dù tên này mặt mỏng, nhưng lại là một người có thân thể lực lưỡng a!
Mà những người có thân thể lực lưỡng, tính tình đều không tốt lắm.
Những người có thân thể lực lưỡng ở khu Clinton này, tính tình lại càng không tốt.
Ánh mắt điên cuồng dò xét qua lại giữa cơ ngực và cây chùy lớn kia của Luke, hai tên da đen rơi vào quẫn cảnh tiến thối lưỡng nan.
Không ra tay, bọn chúng cảm thấy quá mất mặt .
Nếu như ra tay, bọn chúng lại cảm thấy sau gáy mình hơi hơi phát lạnh, dường như là có một cơn gió lạnh sắp rót vào trong não.
Không thể không nói, cảm giác của bọn chúng đã xảy ra mọt chút sai sót nhỏ.
Luke tới nơi này là để làm cảnh sát, hơn nữa vẫn còn chưa thượng nhiệm, làm sao có thể vừa đến đã đạp nát đầu bọn chúng.
Tầm mắt của hắn thật ra là đang đánh giá bàn chân của hai người này.
Lúc đối mặt với lưu manh cầm dao, tiện tay ném công cụ lao động ra, không cẩn thận nện bẹp bàn chân của lưu manh, đây tuyệt đối không phải là phạm pháp.
Đột nhiên, cách đó không xa có người hô lên: "Này, chúng mày đang làm gì thế?"
Lần này, không khí im lặng giằng co giữa hai bên bị đánh vỡ, hai tên da đen vèo một tiếng lùi ra sau hai mét: "Đừng tới đây, thằng ranh kia, mày đừng tới đây."
Luke cũng chẳng muốn nhìn bọn chúng thêm.
Hắn nghiêng đầu, chỉ thấy chếch đối diện cách đó hơn 20m, hai người đàn ông da trắng trẻ tuổi đang bước nhanh mà tới.
Người nói chuyện là một người trẻ tuổi hơi mập lùn, mái tóc màu nâu hơi dài, mà phía sau người này là một người trẻ tuổi khác cao gầy đeo kính đen.
Người trẻ tuổi mập lùn vừa đi về phía bên này, vừa tăng cao âm lượng: "Charles, Rakka, bọn mày làm gì ở đây?"
Hai tên da đen nghiêng đầu nhìn sang, vô ý thức giấu tay cầm dao ra sau lưng, mặt mũi tràn đầy vẻ nhăn nhó, cầu xin kêu lên: "Trời ạ, van cầu anh tha cho bọn tôi đi, tối nay đừng tới nhà tôi lải nhải nữa. Không, tốt nhất là cả đời này cũng đừng xuất hiện ở trong nhà tôi nữa."
Người trẻ tuổi mập lùn nghiêm mặt: "Thế nhưng, vài ngày trước tao đã rất vất vả mới đưa bọn mày từ trong phòng tạm giữ trong đồn cảnh sát ra ngoài. Lúc ấy chính miệng bọn mày đã đồng ý là sẽ đi tìm một công việc lương thiện, đó chính là điều kiện trao đổi."
Luke có chút hăng hái mà nhìn về phía ba người này đối thoại, trên mặt hiện lên chút ý cười: Người trẻ tuổi này thật là thú vị.
Làm thám tử lâu như vậy rồi, còn có các loại năng lực gia trì, hắn có thể tuỳ tiện cảm nhận được trạng thái tâm lý của đại đa số người.
Mà người trẻ tuổi mập lùn trước mắt này lại cho hắn cảm giác giống như luật sư Jennifer.
Thần thái bình tĩnh, ánh mắt trong sáng, là loại tuyển thủ chính nghĩa điển hình kia.
Người trẻ tuổi mập lùn nghiêng đầu nhìn về phía Luke, trên mặt lộ ra nụ cười: "Mr, anh tên là gì?"
Luke cũng mỉm cười lại, cây chùy lớn trong tay đã thả về cạnh cửa.
Hắn tháo một cái găng tay ra, đưa tay tới: "Gọi tôi là Luke là được."
Ánh mắt của người trẻ tuổi mập lùn liếc nhìn bàn tay Luke duỗi tới, trong lòng hiểu rõ: Chỉ là loại bàn tay này, vừa nhìn đã biết là người có văn hóa sống an nhàn sung sướng.
Đương nhiên, vì sao người có văn hóa lại cầm chùy lớn giằng co với hai tên lưu manh vặt, chuyện này cũng không khó để lý giải.
Chính Foggy gặp phải nguy hiểm, cũng sẽ cầm gậy bóng chày để phòng thân, chuyện này cũng không có nghĩa Fudge là một vận động viên bóng chày.
Anh ta cũng lập tức duỗi tay ra: "Chào anh, Luke, tôi là Foggy, Foggy - Nelson."
Hai người hơi nắm tay nhau một cái, lại lễ phép buông ra.
Foggy lại chủ động nói: "Là như thế này Mr Luke..."
Luke: "Không cần khách khí, gọi tôi là Luke là được, như thế tôi cũng không cần gọi anh là Mr Nelson, đúng không?"
Foggy quả đoán gật đầu, anh ta nhìn người trẻ tuổi luôn mỉm cười, khí chất ôn hòa này rất thuận mắt.
"Luke, tôi ăn ngay nói thật đi. Hai đứa này một 16 tuổi một 15 tuổi, còn chưa thành niên." Foggy ra hiệu phía dưới hai tên da đen đang lộ ra vẻ mặt xoắn xuýt, nhưng cũng không dám rời đi, nói: "Việc bọn nó cầm dao uy hiếp anh, tôi cũng nhìn thấy, tôi thật sự là rất xin lỗi đối vì hành động của bọn nó."
Luke nhíu nhíu mày: Người này hiền lành đến mức hơi quá phận chăng?
Foggy thấy nét mặt của hắn, cười khổ nói: "Mặc dù nói như vậy có chút quá mức, nhưng vừa rồi kỳ thật bọn nó cũng không có nhiều ác ý. Bọn nó mới hết thời gian thử thách án cũ, chỉ là trộm cướp, cũng không cầm vũ khí đả thương người, cho nên chúng tôi mới có thể nộp tiền bảo lãnh đưa bọn nó từ trong đồn cảnh sát ra ngoài."
Luke nhìn hai tên da đen bên cạnh, trầm ngâm một lát, ho nhẹ một tiếng.
Lực chú ý của Foggy lập tức tập trung lại, anh ta rất biết nhìn mặt mà nói chuyện, biết rõ đây rất có thể là Luke muốn tỏ thái độ.
Luke: "Bọn chúng, chẳng lẽ là em trai của anh?"
Foggy: ...
Người trẻ tuổi thon gầy phía sau anh ta: ...
Hai thằng nhóc da đen ...
Xấu hổ trong chốc lát, anh ta vội vàng lắc đầu: "Không, trong nhà tôi cũng không có người lớn gốc phi."
Luke nổi lên hứng thú đùa nhây: "Họ hàng à?"
Foggy: ...
Người trẻ tuổi thon gầy: ...
Hai thằng nhóc da đen: ...
Foggy cười khổ: "Luke, tôi cũng không phải là thân thích của bọn nó. Tôi chỉ là một luật sư, nhận ủy thác của mẹ và chị họ của bọn nó, mới đi nộp tiền bảo lãnh cho bọn nó ra ngoài."
Ánh mắt của Luke nhìn nhìn người trẻ tuổi thon gầy sau lưng Foggy.
Lần này Foggy phản ứng cực nhanh: "Cậu ấy là đồng bạn hợp tác với tôi, không có bậc cha chú gốc Phi! Uhm, cũng không có họ hàng gốc Phi."
Nghe thấy lời này, khóe miệng của người trẻ tuổi thon gầy không nhịn được cũng hơi run rẩy: Với tướng mạo này của mình, làm gì có một chút đặc thù nào của gốc Phi không? Nhận thức của người kia liệu có vấn đề gì không!
Luke gật đầu, thu tầm mắt lại: "Ý của anh là?"
Foggy hơi do dự một chút, thăm dò hỏi: "Anh xem thế này được không, bây giờ tôi để bọn họ xin lỗi anh, cũng làm ra một ít bồi thường, đổi lấy sự thông cảm của anh, được không?"
Nhìn thấy Luke không có biểu lộ gì, anh ta lại bổ sung: "Tôi cam đoan, sau này bọn nó sẽ không quấy rối anh nữa."
Hai tên da đen kia đang định phản đối, đã thấy Foggy nghiêng đầu sang, dùng ánh mắt sắc bén nhìn bọn nó chằm chằm: "Nếu như bọn mày từ chối, tao sẽ in hoá đơn phí luật sư lần trước ra, bọn mày có thể cân nhắc xem nên trả trong 5 năm hay là trong 10 năm. Không hiểu cũng không sao, tao có thể giúp bọn mày làm một bản kế hoạch chi trả, chính xác nói cho bọn mày biết mỗi tháng cần phải trả cho tao bao nhiêu tiền."
Mặt mũi hai tên da đen tràn đầy vẻ tuyệt vọng, con dao Butterfly giấu sau lưng cũng rơi xuống đất, không còn khí lực ngồi bệt xuống đất: "Vậy anh lại đưa chúng tôi quay về phòng tạm giữ đi."
Luke cũng không vội vã lên tiếng, mà lại quan sát hai thằng nhóc da đen này.
Foggy quay đầu lại, thành khẩn nhìn hắn: "Luke, bọn nó vẫn còn là trẻ con, cho bọn nó một cơ hội đi, được chứ?"
Luke trầm ngâm một lát, đột nhiên mở miệng nói: "Bọn nó thực sự không phải họ hàng của anh?"
Foggy: ...
Người trẻ tuổi thon gầy: ...
Hai tên nhóc da đen: ...