Luke nhìn biểu lộ của 4 người, sáng sủa cười một tiếng: "Chỉ đùa một chút thôi. Nhưng mà, tôi xem bộ dạng của bọn nó, hẳn là không còn tiền, cho nên việc bồi thường tiền thì không cần..."
Hai thằng nhóc da đen lập tức tỉnh táo hơn không ít, dường như là bị tin tức tốt này cổ vũ một chút.
"Thế nhưng!" Luke không nhanh không chậm tiếp tục nói: "Đền bù nên có thì không thể thiếu được, miễn khỏi bọn nó cho rằng làm chuyện xấu thì không cần bị trừng phạt."
Lần này Foggy càng dứt khoát hơn: "Có thể. Chỉ cần không đánh bọn nó thành trọng thương là được, anh tùy ý đi."
Bờ môi hai tên nhóc kia lại trắng bệch: Đại ca, anh cần phải tuyệt tình như thế hay không! Chẳng phải là chỉ không trả phí luật sư cho anh thôi hay sao!
Luke khoát tay: "Tôi cũng không có hứng thú đánh đập các bạn trẻ. Nhưng mà, vừa rồi anh mới nói, muốn để hai người bọn nó tìm một công việc chính thức?"
Foggy gật đầu: "Đúng vậy, bằng không thì để bọn nó lảng vảng ngoài đường thế này, không tới 2 năm sẽ lại vào tù, lại thêm mấy năm nữa có khi sẽ phơi thây ở đầu đường nào đó."
Luke: "Vậy thế này đi, tôi tạm thời mướn bọn nó làm việc cho tôi, xem như là bọn nó bồi thường cho tôi đi."
4 người phía trước đều sửng sốt: "Gì cơ?"
Điều kiện này nghe ra chính là Luke đang bồi thường cho hai tên nhóc con này, chứ không phải là bọn nó bồi thường cho Luke.
Luke lại nói tiếp: "Mấy ngày nay tôi đang phải sửa nhà, tất cả rác rưởi đều giao cho bọn nó xử lý. Tiền lương sẽ trả vào cuối ngày, mỗi giờ... 10 đô đi."
4 người lại một lần nữa sửng sốt.
Bây giờ mức lương thấp nhất ở nước Mỹ chỉ có hơn 5 đồng, rất nhiều lao công tầng dưới chót đều tranh thủ làm thêm giờ để đẩy lương lên cao đến mức khoảng 7 đồng.
Lương 10 đồng một giờ, đối với công nhân thời vụ thì thật sự là không thấp.
Luke nhìn hai tên nhóc da đen này: "Ai trong chúng mày có bằng lái?"
Hai tên nhóc đồng thời lắc đầu, nhưng dáng lùn bổ sung một câu: "Tôi biết lái xe, thế nhưng lại chưa thi lấy bằng lái."
Luke cũng chẳng suy nghĩ thêm nữa.
Mỹ là một quốc gia có xe cộ phổ biến, mới hơn mười tuổi hắn còn từng bị Drexler giật dây lái máy kéo và xe bán tải ở trên nông trường.
Nhưng thi bằng lái thì phải qua bài thi viết, tên nhóc dáng lùn kia khẳng định là không thích thứ này, cho nên không đi lấy bằng lái.
"Vậy đi tìm ai đó tin tưởng được, có bằng lái, biết lái xe, lương cũng là 10 đô giờ, do người đó phụ trách lái xe dẫn hai đứa chúng mày đi đổ rác. Nếu như chúng mày có thể tìm được xe tới vận chuyển rác, phí thuê xe có thể tính toán riêng." Hắn nói.
Hai tên nhóc da đen liếc nhau, vẫn là dáng lùn mở miệng nói: "Chuyện này... Chúng tôi sẽ làm gì?"
Luke liếc nó: "Lái xe đương nhiên là chỉ phụ trách lái xe, hai người chúng mày vẫn chuyên tâm dọn rác là được."
Hai tên nhóc da đen trợn to hai mắt: "Gì cơ?"
Luke khoan thai nói: "Có kỹ năng chuyên nghiệp, thì có thể dựa vào kỹ năng để kiếm tiền, không có năng lực thì thành thành thật thật bán sức, đây không phải là chuyện rất hợp tình hợp lý hay sao? Ai bảo bọn mày không có bằng lái."
Tên dáng lùn cắn răng, trong lòng từng đợt ảo não: Móa nó chứ mình biết lái xe mà, thậm chí còn lái rất không tệ, chỉ là không muốn đi thi lấy bằng lái mà thôi.
Một ý nghĩ sai lầm, gã lại chỉ có thể chấp nhận bán sức.
Không nhận công việc này?
Gã nhìn Foggy bên cạnh một cái, trực tiếp phủ định ý tưởng ngây thơ này.
Có thể kiếm tiền, còn có thể đền bù chuyện vừa rồi, tên này tuyệt đối là sẽ bắt mình phải tiếp nhận công việc này.
Nếu như không chấp nhận, khẳng định là Foggy sẽ đi "thăm hỏi gia đình", lúc gã về nhà chắc là sẽ bị chị họ bắt được lải nhải điếc tai mấy ngày.
Ở dưới cái nhìn chằm chằm của Luke và Foggy, tên dáng lùn này buồn bực gật đầu: "Được, lát nữa tôi sẽ đi tìm lái xe."
Luke hài lòng gật đầu: "Nhớ rõ, yêu cầu của tao là vận chuyển rác tới công ty chuyên môn xử lý rác. Nếu bọn mày tùy tiện quăng ở nơi nào đó, sẽ không có tiền lương đâu."
Tên dáng lùn vội vàng nói: "Đưa tới công ty xử lý rác sẽ phải trả tiền đấy."
Luke: "Tiền tao sẽ trả, chẳng lẽ còn trông cậy vào mày thanh toán hay sao?"
Tên dáng lùn cúi đầu xuống.
Gã không có tiền, chỉ có thể chấp nhận!
Foggy đột nhiên chêm lời: "Charles, gần đây chị họ chú mày đang ở nhà chứ? Cô ấy còn có một chiếc xe bán tải đúng không?"
Tên dáng lùn Charles sững sờ, chợt giật mình: "Anh muốn để chị họ tôi lái xe?"
Foggy cười tủm tỉm: "Tao tin tưởng cô ấy."
Charles không phản bác được.
Ý tứ của Foggy đương nhiên là không tin được gã, tìm một người có thể thu thập gã tới canh chừng là tốt nhất, chị họ của gã còn có thể thuận tiện kiếm được một khoản tiền, cớ sao lại không làm.
Foggy nhìn về phía Luke: "Có thể chứ?"
Luke: "Có thể. Uhm, mày là Charles, mày là Rakka đúng không?"
Hai tên nhóc da đen gật đầu.
"Chúng mày có thể bắt đầu làm việc rồi, làm việc sớm một chút, sẽ có thể lấy thêm tiền lương." Luke nói xong, mở cửa phòng, ra hiệu cho bọn chúng có thể tiến vào.
Charles và Rakka nhìn cánh cửa mà mới vừa rồi còn rất muốn đi vào, giờ phút này lại có cảm giác đó chính là một cánh cửa nhà lao, chân nặng nề giống như mới bị rót chì vào.
Nhưng ở dưới cái nhìn chăm chú của Luke và Foggy, bọn nó chỉ có thể tiến vào.
Đi vào trong nhà, nhìn đống rác giống như ngọn núi nhỏ ở trong sảnh, bọn chúng phát ra tiếng rên rỉ tuyệt vọng.
Charles không nhịn được gầm thét ở trong lòng: Đây là anh trang trí hay là đang phá nhà? Như thế nào lại có nhiều rác như vậy?
Trên thực tế Luke cũng không hề phá nhà cửa, nhưng lại đào một cái hố, ngay ở trong một căn phòng lâm thời kế bên đại sảnh.
Tăng thêm rác dọn dẹp từ trên tầng năm và tầng bốn hôm qua, chất thành một đống nên nhìn có vẻ rất nhiều.
Ngoài nhà, Foggy khách sáo hai câu, lập tức nói lời cáo từ: "Ta sẽ gọi điện thoại cho chị họ của Charles, cô ta tên là Claire - Temple, hẳn là rất nhanh sẽ chạy tới."
Luke: "Ok."
Foggy lại chỉ về phía một căn nhà nhỏ ở phía chếch đối diện, cũng chính là vị trí mà vừa rồi bọn họ chạy tới: "Đó là văn phòng của tôi và Matt, luật sư sở sự vụ Nelson - Murdock trên tầng ba chính là văn phòng chúng tôi mở, nếu anh có việc gì thì có thể đến đó tìm chúng tôi."
Luke: "Được."
Nói xong lời này, Foggy và hắn nắm tay tạm biệt.
Sau khi Luke buông tay ra, chủ động đi lên hai bước, đứng ở trước mặt người trẻ tuổi thon gầy, duỗi tay ra: "Matt, làm quen một chút, có rảnh thì cùng tâm sự."
Matt duỗi tay ra, hai người bắt nắm một cái, sau đó buông ra.
Luke nhìn bàn tay kia, khóe miệng nhếch lên: Thú vị. Một luật sư mới vừa tốt nghiệp không lâu, lại có một đôi tay như vậy. Nhìn có vẻ còn thích hợp để đánh người hơn cả mình!
Đưa mắt nhìn hai người bọn Foggy rời đi, quay về luật sư sở sự vụ cách đó hơn 20m, hắn cũng trở lại trong phòng.
Nhìn Charles và Rakka đang trừng mắt ngẩn người nhìn đống rác, hắn nở nụ cười: "Thế nào? Thấy vụ làm ăn lớn này, chúng mày vui vẻ đến mức không nói thành lời hả!"
Hai tên nhóc da đen trừng mắt lên giống như mắt trâu, tròng trắng lộ ra càng nhiều hơn: Anh có thể nói tiếng người được không? Chúng tôi phải dời một đống rác lớn này đấy.
Luke chính là cố ý.
Kiếm tiền sẽ rất hạnh phúc đúng không? Không, đối với những đứa trẻ lưu manh chơi bời lêu lổng, để bọn chúng đàng hoàng dời gạch, mới là sự tra tấn lớn nhất.
Để bọn chúng nỗ lực dời gạch kiếm tiền, còn không bằng đi trộm cắp ăn cướp, như thế kiếm được tiền càng nhanh càng nhẹ nhõm hơn.
Ở trong đó, dễ dàng và nhanh chóng mới là trọng điểm.
Dĩ vãng tùy tiện trộm ít đồ là có thể bán được mấy chục đô la, bây giờ khổ khổ sở sở bê gạch mấy tiếng cũng chỉ thu được mấy chục đô la, sao có thể tính là một chuyện được!
Hắn quá rõ ràng tâm thái của loại lưu manh vặt này, bởi vậy mới không ngại trả tiền công.