Tốn mấy chục đô la, lại có thể sai sử hai tên này hơn nửa ngày, Luke rất khoái trá bỏ số tiền này ra.
Đi sang bên cạnh, hắn lấy hai đôi găng tay lao động ra ném cho hai tên, lại chỉ về phía một cái xe đẩy nhỏ bên cạnh: "Bọn mày có thể dùng thứ kia để chuyển đồ vứt đi, công việc sẽ rất nhẹ nhàng. Trước tiên chuyển rác ra cửa, chút nữa chờ chị họ của Charles lái xe tới, thì trực tiếp vận chuyển lên xe."
Nói xong, hắn lại một lần nữa trở lại phòng kế bên phòng khách, bắt đầu đào hố.
Đống rác ở vị trí hẻo lánh bên cạnh cửa ra vào, Charles và Rakka làm việc, cũng sẽ không ảnh hưởng tới việc Luke tiếp tục lắp đặt thiết bị.
Charles và Rakka ủ rũ cúi đầu đeo găng tay vào, bắt đầu làm việc.
Cái xe đẩy của Luke cũng không lớn, chỉ là rất chắc chắn, hai người lại chưa từng làm loại công nhân bốc vác thế này, căn bản là không biết lợi dụng những công cụ như dây thừng, túi một cách hợp lý để gia tăng hiệu suất.
Hai người bắt đầu làm việc, rác cũng bắt đầu vương vãi, hiệu suất làm việc vô cùng thấp.
Luke dành thời gian nhìn vài lần, cũng không nhắc nhở bọn chúng.
Thể lực tốt như vậy thì đi lại thêm mấy lần đi, làm việc mà không chịu động não thì có thể trách ai.
Hơn nửa giờ sau, cửa ra vào vang lên tiếng nói chuyện.
Luke dừng việc, từ trong phòng đi ra, chỉ thấy ở cửa chính có một cô gái da đen trẻ tuổi đang nói chuyện với Charles và Rakka.
Dáng người cô ta thon gầy, chỉ là không cao.
Dùng quan niệm thẩm mỹ của người da đen để miêu tả, thì dung mạo của cô ta vô cùng thanh tú tinh xảo.
Đương nhiên Luke cũng không có cảm giác gì đối với dáng vẻ của cô ta, chỉ có thể tính là thuận mắt.
Cô gái này vừa nói chuyện với hai tên kia, vừa nhìn vào trong phòng, lập tức nhìn thấy Luke từ trong nhà đi ra.
Cô ta chờ đến lúc Luke đi tới cửa, mới duỗi tay ra: "Chào anh, Mr Luke, tôi là Claire - Temple, là chị họ của Charles. Thực xin lỗi anh chuyện hôm nay."
Động tác của cô ta cũng không vội không nóng nảy, trên mặt không có quá nhiều vẻ chột dạ khi đối mặt với "khổ chủ", càng nhiều hơn là một loại bất đắc dĩ.
Luke đưa tay ra nắm một cái rồi lập tức buông ra: "Ừm, chào cô, Ms Temple. Cô biết chuyện của Charles rồi chứ?"
"Charles từng làm quá nhiều chuyện ngu xuẩn, tôi đã rất khó lại kích động." Cô ta cười khổ: "Lần này làm việc anh không cần trả tiền lương cho nó, tôi cũng tới hỗ trợ, đến tận lúc anh sửa sang xong căn nhà này."
Luke đưa tay ngăn cô ta lại: "Ms Temple, đây là giao dịch giữa tôi và Charles cùng Rakka, phạm sai lầm chính là bọn họ, tôi cũng không cần người khác bồi thường cho tôi."
Nhìn Temple dường như lại muốn mở miệng, hắn tiếp tục nói: "Tôi là một người tuân thủ quy củ. Bọn nó cầm tiền của tôi, thì phải làm việc nghiêm túc, cô hiểu ý của tôi chứ?"
Temple trầm ngâm một lát, cuối cùng vẫn đồng ý: "Vậy được rồi, nhưng tôi coi như là hỗ trợ đi."
Luke ha ha: "Đây là giao dịch. Nếu như cô không lấy tiền, vậy cũng không cần tới, tôi sẽ tìm người khác."
Temple nhíu mày một lát, bất đắc dĩ gật đầu: "OK, tôi sẽ làm tốt công việc này."
Sau đó, cô ta lại nhìn thằng em họ Charles của mình một cái, còn có bạn thân Rakka của em họ mình: "Bọn nó cũng sẽ chăm chỉ làm việc. Trước khi đến, tôi đã gọi điện thoại cho mẹ của Rakka, bà ấy cảm thấy rất cao hứng vì Rakka có thể tìm được một công việc chính thức."
Luke mới mỉm cười: "Như thế là tốt nhất. Mặt khác cô cũng chỉ nên lái xe thôi, đừng cướp việc của Charles và Rakka, được chứ?"
Charles, Rakka: Tuyệt vọng. Jpg.
Nghe thấy lời này, nhìn lại biểu lộ của hai thằng nhãi bên kia, Temple lập tức hiểu ra: Người trẻ tuổi này, nói rõ chính là muốn dùng phần "công việc" này để thu thập hai thằng nhãi chơi bời lêu lổng, hết ăn lại nằm kia.
Sau khi hiểu ra, cô ta cũng đã không còn ý định muốn hỗ trợ nữa.
Để cho hai thằng nhãi này lượn lờ khắp nơi trộm vặt móc túi, không bằng để bọn nó hưởng thụ cảm giác "cần cù" đi.
Thời gian sau đó, Luke ở trong phòng binh binh bang bang, bên ngoài Temple giám sát Charles và Rakka làm việc.
Gần giữa trưa, Selina trở về.
Nhìn chiếc xe bán tải cũ kỹ ở trước cửa, còn có hai thằng nhóc đang dọn rác và Temple đang chỉ huy bọn nó, cô ta có chút kỳ quái.
Dừng xe ở ven đường, cô ta đi vào trong cửa chính đang mở rộng: "Luke, những người khuân đồ kia là cậu mới tìm về à?"
Tiếng Luke từ trong phòng kế bên truyền ra: "Đúng vậy, vừa rồi trùng hợp gặp phải bọn họ muốn tìm chút việc vặt, tôi đã để bọn họ giúp tôi chở rác đi, bằng không thì quá bất tiện."
Selina đi vào, vén tấm vải plastic ở cửa lên, nhìn Luke đang bận rộn ở trong hố lớn, cười nói: "Nhìn hai thanh niên kia cũng không giống như người cần cù."
Luke ha ha: "Bọn nó muốn vào nhà chúng ta lấy chút đồ vật trước đó làm quà, bị người lớn trong nhà nhiệt tình giáo dục, đồng ý nhận làm việc để bồi thường cho tôi. Cô gái bên kia chính là chị họ của tên dáng lùn Charles, tên là Claire - Temple, cô ấy còn được mẹ tên cao gầy Rakka trao quyền. Cô ấy phụ trách đốc xúc chúng, bảo đảm bọn chúng sẽ không lấy không lương 10 đô giờ."
Selina bật cười thành tiếng.
10 đô xác thực là nhiều gấp đôi mức lương thấp nhất của lao động phổ thông, nhưng nếu để cho công nhân xây dựng tới làm những việc này, giờ lương cũng không chỉ đơn giản là gấp mấy lần.
Hơn nữa nhìn biểu lộ của hai tên kia, giống như là đang tiếp nhận lao động cải tạo.
Mức lương 10 đô một giờ này, bọn chúng kiếm được tuyệt đối là không vui vẻ.
Tò mò xong, Selina kéo một chiếc xe đẩy nhỏ khác, đi ra ngoài vận chuyển một xe lớn nguyên liệu nấu ăn và vật phẩm vừa mua sắm được vào trong nhà.
Charles và Rakka thở hồng hộc, nhìn Selina từ trong nhà lấy dây chun và một cái thùng ra, thoải mái chất một đống lớn đồ lên buộc chặt lại, tràn đầy một xe, hai chuyến đã chuyển xong đồ.
Hai tên nhìn lẫn nhau, luôn cảm thấy hình như có chỗ nào đó không thích hợp.
Temple ở bên cạnh thở dài: Đến cùng là đầu óc của bọn mày đã ném đi đâu rồi không biết? Đã làm từ mấy tiếng trước, bây giờ còn có người ở hiện trường làm mẫu, thế mà mặt vẫn nghệt ra không hiểu.
Không có học thức, thật là quá đáng sợ! Temple không nhịn được thầm oán thằng em họ và bạn thân của nó.
Nhưng cô ta cũng học Luke lặng yên không lên tiếng, để hai thằng nhãi quá thừa tinh lực này tiêu hao thêm một ít thể lực, ít đi gây chuyện thị phi cũng tốt.
Đơn giản ăn xong cơm trưa, hai người bọn Luke một mực bận rộn đến xế chiều, hắn mới thả công cụ trong tay xuống, cầm một xấp tiền mặt đi ra cửa.
Nhìn hai thằng nhãi đã co quắp ở cửa ra vào, hắn đi tới, thỏa mãn gật đầu: "Hôm nay các cậu làm vẫn được, đây là tiền công của các cậu."
Nói xong hắn chia tập tiền giấy ra thành ba phần, đặt hai phần thật mỏng trong đó lên trên người hai người, một chồng rất dày khác đưa cho Temple ở bên cạnh.
Temple nhìn xấp tiền mặt thật dày này, cũng không đưa tay ra đón: "Đây là?"
Luke: "Tiền lương hôm nay của cô là 100 đô, cũng giống như bọn họ. Sau đó là phí thuê xe 300 đô, tiền xăng cũng được tính ở bên trong. Cuối cùng là 500 đô cô ứng ra trả cho công ty xử lý rác, tôi đã gọi điện thoại hỏi qua bọn họ rồi."
Temple bất đắc dĩ thở dài, tiếp nhận xấp tiền này.
Cô ta ứng tiền ra trả phí xử lý rác, là muốn đền bù cho Luke, ai biết người ta căn bản là không tiếp thu.
Nghĩ đến việc Luke từng cường điệu hắn là một người tuân thủ quy củ, cô ta cũng không kiên trì nữa.
Gần đây cô ta mới vừa mất việc, xác thực là cũng không có tiền, 500 đô la đối với cô ta bây giờ cũng là một khoản rất lớn.
Luke trả tiền xong, đi đến phía trước hai tên nhãi còn đang co quắp ở nơi đó, vỗ vỗ lên trên vai hai người: "Ngày mai 9 giờ bắt đầu làm việc, 5 giờ kết thúc công việc, nhớ rõ chớ tới trễ."