Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 860: CHƯƠNG 860: THẬT XIN LỖI, VỪA RỒI TÔI LỠ TAY

"Ngày mai còn tới?" Hai thằng nhãi hữu khí vô lực khẽ hô.

Luke cười híp mắt gật đầu: "Đúng thế, hôm nay tôi còn trả thêm cho các cậu hai giờ tiền lương nha, rất vui chứ hả?"

Hai thằng nhãi da đen cảm thấy mình "Vui vẻ" đến mức muốn lập tức đi tìm chết.

Hôm nay hai người bọn nó đã làm việc năm, sáu tiếng, không nghỉ chút nào, bọn nó cảm thấy bị dày vò giống như ở trong Địa ngục.

Kết quả, bây giờ Luke lại nói cho bọn nó biết, ngày mai còn phải tiếp tục như vậy.

Trời ạ, đi làm là phải khổ cực như vậy sao! Bọn nó đột nhiên cảm thấy đồng tình đối với chị họ và mẹ của mình.

Ngày nào cũng phải làm việc như vậy, bọn nó cảm thấy khẳng định là sẽ cực khổ muốn chết, mà mẹ và chị họ của bọn nó lại đã làm việc rất nhiều năm rồi.

Nhìn biểu lộ của hai thằng nhãi kia, Luke vừa lòng thỏa ý: Có ý định với nhà tao à? Lần này nếu không để cho chúng mày cực khổ lao động đủ một tuần, đó chính là lãng phí lương cao phát cho chúng mày.

Bởi vì cân nhắc đến yếu tố bảo mật, đại bộ phận đất đá đào ra từ trong phòng chỉ có thể dùng không gian trữ vật chứa đựng, sau đó tìm một nơi kín đáo để xử lý.

Bởi vậy công việc hôm nay của hai tên nhãi này mới nhẹ nhõm như vậy.

Ở trong kế hoạch của Luke, công tác sửa chữa nhà mới sẽ kéo dài từ năm đến bảy ngày, trong kế hoạch, công việc mấy ngày sau chủ yếu là trang trí, sẽ không có quá nhiều rác rưởi như bây giờ.

Nhưng hắn đã nghĩ kỹ công tác mới, cung cấp cho hai vị công nhân thời vụ này, sẽ tuyệt đối không để cho bọn nó làm hai ngày đã được nghỉ ngơi.

Đuổi mấy vị công nhân thời vụ mới mướn đi, sau khi hai người ăn xong bữa tối cũng lại một lần nữa thay đổi vị trí chiến trường, lên lầu trang trí gian phòng của mình.

Hai người đều không thích trang trí nhà quá mức phức tạp hoa lệ, Luke cứ dựa theo phong cách vô cùng đơn giản mà diễn, không làm thêm bất kỳ sửa chữa dư thừa nào.

Nhưng hắn cũng không thích sắc điệu quá lạnh, không lựa chọn màu trắng, xám, đen mà chủ nghĩa vô cùng đơn giản thường dùng nhất, mà lại phối hợp một ít màu ấm.

Selina thì lại lựa chọn màu lam nhạt cho căn phòng của mình, tương đối thanh lịch.

Lại một lần nữa bận rộn đến 12 giờ, hai người mới dừng tay.

Nhưng hôm nay Selina còn không quá muốn đi ngủ, lôi kéo Luke đi lên sân thượng.

Hai cái ghế nhỏ, một cái bàn gấp nhỏ, cộng thêm đồ uống và điểm tâm ngọt do Khối Vàng mang lên, phối hợp với dòng Hudson chảy xuôi và cảnh đêm rực rỡ ở Manhattan cách đó không xa.

Cắn một miếng bánh kem dâu tây, Selina thỏa mãn than thở một tiếng: "Nhìn cảnh sắc như thế này, tôi đột nhiên cảm thấy nhà mới kỳ thật cũng không tệ."

Luke cười không nói.

Đây chính là nơi hắn chuyên môn lựa chọn.

Vùng này kém chỉ là hoàn cảnh trị an, nhưng giao thông lại rất tiện lợi, đi bộ đến quảng trường lớn cũng chỉ mất hơn 20 phút.

Mặt khác, lộ trình từ nơi này đến tổng bộ NYPD cũng chỉ có hơn 6 km, nếu kẹt xe không quá nghiêm trọng, trong vòng 15 đến 20 phút là có thể tới. Không xa còn có đường hầm Lincoln, nối thông qua sông sang New Jersey bên đối diện.

Bởi vì nơi này ở gần sông Hudson, nhà cao tầng trong phạm vi hơn trăm mét quanh đây cũng không hề dày đặc, hướng ra sông bên này lại càng thêm khoáng đạt.

Đây chính là cơ nghiệp mới của hắn.

Mà thành phố phồn hoa trước mặt, chính là giang sơn mà hắn muốn đánh xuống! Luke nhìn cảnh đêm, trong lòng có cảm giác vô cùng tươi đẹp.

...

Ngày hôm sau, Luke phân biệt gọi điện thoại cho Dustin và Elsa, nói cho bọn họ biết mình và Selina đã đến New York, nhưng bởi vì bận chuẩn bị nhà mới, cuối tuần mới có thể đi báo cáo.

Hai người đều nói là đã biết, cũng lười khách sáo, sau đó cúp điện thoại.

Dustin đã giải quyết đại bộ phận thủ tục thượng nhiệm cho Luke, chỉ đợi hai người cưỡi ngựa tới nhậm chức mà thôi.

Nhưng cũng đã chờ hơn nửa tháng rồi, ông ta cũng không cần thiết thúc giục trong mấy ngày này.

Sau đó, là chuỗi ngày bận rộn trang trí.

Hai tên nhãi da đen liên tiếp tới sáu ngày, mỗi ngày đều bán sức làm việc.

Từ ngày thứ ba mà bắt đầu, nơi này của Luke cũng không có quá nhiều rác sinh ra nữa, dù sao thì những nơi cần tháo bỏ trong căn nhà này cũng không nhiều.

Hai tên nhãi vốn cho rằng, mình sắp thoát khỏi thân phận cộng tác viên cưỡng chế rồi, kết quả là Luke lại nói riêng vài câu với Temple.

Temple trở lại nói cho bọn nó biết, ba người sẽ có thêm một phần công tác mới: Vận chuyển vật liệu xây dựng.

Có cư dân bản địa là Temple và hai tên nhãi kia, Luke cũng không cần đi tìm công ty vận chuyển chuyên nghiệp để vận chuyển vật liệu xây dựng.

Hắn còn hào sảng tăng lương lên gấp đôi cho ba người, biến thành 20 đô la một giờ.

Tiền thuê xe cộng thêm tiền lương của ba người một ngày còn không tới 1000 đô la, mà lần trước Luke gọi công ty vận chuyển chuyên nghiệp kia, một xe lại phải trả cho 1500 đô la, lái xe lại còn không giúp hắn dỡ vật liệu xây dựng xuống.

Thiết bị mới cần thiết lập cho ngôi nhà, nhiều hơn xa so với những thứ bị hủy đi, bởi vậy Temple và hai tên nhãi ranh đều bận rộn luôn tay luôn chân.

Hai tên nhãi ranh kia cũng chết lặng.

Bọn nó từ tình trạng đau đến mức không muốn sống ở ngày đầu tiên, nhưng hai ngày sau cùng lại có thể làm việc thành thạo, thậm chí còn có thể vừa làm vừa nói đùa với nhau.

Chuyện này để cho Luke âm thầm gật đầu: Như thế mới đúng. Chờ bọn mày dời gạch quen, sau này tao có thể thường xuyên cung cấp công việc chân tay cho bọn mày làm.

Charles và Rakka làm việc ở đây, chỗ tốt được bổ sung là đám lưu manh khác rất ít tới.

Bởi vì đám lưu manh đều cho rằng hộ gia đình mới này là thân thích của bọn nó, mà không ra tay với người nhà của chiến hữu, là một loại quy củ ở nơi này.

Đương nhiên, quy củ này chẳng qua là để tránh đám lưu manh ra tay với thân bằng hảo hữu của nhau, nếu như mọi người một mực tổn thương lẫn nhau, sẽ không có cách nào sống thoải mái được.

Nếu như người nào đó trộm cướp thành công, cũng không ai biết là ai làm, vậy có làm hay không cũng không quan trọng.

Trong thời gian trang trí sửa chữa cũng chỉ có một lần, bảy tám tên lưu manh tìm tới cửa.

Bọn chúng rất quen thuộc chào hỏi Charles đang khuân đồ, lại làm như không thấy Temple ở phía đối diện.

Charles mới chào hỏi đối phương xong, lại thấy đám bạn này muốn đi vào trong nhà.

Gã vội vàng ngăn đối phương lại: "Hey, Hudson, mày muốn làm gì thế?"

Hudson đầu chôm chôm, hơi mập nháy mắt ra hiệu: "Người anh em, tao đã điều tra rồi, mới dọn tới nơi này là hai người da trắng. Mày cũng không có họ hàng nào người da trắng, cũng không thể ăn một mình chứ. Yên tâm, bọn tao chỉ đi vào lấy chút đồ rồi sẽ lập tức rời đi. Nếu mày chỉ ra thứ gì đáng tiền, vậy bọn tao cũng sẽ rời đi nhanh thôi, sẽ không phá hong "công việc" của mày."

Miệng Charles giật giật, rất muốn nói gì đó, nhưng gã lại đột nhiên cảm thấy không có lời nào để nói.

Chẳng lẽ là gã phải nói cho đám bạn này của mình, chính mình đang bị bắt lính, tới bán sức lao động hay sao?

Rakka ở bên cạnh không nhịn được nhắc nhở một câu: "Tốt nhất là bọn mày chớ xông loạn, bằng không thì..."

Tên Hudson dẫn đầu đám lưu manh kia căn bản là không quan tâm, đẩy cửa chính đang khép hờ ra, chân bước ra một bước, vẫn không quên nghiêng đầu cười nói với Rakka: "Bằng không thì như thế nào..."

Vèo! Đông! Ầm!

Hudson đang nghiêng đầu nói chuyện ở cửa ra vào chỉ nghe thấy bên tai truyền tới một tràng tiếng động, một đám bụi mù từ vách tường gần đầu gã tràn ngập ra.

Đám đồng bạn tụt lại sau lưng mấy bước, giờ phút này mặt mũi đều tràn đầy vẻ kinh dị nhìn về phía vị trí bên cạnh đầu gã.

Hudson chậm rãi quay cổ một vòng 180° từ phải sang trái, chỉ thấy trên tường cạnh cửa ở bên cạnh đầu mình xuất hiện một lỗ hổng, một cái búa bát giác nặng trĩu nện xuyên vách tường, treo ở nơi đó.

Mà lỗ hổng này, cách đầu gã không tới 20 cm.

Ùng ục! Gã khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, nhìn về phía trong phòng.

Chỉ thấy một người trẻ tuổi đang lộ ra nụ cười áy náy đi tới, trong miệng còn lớn tiếng nói xin lỗi: "Thật xin lỗi, vừa rồi đang làm việc, lỡ trượt tay, không làm cậu bị thương chứ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!