Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 861: CHƯƠNG 861: SÁT THỦ, BẮT NGUỒN TỪ SINH HOẠT, SINH HOẠT CAO HƠN

Hudson: ... Móa nó chứ mày cho là ai ngốc đây! Móa nó chứ thứ này có tay cầm chống trượt! Mà có trượt cũng không có khả năng làm món đồ chơi này bay qua hơn phân nửa căn phòng, còn nện xuyên qua vách tường!

Nhưng lúc tầm mắt của gã rơi lên trên tay người trẻ tuổi kia, lập tức liên tiếp lui về phía sau, tới lúc đụng vào đám đồng bọn sau lưng mới dừng lại.

Luke đi tới cửa, thuận tay giật cây búa lớn kia xuống, nhìn đám lưu manh đứng ngoài cửa cười nói: "Có chuyện gì thế?"

Đám côn đồ nhìn hắn, chỉ thấy tay phải hắn cầm búa, tay trái cầm máy cắt kim loại, lại một lần nữa cùng nhau lui về phía sau hai bước.

Hai thứ này lại trượt tay một nhát nữa, chính là sẽ có án mạng xảy ra chứ chả đùa.

Ngay lúc bọn chúng lùi về đằng sau hai bước, lại một bóng đen khác từ trên trời giáng xuống.

Bành! Ba!

Sau một tiếng vang trầm, một mảng lớn vật thể màu xám đen vương vãi khắp mặt đất.

"A, thân yêu, tôi cũng bị trượt tay, không đập chết người đấy chứ." Từ bên trên tầng hai có một giọng nữ dễ nghe truyền tới.

Đổi thành trước đây, giọng nói này có thể lập tức để cho đám côn đồ này mở miệng ba hoa.

Giờ phút này, trên trán cả đám đều ứa mồ hôi lạnh, lại một lần nữa lui ra xa thêm mấy mét nhìn lên trên tầng.

Nhưng mặc dù cửa sổ tầng hai ngay phía trên đầu bọn chúng đã mở ra, nhưng lại không thấy người.

Vị trí mà bọn chúng đứng trước đó, đã có thêm một cái thùng xi măng bị lật nghiêng, xi măng vôi vữa bên trong đổ tóe ra làm bẩn một mảng đất rất lớn.

Phỏng đoán cẩn thận, thùng vữa xi măng kia phải nặng tới hai mươi kg.

Vừa rồi nếu như bọn chúng không lùi lại hai bước, thùng vữa kia sẽ nện lên trên đầu tên nào đó.

Temple ngồi ở trên ô tô bên cạnh nở nụ cười khổ.

Cô ta biết đôi nam nữ trẻ tuổi này không hề đơn giản giống như vẻ bề ngoài.

Không thiếu tiền, còn dám tùy tiện vào đuổi người ở khu Clinton, không phải là ngốc nghếch to gan, thì chính là có bản lĩnh không nhỏ.

Với sự tự tại và thông minh mà đôi nam nữ này biểu hiện ra ngoài, bọn họ khẳng định không phải là loại người đầu tiên.

Vừa rồi, cô ta tận mắt nhìn thấy Selina ở trên cửa sổ tầng hai nhìn một cái, sau đó trở vào xách một thùng vữa ra ném xuống.

Tính tình này cũng không hề mê người giống như giọng nói của cô.

Tên Hudson dẫn đầu là thảm nhất.

Gã kém chút đã bị cây búa lớn headshot, cũng là người cách thùng vữa xi măng gần nhất, đôi giày thể thao màu trắng tin trên chân đã lấm tấm biến thành màu xám đen.

Luke tiếp tục áy náy cười: "Thật xin lỗi, đã làm bẩn giày của cậu. Cậu có muốn cởi ra, chờ tôi đưa tới tiệm giặt giũ hay không?"

Hudson đang định nổi giận, chỉ thấy Charles và Rakka đứng bên cạnh cửa đều lộ ra vẻ mặt tràn đầy lo lắng, tay múa may, bờ môi khoa trương làm ra khẩu hình, cũng không dám lên tiếng.

Hudson thường xuyên chơi đùa với hai người bọn nó, động tác tay ra hiệu và khẩu hình của hai người kia giống như một chậu nước lạnh dội từ trên đầu xuống.

Gã ta khó khăn nặn ra một nụ cười mếu máo, liên tục cúi đầu: "Thật, thật xin lỗi, là chúng tôi quấy rầy ngài làm việc. Tôi còn có việc, giày cũng không cần phiền phức ngài, tôi có người quen trong tiệm giặt giũ, tự mình đi giặt đi. Gặp lại, gặp lại."

Vừa nói, gã vừa lui lại, lúc nói xong lời này, đã thối lui ra cách đó bảy tám mét, xoay người bỏ chạy.

Nói đùa! Charles và Rakka múa may ra hiệu là đang nói cho gã biết, đi mau, đây là "nhân sĩ chuyên nghiệp", sẽ giết người đấy.

Trị an ở khu Clinton rất ác liệt, cũng là bởi vì có rất nhiều xã hội xám thậm chí là xã hội đen sống ở đây.

So với những người coi việc chém giết là nghề nghiệp, thậm chí là siêu cấp ác ôn dùng việc này để tìm niềm vui, đám lưu manh bọn chúng chỉ có thể tính là dân lành.

Chuyện lưu manh vặt không biết trời cao đất rộng chọc lầm người, ngày hôm sau cả nhà chết hết, cũng không phải là chỉ xảy ra một hai lần.

Bọn chúng chẳng qua chỉ là đám choai choai, cùng lắm là chỉ cướp đoạt phí qua đường hoặc ăn cắp, nào dám dùng sức mạnh với loại nhân sĩ chuyên nghiệp tay đen này.

Bảy tám tên lưu manh cứ như vậy nhanh như chớp bỏ chạy, chỉ để lại một chuỗi dấu chân xi măng màu xám đen ở trên lối đi bộ.

Lúc này Luke mới nghiêng đầu, nhìn hai tên nhải giống như mới trút được gánh nặng bên cạnh: "Xem ra bọn nó là bằng hữu của các cậu, như vậy rác ruổi do các cậu phụ trách dọn dẹp sạch sẽ đi, không nên ảnh hưởng tới vệ sinh công cộng của New York."

Charles và Rakka nhìn mớ xi măng vôi vữa mà hắn chỉ kia, mặt mũi tràn đầy vẻ kinh ngạc: "Gì cơ?"

Móa nó chứ thùng vữa xi măng này không phải là do vị đại mỹ nữ tính tình nóng nảy trên lầu kia ném xuống hay sao? Làm ảnh hưởng xấu tới vấn đề vệ sinh công cộng chính là cô ta, mắc mớ gì đến chúng tôi?

Charles muốn láu cá một chút, lập tức giơ tay: "Báo cáo ông chủ, bọn họ không phải là bạn của chúng tôi."

Luke cười như không cười nhìn gã: "Thật? Vậy lần sau tôi gặp phải bọn chúng, khả năng trượt tay sẽ rất lớn nha."

Lúc nói lời này, cây búa lớn của hắn dường như là đang ngo ngoe muốn động.

Charles nhìn cây búa có chút sinh động này, nuốt một ngụm nước bọt.

Sắc mặt của gã nhăn nhó suy nghĩ trong chốc lát, đau khổ gật đầu: "Thật xin lỗi, là tôi nhớ lầm, bọn họ xác thực là bạn của tôi, tôi sẽ dọn."

Mặc dù quan hệ của Hudson với gã không tốt bằng với Rakka, nhưng cũng coi như đồng bọn chơi với nhau từ nhỏ, gã cũng không muốn thấy cảnh đầu bọn họ nở hoa.

Bây giờ gã trung thực như vậy, là bởi vì mấy ngày nay Luke tán gẫu với chị họ Temple của gã, cũng không cố tình né tránh gã và Rakka.

Ở bên trong những câu chuyện kia, Charles từ trong miệng Luke và Selina nghe được tên của mấy vị lão đại ở khu Clinton.

Nhưng lúc nói một số người này, giọng nói của Luke và Selina lại vẫn như bình thường, không phải là nói khoác, cũng không phải là nghe ngóng.

Dường như là bọn họ đang tìm Temple xác nhận một chút "sự tích quang vinh" của những vị lão đại này.

Mặt khác, mấy ngày trước lúc Charles quét dọn rác ở trên sân thượng, lúc từ trên cầu thang đi xuống, vừa vặn gặp phải Selina vác một bọc đồ lên tầng năm.

Cái mũi của gã chỉ hơi giật giật, đã ngửi được bên trong cái bọc lớn bị bao kín này có mùi dầu lau súng nồng nặc.

Lại nhìn mức độ bị kéo căng của cái bọc lớn kia, và kích thước bề ngoài của nó, gã có thể xác định bên trong chỉ có thể là súng.

Hơn nữa, bên trong loại bọc lớn dài mảnh này sẽ không chỉ có một hai khẩu súng, ít nhất là hai khẩu súng trường hoặc là shotgun.

Người bình thường, sẽ không và cũng không có tư cách để súng trường trong nhà, đại đa số phần tử băng đảng ngày bình thường cũng chỉ dắt theo một khẩu súng lục mà thôi.

Ưa thích để mấy khẩu súng trường trong nhà, bình thường là fan quân sự, tay chân của các băng đảng, lính đánh thuê, sát thủ.

Chính Charles phán đoán có khuynh hướng nghiêng về loại sau cùng.

Khác so với tướng mạo hung ác của các loại nghề nghiệp khác, sát thủ mới cần ngụy trang bề ngoài vô hại, như thế lúc giết người sẽ có thể tiết kiệm được rất nhiều phiền phức.

Mà mấy ngày ở chung, trong lúc tiếp xúc Charles phát hiện ra khí lực của Luke và Selina đều rất mạnh, quan sát hình thể động tác của hai người, gã càng thêm xác định thân phận "nhân sĩ chuyên nghiệp" của hai vị này.

Bởi vậy, dù gã phải làm việc rất vất vả, nhưng cũng không dám chạy.

Chỉ cần nghĩ đến chuyện Luke là một sát thủ, câu mà hắn nói sớm nhất kia: "Tôi là một người tuân thủ quy củ. Cầm tiền của tôi, thì cần phải làm việc nghiêm túc ", sau lưng Charles đã phát lạnh.

Nếu đã cầm tiền của vị sát thủ tiên sinh này rồi, lại vụng trộm chạy đi, vậy vị sát thủ tiên sinh kia giết người không thu phí, miễn phí xử lý mình thì phải làm sao bây giờ?

Lúc có loại suy đoán này, gã còn từng nói với chị họ Temple của mình, đổi lấy vẻ mặt mũi khinh thường như nhìn thằng ngốc lườm gã một hồi lâu, mới nói: "Có rảnh thì đọc thêm chút sách vở đi, chớ ngày ngày xem những bộ phim sát thủ kia nữa."

Charles chỉ có thể buồn bực, cho tới bây giờ tư duy của chị họ mình vốn không ở trên cùng một băng tần, mọi người không có tiếng nói chung.

Chẳng lẽ là chị ấy không rõ, phim ảnh là thứ có nguồn gốc từ sinh hoạt, lại cao hơn sinh hoạt hay sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!