Suy nghĩ một lát, Luke mở miệng nói: "Đợi vài ngày nữa đi, nhà mới vẫn còn chưa dọn xong. Đợi chuẩn bị xong thì tôi sẽ thông báo cho cô, đến lúc đó sếp và Dustin cũng cùng tới chứ?"
Lúc nói lời này, hắn nhìn về phía Elsa.
Elsa khẽ gật đầu.
Chuyện này vẫn đúng là cần thiết.
Cục trưởng Brad ở khu vực phía tây LAPD đã biến thành phó chuyên viên thứ nhất của NYPD, khoảng cách tới vị tay to này quá xa, cũng không có chuyện gì để nói với mấy người bọn họ.
Nhưng mấy người đều là cốt cán của Dustin, thay hoàn cảnh mới, có chút việc cũng cần phải có liên hệ, ngẫu nhiên tụ hội một lần cũng có thể tăng cường quan hệ lẫn nhau.
Elsa đương nhiên là không có ý kiến.
Xác định xong chuyện này, hai người bọn Luke quay về sảnh văn phòng của cục thám tử.
Người trong sảnh vẫn vô cùng thưa thớt.
Tương tự như tổ trọng án ở Los Angeles trước đó, chức quyền ở trong cục thám tử tổng bộ và tổ trọng án đều tương đương, nhiệm vụ vừa nhiều lại nặng.
Đại đa số thời điểm, thám tử chỉ tới đồn cảnh sát điểm danh, xử lý chút tạp vụ, sau đó sẽ lập tức đi ra ngoài bôn ba.
Trừ nhân viên văn phòng và hậu cần tiếp viện ra, thời gian mà những người khác ở trong sảnh văn phòng cũng không nhiều.
Hai người trở lại bàn làm việc của mình, bắt đầu quét dọn vệ sinh.
Nhưng vì Dustin đã sớm dự lưu hai cái bàn làm việc này cho bọn họ, gần đây chúng đã được lau dọn, mấy phút sau hai người đã dừng tay ngồi xuống, bắt đầu thẩm tra tình tiết mấy vụ nổ ở trên máy tính.
Thứ, tình huống mà hai người cần hiểu rõ xó quá nhiều, nên lần thẩm tra này kéo dài đến giữa trưa.
Nhắc nhở đặt trước ở trên tay Luke vang lên, lúc này hắn mới gọi Selina đi ra ngoài ăn cơm trưa.
Nếu như không có gì ngoài ý muốn, buổi chiều hai người sẽ không tới đồn cảnh sát.
Vừa rồi Luke đã copy tư liệu sắp tới có thể sẽ dùng xuống, có thể trở về nhà từ từ xem.
Việc tiếp xúc với đồng sự trong đồn cảnh sát cũng không cần vội làm trong hai ngày này, hắn cũng không cần thiết phải một mực ở lại sảnh văn phòng.
Bằng không sẽ có ít người tưởng rằng hắn và Selina đang giả chăm chỉ, tranh thủ biểu hiện ở trước mặt Dustin.
Hai người mới vừa đứng dậy, mặc áo khoác cầm túi, đang đi ra phía ngoài sảnh, cửa sảnh lại phịch một tiếng bị đẩy ra, năm sáu người hò hét ầm ĩ chen vào.
Hầu như là mỗi người đều đang la hét, giống như là mọi người đang tranh xem họng ai lớn nhất, sảnh văn phòng vốn coi như yên tĩnh đột nhiên trở nên ồn ào náo động.
Luke liếc thấy người nào đó có mép tóc cao để người khác khắc sâu ký ức, lập tức dừng chân, nhìn tới.
"John, móa nó chứ anh đang giở trò quỷ gì thế? Tại sao phải chui xuống cống thoát nước?"
"Walter, nghi phạm muốn chui vào, đương nhiên là tôi cũng phải chui vào theo rồi."
"Trên người đối phương còn mang theo chất nổ, hẳn là anh phải chú ý một chút chứ."
"Móa nó chứ tôi nào biết gã có mang theo thứ kia."
"John, bây giờ người anh đang tỏa ra mùi giống như một đống shxt, nên đi tắm ngay đi."
"Ricky, cậu không chui xuống cống thoát nước, nhưng bây giờ không phải là cũng thối giống nửa đống shxt hay sao."
Trong một đám người đang cãi nhau, một người đàn ông trung niên da trắng mặt mũi tràn đầy vẻ bất cần, mặc cho người bên cạnh tiến hành "vây quét", đặt mông lập tức ngồi lên trên ghế của mình, thoải mái mà thở hắt ra.
Đột nhiên, tầm mắt của ông ta nhìn thấy hai người xa lạ, một nam một nữ, khí chất bề ngoài đều khá xuất chúng.
Đây là tới báo án? Trong lòng của người này nghĩ như vậy, ánh mắt lại dừng lại ở trên người Luke, mặt hiện ra vẻ nghi hoặc: Người trẻ tuổi kia, làm sao nhìn lại quen mắt như vậy?
Đột nhiên, ông ta bỗng nhiên đứng lên, hô to: "Luke? Luke - Coulson?"
Mấy đồng sự xung quanh ông ta vẫn còn đang phàn nàn đều hơi sửng sốt, cùng nhau nghiêng đầu nhìn lại.
Luke thở dài, thu liễm khứu giác nhạy bén, cười đi tới: "Thám tử McClane, đã lâu không gặp, ông lại gặp phải nghi phạm khó giải quyết à?"
John - McClane sững sờ trong chốc lát, nhanh chân tiến lên nghênh đón qua, đưa tay ra ngoài: "Đã lâu không gặp, tôi vẫn luôn có ý định tìm cậu để ngỏ lời cảm ơn, chỉ là không có thời gian."
Trong lòng Luke kêu khổ, nhưng cũng chỉ có thể duỗi tay ra, nắm chặt tay John.
Kết quả là John nắm chặt tay của hắn không chịu buông ra, lực tay rất lớn không nói, còn liên tục lắc lắc, vẻ mặt vô cùng chân thành: "Tôi vẫn nợ cậu một lời cám ơn, Luke. Cám ơn!"
"Thám tử McClane..." Luke nói.
"Gọi tôi là John là được rồi." John ngắt lời.
Luke biết nghe lời phải: "John, lần kia thật ra là ông giúp tôi hoàn thành công việc."
John không để bụng: "Chớ khách sáo, cậu cũng không phải là người của đồn cảnh sát LAPD khu trung tâm mà. Đúng rồi, cậu tới nơi này là đi công tác à? Cần tôi hỗ trợ gì không? Không nên khách sáo, ở đây tôi rành."
Luke mỉm cười, lại lắc lắc tay của ông ta một lần: "Lại một lần nữa chào hỏi lại đi, Luke - Coulson, đặc vụ của cục thám tử thuộc tổng bộ NYPD, đồng nghiệp mới của ông."
John: "What?"
Luke ra hiệu về phía Selina sau lưng: "Đây là cộng tác của tôi, thám tử Selina - Hayek, cùng được điều tới với tôi."
John theo bản năng buông tay ra, lại đưa về phía Selina.
Trong lòng Selina thầm mắng người nào đó khốn nạn, thế mà chơi trò gắp lửa bỏ tay người.
Nhưng cô cũng chỉ có thể cười vươn tay ra, bắt tay John: "Chào ông, thám tử McClane."
"Gọi tôi là John." Nhưng lần này John lại rất bình thường, chỉ rất lễ phép nắm một cái rồi lập tức buông ra, hoàn toàn không có cử động dao động không ngừng giống như lúc nắm tay người nào đó trước đó.
Bắt tay chào hỏi Selina xong, John lại dời lực chú ý về trên người Luke: "Sao cậu lại được điều qua . . . chờ một chút, cậu không phải là vị "đại thiếu gia từ rất xa chạy tới mạ vàng " mà bọn họ nói kia đấy chứ?"
Lời này vừa thốt ra, một đám người sau lưng ông ta đều lộ ra sắc mặt vi diệu.
Hiển nhiên là "bọn họ" kia, chính là bọn họ.
Sắc mặt của Luke như thường, mỉm cười trả lời: "Người lớn trong nhà tôi xác thực là có một vị là cảnh sát thâm niên, nhưng ông ấy lại làm Cảnh sát trưởng ở nông thôn. Nếu như ông biết những vị đại thiếu gia "có quan hệ" kia, nhớ gọi tôi tới xem cùng với."
John không thèm để ý chút nào đối với lời nói hành động vụng trộm của đám đồng sự bị bại lộ sau lưng, mặt mũi chỉ tràn đầy vẻ giật mình: "Thật sự là cậu à? Tôi còn cho rằng bọn họ đang nói đùa. Nào có thanh niên 19 tuổi nào chạy tới chỗ chúng tôi mạ vàng, có mười cái mạng cũng không đủ để chết."
Sắc mặt của đám đồng sự sau lưng ông ta biến thành màu đen: Vậy bây giờ chúng tôi vẫn còn sống, lại không chết đủ mười lần, thật đúng là phải cám ơn anh.
John tiếp tục cười nói: "Thì ra người kia là cậu, xem ra sau này tôi có thể có một đồng sự đáng tin cậy rồis."
Sắc mặt của một đám đồng sự "không đáng tin cậy" sau lưng đã đen đến mức không thể nhìn rồi.
Luke lại không quá để ý tới mấy vị đồng nghiệp mới đang lộ ra sắc mặt khó coi kia.
Bọn họ ở sau lưng nói xấu chính mình, chính mình cũng không tức giận, John ở trước mặt mọi người nói bọn họ vài câu, đây không phải cũng là chuyện hợp tình hợp lý hay sao!
Hắn chỉ cười nói: "Đương nhiên, có việc gì cần thì có thể gọi tôi."
Với sức chiến đấu của vị thám tử McClane này, vụ án mà ông ta phụ trách cũng sẽ không quá đơn giản, điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy hẳn là sẽ không thiếu.
Luke đương nhiên là không ngại thành lập một chút quan hệ cá nhân với vị thám tử này.
Hoàn thành cuộc gặp mặt ngoài ý muốn này, Luke và Selina mới lần lượt bắt tay chào hỏi làm quen với những đồng sự kia của John, cũng là đồng sự của mình sau này, sau đó cáo từ đi ra ngoài.