Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 866: CHƯƠNG 866: CHUYỆN TỐT CỦA NHÓM THÁM TỬ, CHUYỆN XẤU CỦA DUSTIN

Đợi đến lúc Luke và Selina đi ra ngoài sảnh văn phòng, mấy vị đồng sự kia lập tức trừng mắt nhìn về phía John đang ngồi ở nơi đó, giống như trút được gánh nặng, mặt mũi tràn đầy nụ cười.

"Nói đi, John, hai người này là ai?" Một nữ cảnh sát tóc vàng trẻ tuổi trong đó mở miệng hỏi.

John từ bên trong áo thun ca rô nhăn nhúm lấy ra một gói thuốc lá dúm dó, lấy ra một điếu châm lửa, ngon lành hít một hơi: "Chờ một chút đã, trước đó hình như tôi và các cậu từng đánh cược? Tôi cược người tới khẳng định không phải là một đại thiếu gia tới mạ vàng, xem ra là tôi đã thắng."

Mọi người liếc nhau, cuối cùng trung niên có bộ ria mép cắn răng lấy ra 10 đô, ném lên trên người John: "Nếu như anh không nói được kết quả, anh cũng đừng nghĩ tới chuyện cầm được số tiền này."

Có vị này mở đầu, những thám tử khác đồng loạt lấy tiền ra, tiền mặt mệnh giá 10 hoặc 20 đô đều ném lên trên người John: "Mau nói, bằng không thì cơm trưa hôm nay do anh mời."

John tiện tay vơ mấy tờ tiền mặt này thành một nắm, nhét vào trong túi quần, lại hít một hơi thuốc lá, mới mở miệng nói: "Khụ khụ, vừa rồi chạy thật lâu, tôi cảm thấy hơi khát."

Nữ cảnh sát tóc vàng cất bước đi: "Được, để tôi mua nước cho anh, đợi tôi trở lại rồi hẵng nói. Không lấy ra chút tin tức nội tình, vậy anh vẫn phải trả tiền nước."

John nhàn nhã gác đôi chân của mình lên trên bàn làm việc: "Vậy mua cho tôi một lon Corona Extra, nước khoáng không giải khát."

Nữ cảnh sát tóc vàng cũng không quay đầu lại giơ ngón giữa lên với anh ta, vẫn cực nhanh bước đi.

Mấy phút sau, John uống một ngụm Corona Extra ướp lạnh, nhìn ánh mắt bốc hỏa của các đồng nghiệp, không nhanh không chậm cười nói: "Còn nhớ lần trước lúc tôi lại trở thành thám tử, là lúc nào không?"

Trong lúc nhất thời mọi người không hiểu ra sao cả, sao vấn đề này lại đột nhiên chạy đến trên người John rồi.

Trung niên có bộ ria mép nhíu mày: "Móa nó chứ chớ lòng vòng nữa, nói thẳng vào câu chuyện đi."

John lại uống thêm một ngụm, mới nói: "Đây chính là chính đề. Chính là lễ Giáng Sinh năm ngoái, tôi lại bị xuống chức thành thám tử, tôi còn bị ép cho nghỉ đi Los Angeles thăm người thân. Ai trong các cậu còn nhớ rõ, đêm giáng sinh hôm đó ở Los Angeles đã xảy ra chuyện gì không?"

Đầu óc của mọi người lập tức nhanh chóng chuyển động.

Tất cả mọi người đều là thám tử, John cũng là, hai thám tử trẻ tuổi mới nhập chức vừa rồi cũng thế, như vậy chuyện xảy ra chỉ có thể là một vụ án lớn.

Cũng chỉ có vụ án lớn ở Los Angeles, mới có thể để Đồn cảnh sát New York bọn họ cũng được nghe nói.

"Vụ cướp kho chứa tiền ở cao ốc Nakatomi?" Nữ cảnh sát tóc vàng thường xuyên phụ trách công tác tình báo lập tức nói ra câu trả lời chính xác.

John cười gật đầu: "Sau đó thì sao?"

Lần này trung niên có bộ ria mép phản ứng rất nhanh: "Anh tham dự?"

John gật đầu.

Câu hỏi thứ hai của ria mép cũng tới: "Cậu thanh niên tên Luke kia cũng tham dự?"

John lại một lần nữa gật đầu.

Mọi người đang điên cuồng động não, lúc này sắc mặt đều biến đổi.

Vẫn là ria mép nói: "Lúc trước, bên trong báo cáo về tình tiết vụ án cướp ở cao ốc Nakatomi có nhắc tới, một vị thám tử ở New York, một thám tử ở Los Angeles, hai người hợp lực bắn chết hơn 50 phần tử khủng bố, phá được vụ án kinh thiên này. Anh đừng nói cho tôi, chính là anh và Luke làm đấy nhé?"

John hướng về phía anh ta giơ ngón tay cái lên, cười híp mắt lại uống một ngụm bia.

Mọi người hít sâu một hơi.

Lúc trước nội bộ cục cảnh sát trên toàn nước Mỹ đều từng có phân tích về vụ án này.

Người ở New York còn đông hơn ở Los Angeles rất nhiều, kho chứa tiền cũng nhiều hơn ở Los Angeles, người nhắm tới những kho chứa tiền này cũng giống như cá diếc sang sông, nối liền không dứt.

Cục thám tử lệ thuộc trực tiếp vào tổng bộ NYPD, cũng thường xuyên cần xử lý những vụ án nghiêm trọng cùng loại, loại án lệ điển hình này bị bọn họ lấy ra giả thiết suy diễn nhiều lần.

Nhưng lúc đó không có một ai có thể nghĩ ra làm thế nào mà hai thám tử ở hai nơi khác nhau, trước đó không quen biết nhau, lại có thể hợp lực bắn chết hơn 50 tên cướp có hỏa lực hung hãn, hành động chuyên nghiệp, còn có thể cam đoan an toàn cho sinh mạng của mấy chục con tin.

Dưới tình huống đó, tất cả mọi điều kiện đều bất lợi cho hai vị thám tử, nhưng kết quả sau cùng lại là thám tử toàn diệt bọn cướp.

John nhìn vẻ mặt của mọi người, rốt cuộc mở miệng nói: "Tất cả mọi người đều là người quen biết lâu năm, chuyện này tôi cũng chỉ nói với mấy người, nhớ phải bảo mật."

Mọi người âm thầm gật đầu.

Thám tử vốn là công việc nguy hiểm, thám tử bị trả thù không phải là số ít.

Thám tử tay càng đen, khả năng bị trả thù sẽ càng lớn.

John và vị Luke kia, ở trong số các tuyển thủ tay đen cũng là loại cực kỳ ưu tú, đương nhiên là phải cố gắng bảo mật tình huống của chính mình.

Bởi vậy lần trước John trở lại, lúc mọi người thảo luận phân tích tình tiết vụ án, một câu cũng không có đề cập tới việc chính mình là người trải nghiệm sự kiện.

Thứ nhất là lúc ấy cần phải tránh đầu sóng ngọn gió, thứ hai là phải cân nhắc tới vấn đề an toàn của chính mình.

Nhìn thấy mọi người gật đầu, John uống một hớp bia, đứng lên: "Mọi người có thể nghĩ chút chuyện tốt đi. Tôi đi tắm đã, cái cống thoát nước kia khẳng định là mấy chục năm qua không có ai xuống dọn dẹp, móa nó chứ thực là thối."

Có thám tử không nhịn được hỏi một câu: "Chuyện gì tốt?"

"Thám tử ở trong cục, lại có thêm một đồng sự rất biết đánh, cậu cảm thấy có phải là chuyện tốt hay không?" Lúc nói câu này, John cũng không quay đầu lại rời đi.

Mọi người nhìn lẫn nhau, cảm thấy lời này thật sự là không có gì sai cả.

John dựa vào cái gì để tự cao tự đại như vậy? Không phải là bởi vì ông ta có thể đánh, dám liều mạng, gặp nhiệm vụ uy hiếp đều dám xung phong hay sao.

Mà nếu ông ta nhận nhiệm vụ, những người khác đi theo, nguy hiểm sẽ nhỏ đi rất nhiều.

Mấy năm qua, nếu không có John, trong số bọn họ ít nhất cũng phải có tầm hai ba người bởi vì tổn thương mà phải về hưu, thậm chí sẽ còn trực tiếp mở lễ truy điệu.

Vừa nghĩ như thế, sắc mặt của mọi người đều trở nên thoải mái hơn.

Đồng đội đáng tin cậy, so với đời thứ hai mạ vàng gì đó càng đáng giá để bọn họ cao hứng hơn.

Bọn họ đi theo đồng đội heo, làm không cẩn thận còn sẽ mất mạng.

Chỉ có trung niên có bộ ria mép kia lộ ra vẻ mặt biến đổi không thôi, dường như là đang nghĩ đến chuyện gì đó không vui.

"Đi đi, mau đi tắm. Tôi cảm thấy giống như là mới từ bên trong hố phân leo ra vậy."

"Cậu thôi đi, người chui hố phân là John, cậu chỉ đứng ở trên hố ga ngửi khí mê tan lâu năm mà thôi."

"Anh thì tài giỏi, vừa rồi làm sao lẩn ra xa hơn cả tôi thế?"

Trong tiếng ồn ào, một đoàn người cười đùa rời khỏi đại sảnh.

Bên trong một văn phòng trong đại sảnh, Dustin dời ánh mắt đi, bất đắc dĩ thở dài.

Kỳ thật ông ta không muốn Luke bị nhận ra, như thế nguy hiểm tiềm ẩn sẽ lớn hơn nhiều.

Nhưng ai bảo cây gậy quấy phân heo siêu cấp McClane kia lại ở ngay cục thám tử, còn vừa vặn ở ngay dưới tay ông ta.

Chỉ có thể nhắc nhở Luke, để hắn chú ý một chút. Trong lòng Dustin thầm nhủ, lại một lần nữa cúi đầu xuống, bắt đầu làm việc.

Bên này hai người bọn Luke đi ra ngoài đồn cảnh sát, đến bãi đỗ xe lái xe xuất phát, Selina mới thở dài: "Vụ nổ kia còn phức tạp hơn so với trong tưởng tượng của tôi rất nhiều, thế mà còn có vấn đề nội bộ của cục cảnh sát nữa."

Luke không thèm để ý: "Lúc ở Los Angeles, nếu chúng ta không phải là thủ hạ Dustin, cũng sẽ thường xuyên gặp phải loại chuyện này."

Lúc này Selina mới cảm kích một vị trung niên cô độc nào đó: "Cảm tạ thủ lĩnh của chúng ta, không chơi phong các bàng môn tà đạo này."

Luke ha ha.

Đối với chuyện này, hắn vẫn giữ nguyên ý kiến.

Dustin là người có điểm mấu chốt, nhưng không hề cổ hủ.

Ông ta đương nhiên là sẽ kiếm tiền, nhưng lại kiếm một cách danh chính ngôn thuận, hợp pháp hợp lý.

Nước Mỹ ngay cả luật luật vận động hành lang đều có, một ít phương pháp bàng môn tà đạo khác chỉ cần biết thao tác, vậy tiền kiếm được vẫn vô cùng hợp pháp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!