Selina chỉ cảm thán một câu, lại trở lại vấn đề chính: "Phải phá vụ án này như thế nào?"
Luke: "Đồn cảnh sát bên kia, chúng ta biểu thị rõ là không nhúng tay vào là được."
Selina lập tức bật cười: "Vậy buổi tối nay, chúng ta có nên đi ra ngoài hóng mát hay không?"
Khóe miệng của Luke nhếch lên: "Làm công nhân xây dựng một tuần, tôi cảm thấy đây là thời điểm thích hợp để ôn tập kỹ xảo thực chiến của chúng ta một chút."
...
9 giờ tối, Selina đứng ở trong tầng hầm, nghe thấy Luke ở sau lưng cô nói một tiếng: "OK, bây giờ có thể đi soi gương rồi."
Nghe thấy vậy, cô ta đi ra mấy bước, đứng ở trước một tấm gương treo trên tường, quan sát mình một lát, trong miệng còn hỏi: "Bộ Bastet lúc trước kia đâu? Không cần nữa?"
Luke cười nói: "Đó là vật thí nghiệm, chủ yếu là để tập hợp số liệu và thói quen sử dụng của cô. Bastet và Terminator lại có được chút danh tiếng ở Los Angeles, không thể để cho bọn nó xuất hiện ở New York được, ít nhất là trong thời gian ngắn là không thể nào."
Selina thở dài.
Luke biết rõ cô ta đang suy nghĩ cái gì, cười nói: "Yên tâm, tôi vẫn giữ lại Bastet Armor. Nếu như cô ưa thích, mấy ngày nữa tôi sẽ để nó ở chỗ này, làm một vật kỷ niệm đi."
Selina nghe xong, vội vàng gật đầu: "Được."
Luke: "Bây giờ có phải là nên quan tâm một chút tới Bastet đời thứ hai trên người cô hay không?"
Selina hoạt động thân thể, trực tiếp lộn ra sau một cái, lại vung hai tay ra, đè lên bên trên bàn làm việc, tiếp tục từ trên bàn làm việc lộn ngược ra sau rơi xuống đất: "Ừm, có vẻ là ảnh hưởng đối với các động tác đã nhỏ hơn, hơn nữa trọng lượng cũng rất nhẹ."
Cô ta vừa nói, vừa chạy mấy bước về phía trước vung tay, dùng tư thế đứng thẳng lộn mèo về phía trước rồi xoay người 180° rơi xuống đất: "Động tác kịch liệt như vậy nhưng cơ bản là không có âm thanh, tính bí mật cũng tốt hơn nhiều."
Luke nhắc nhở: "Hệ thống phụ trợ cũng được cải tiến, có thể kết nối với nguyên bộ UAV ở bên ngoài, tiến hành thao tác bằng giọng nói, công năng cụ thể chờ đi ra ngoài rồi thử lại."
Selina gật gật đầu: "Vậy sao cậu còn không đổi trang bị?"
Luke cười nhẹ, từ bên trên bức tường bên cạnh mở một cái tủ trang bị ra.
Selina nhìn bộ trang bị kia, có chút không hiểu: "Đây là cái gì?"
Luke nhanh chóng mặc bộ trang bị có ngoại hình rất phổ thông này lên, cười nói: "Còn nhớ tên Bullseye kia chứ?"
Selina đương nhiên là nhớ rõ, tên kia thế nhưng chính là một trong số lượng không nhiều các nhân loại siêu phàm cho Luke một phát súng, còn có thể chạy mất.
Cô ta gật đầu: "Cao thủ dùng súng trong vụ án mạng ở quán Donut kia, sau này gã còn giết một tiểu đội của Harrelson, lại liên tục chế tạo ra các vụ nổ. Món trang bị này liên quan gì tới gã?"
Luke ừ một tiếng, cố định khuôn mặt tươi cười ở trên trên mũ giáp Zorro màu đen lại: "Trong lúc Bullseye trốn tránh "hắn" đuổi giết, tự nổ thủ hạ, mới gây ra những vụ nổ liên hoàn kia." Nói xong, tay còn chỉ chỉ lên khuôn mặt tươi cười bên trên mũ giáp ở trên đầu mình.
Selina lập tức hiểu a: "Bullseye bị cậu đánh chạy?"
Luke thông qua microphone đối ngoại bên trên mũ giáp nở nụ cười, tiếng cười trầm thấp lại sẵn có từ tính, một giọng Luân Đôn vang lên: "Không, là bị "hắn" đánh chạy."
Selina lườm một cái: "Được rồi, xin hỏi tên của "hắn" là gì?"
"V!"
Mấy phút sau, hai người chạy nhanh ở trên những mái nhà ở New York.
Selina chạy chậm vọt lên, trang bị phản lực cỡ nhỏ sau lưng mở ra nửa giây, cung cấp một chút lực đẩy lên cao, cả người lập tức xẹt qua khoảng cách hơn 20m, nhào tới cao ốc ở cách đó không xa.
Trong nháy mắt lúc tay và mũi chân của cô ta tiếp xúc với mặt tường, đã hấp thụ đủ lực để tiếp nhận thể trọng của cô, trong nháy mắt lại biến mất.
Lúc này, cô đã phát lực xong, bắt đầy di chuyển lên trên.
Chỉ chơi vài lần, cô đã từ chú ý cẩn thận ban đầu, biến thành tràn đầy phấn khởi, cũng không dùng tư thế tứ chi cùng chuyển động leo lên cao ốc như thạch sùng kia nữa, mà tay chân thay phiên điểm nhẹ lên mặt tường một cái, cả người lập tức vọt lên trên một đoạn.
"Bộ Armor này chơi rất vui a." Cô hưng phấn ở bên trong hệ thống nói chuyện nội bộ hô lên với Luke.
Luke: "Chậm rãi thích ứng đi. Nếu rảnh rỗi sẽ dẫn cô đi tập bay, sau này còn có thể tăng thêm công năng bay lượn nữa, sẽ có thể lướt đi giống như Batman."
Hai mắt Selina sáng lên: "Thực? Vậy thì quá tốt rồi. Nhưng mà bộ... quần áo này của cậu là chuyện gì xảy ra? Tại sao tôi có cảm giác nó chính là bộ quần áo."
Luke: "Cảm giác của cô không sai, công năng của nó xác thực là không nhiều." Lúc đang nói chuyện, hắn cũng giống như Selina, trong nháy mắt hai chân lợi dụng công năng bám ở trên mặt tường tiến lên.
Nhưng Selina là thân thể song song với mặt tường, sau đó dùng mũi chân đụng vào mặt tường để phát lực.
Hắn lại đứng vuông góc với mặt tường, giống như đứng ở trên sàn nhà, nhàn nhã cất bước mà đi, vừa vặn có thể đuổi theo tốc độ của cô.
V sẽ không sử dụng quá nhiều trang bị công nghệ cao, dù sao thì bí danh này cũng có chút giống Batman.
Bởi vậy bộ trang bị V này cùng loại với quần áo thông thường, chỉ cung cấp thêm công năng phòng hộ nhất định, cộng thêm khả năng ngụy trang che giấu thân phận, cùng với mấy loại công năng sử dụng nhỏ khác nữa.
Dùng thuật ngữ game để hình dung, Batman dùng chính là giáp sắt, Bắc Đẩu là giáp da, V thì chỉ được tính là một món áo vải.
Thế nhưng, trừ niệm lực sơ cấp và yên diệt sơ cấp áp đáy hòm ra, đại đa số năng lực của V, chỉ xem là có nhu cầu hay không, sức chiến đấu cũng sẽ không kém.
Cũng không biết là, lúc nào vị "bạn cũ" Bullseye kia của mình sẽ nghe được tin tức mình xuất hiện.
Khi đó biểu lộ của Bullseye, nhất định là sẽ rất thú vị.
Khóe miệng của Luke nhếch lên, nhẹ nhàng rơi vào bên cạnh Selina.
Giờ phút này, hai người đứng ở biên giới một tòa cao ốc hơn 30 tầng, đèn xe ở trên đường phố xa xa giống như sông, đèn trong những ngôi nhà như sao, cảnh tượng phồn hoa thịnh thế.
"Thật xinh đẹp!" Selina không khỏi phải than thở một tiếng.
Cho dù là Los Angeles, cũng không thể so sánh với nơi này.
Bởi vì nơi này là Manhattan của New York, là nơi có dân số đông đúc nhất ở trên thế giới, là nơi vô số tiền tài và nhà cao tầng hội tụ.
"Đi thôi, quả đấm của tôi đã đói khát khó nhịn rồi." Luke cười nói.
Hai người phi thân mà xuống, vọt vào bên trong một căn nhà cũ cách đó không xa.
Trong đại sảnh ở tầng dưới chót của căn nhà, có mấy người đang cao hứng bừng bừng nghị luận gì đó, hơn mười người phụ nữ chỉ mặc nội y đang phân chia hàng hóa, trong đó có bốn năm tên canh gác tay cầm vũ khí qua lại dò xét.
"Rốt cuộc cũng đến lượt chúng ta kiếm chác." Một trung niên da trắng lộ ra vẻ mặt tràn đầy hưng phấn gầm nhẹ.
Một người đàn ông da trắng khác vội vàng biểu thị đồng ý: "Owen, anh thật sự là quá thông minh. Hầu như ngày nào tên Black Mask kia cũng đi tìm người Châu Á và người Nga gây phiền phức, hàng của bọn chúng bị Black Mask ăn hết mấy nhóm. Bây giờ nguồn cung cấp ở vùng này rất khẩn trương, nhóm hàng này tối thiểu cũng có thể nâng giá lợi nhuận lên ba mươi phần trăm."
Trung niên da trắng tên Owen kia hận hận nói: "Đây vốn là địa bàn của chúng ta, thế nhưng vì chúng ta chủ quan, mới có thể bị Kingpin và người Châu Á chui vào, bây giờ chính là thời điểm để chúng ta lấy lại địa bàn."
Nghe được lời này của gã, mấy tên thủ hạ bên cạnh theo bản năng đều im miệng.
Thừa dịp Kingpin và người Châu Á có phiền phức, kiếm một món hời là chuyện tốt.
Nhưng khai chiến với Kingpin, đoạt lại những địa bàn bị mất kia? Đừng nói giỡn, coi như lúc thực lực của bọn họ mạnh nhất ngày trước, đều không đáng sợ bằng thế lực của Kingpin bây giờ.