Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 868: CHƯƠNG 868: KHÁCH HÀNG LỚN TỚI CỬA, BẠO LỰC LÀM VIỆC TỐT

Rất nhiều năm trước, tổ tiên của Owen chỉ từng phong quang một đoạn thời gian ngắn ở khu Clinton, khi đó bọn họ thành công biến nơi này thành một khu Địa Ngục ở bên trong New York.

Mà bây giờ Kingpin đã bắt đầu hợp nhất các thế lực mặt tối ở New York, từ ban đầu là làm ăn buôn bán chất gây nghiện, kéo dài tiến vào việc buôn lậu, thủ tiêu tang vật, phục vụ đặc thù, quán bar hộp đêm, quán rượu cao cấp.

Càng đáng sợ hơn là, đám người này còn đưa xúc tu lan đến các thành phố lớn trên toàn quốc, hợp tung liên hoành, vừa ăn vừa đánh vừa lôi kéo, tăng cao tỷ lệ chiếm hữu thị trường, điều khiển giá thị trường để thu hoạch được lợi nhuận lớn hơn.

Bọn chúng còn không bị điên, không muốn đối nghịch với loại tổ chức có xu thế trở thành bá chủ này.

Tên đại ca Owen này lại quá mức điên cuồng, hoàn toàn không chú ý tới tình huống đám thủ hạ đột nhiên yên tĩnh, còn đang khoác lác phải lấy lại vinh quang trước đây của gia tộc như thế nào.

Mấy tên thủ hạ ở bên cạnh, không kìm lòng được dùng ánh mắt trao đổi với nhau, giống như là cũng hiểu rõ đối phương đang suy nghĩ chuyện gì.

Có lẽ, thêm vài ngày nữa chính mình sẽ có thể suy nghĩ tới cái ghế đại ca ở dưới mông tên Owen này?

Người chết, sẽ không thể làm đại ca của bọn chúng được.

Ngay lúc hùng tâm của tên đại ca Owen đang bừng bừng phấn chấn, không ai bì nổi, mấy tên thủ hạ thì suy nghĩ tính toán, ngồi đợi tới lúc đại ca tìm đường chết quy thiên, cửa phòng đột nhiên bị gõ vang.

Cửa sắt dày nặng phát ra ba tiếng keng keng keng trong trẻo, sau đó dừng lại.

Hai tên tội phạm canh gác ở cửa chính cảnh giác giơ súng lên, tiết tấu này không phải là ám hiệu của đám canh gác bên ngoài.

Hơi dừng lại một lát, ba tiếng đập cửa keng keng keng lại một lần nữa vang lên.

Vẫn không nhanh không chậm như trước, tiết tấu vừa phải, khách sáo giống như là một người vô cùng lễ phép gõ cửa nhà một người xa lạ để hỏi đường.

Owen phất phất tay, ra hiệu cho đám thủ hạ canh giữ trong đại sảnh lấy súng ra, đề cao cảnh giác, tùy thời chuẩn bị nổ súng.

Thấy đám thủ hạ đã chuẩn bị kỹ càng, hắn mới dùng tay ra hiệu cho tên thủ hạ đứng ở cửa ra vào, để gã mở chắn song nhỏ trên cửa quan sát xem người đến là ai.

Một tên tội phạm đưa khuôn mặt ra, đã thấy tên canh gác bên ngoài đang nghiêm túc đứng sau lưng một người đội mũ mặc áo khoác màu đen, súng trong tay còn ngắm chuẩn vào người này.

Người áo đen chỉ để lộ nửa dưới khuôn mặt ở trong tầm mắt của gã, vành mũ rủ xuống, chỉ có thể nhìn thấy khóe miệng của người này nhếch lên giống như hai vệt ria mép, dường như là đang cười vô cùng vui vẻ.

Tên tội phạm này ngẩn người, mở miệng hỏi: "Fermi, nó là ai?"

Tên tội phạm tên Fermi ngoài cửa xụ mặt: "Derk, gã này nói mình là khách hàng lớn, muốn tìm đại ca nói chuyện riêng."

Tên Derk bên trong cửa: "Sao mày để để cho nó đập cửa loạn lên thế?"

Fermi vẫn xụ mặt: "Gã nói như vậy sẽ lễ phép hơn."

Derk nhíu mày: "Lục soát người nó chưa?"

Fermi nâng bàn tay trống không bên kia lên, để lộ ra một chồng mệnh giá một trăm đô thật dầy: "Chỉ có thứ này, gã nói là tiền đặt cọc."

Derk nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn về phía đại ca Owen: "Có người nói là muốn mua hàng, Fermi đã lục soát gã, chỉ có một chồng tiền mặt."

Derk ở bên trong cửa sổ nhỏ đương nhiên là không nhìn thấy, trên trán Fermi ở ngoài cửa đã có một tầng mồ hôi mịn.

Sau lưng của gã là Selina đã khởi động công năng ngụy trang quang học, một tay đang nắm lấy y phục của gã, họng súng gây mê trên tay kia đang chĩa vào sau lưng gã.

Owen cũng mơ hồ nghe thấy cuộc đối thoại ở cửa ra vào, do dự một chút, hướng về phía đám cầm súng canh gác bên kia phất phất tay.

Những tên này hơi hơi tản ra một chút, khẩu súng trong tay buông xuống, nhưng cũng không có thu lại.

Derk ở cửa ra vào mở cửa sắt ra, hơi hơi lui về phía sau một bước, khẩu súng trong tay chỉ thẳng vào người áo đen.

Người áo đen không hoảng hốt một chút nào, không nhanh không chậm cất bước đi vào trong cửa, còn khẽ vuốt cằm hướng về phía Derk ở bên cạnh: "Cám ơn."

Derk lập tức chau mày: Giọng nói này là giọng Luân Đôn vô cùng chính gốc! Tên này đến là để tìm cái chết à?

Trong lúc trong lòng nghĩ như vậy, người áo đen đã đi qua bên cạnh gã, cất bước tiến lên đến cách những người phụ nữ đang phân chia hàng hóa kia không xa, dường như là đang quan sát số hàng kia.

Owen lập tức bất mãn: "Mày là ai? Tới làm gì?"

Người áo đen không trả lời gã, chỉ mở miệng nói: "Đêm tối cho ta con mắt màu đen, ta không dùng nó để tìm kiếm ánh sáng, lại cúi đầu nhìn những con chuột nhỏ trong đường cống ngầm các ngươi. Cuộc đời, thật sự là quá gian nan."

Vẫn như cũ là giọng Luân Đôn vô cùng chính gốc, nói tới nói lui còn mang theo chút nhịp điệu khi đọc thơ.

Owen: "... Rất tốt, chờ tao móc mắt mày ra ngoài, khi đó hai mắt của mày sẽ biến thành màu đen, để nửa đời sau của mày sẽ càng gian nan hơn."

Gần đây rõ ràng là tinh thần của Owen rất phấn khởi, càng ngày càng không khống chế nổi tâm trạng của mình, nào có thời gian nói nhảm với tên khốn này.

Hơn nữa, tên khốn này lại dám một người trong đêm khuya chạy tới hang ổ của bọn chúng, dùng giọng Luân Đôn để nói chuyện, mặc kệ là tên này có mắc bệnh tâm thần hay không, đều sẽ phải chết.

Bởi vì, bọn Owen đều là người Ireland.

Tất cả mọi người ở khu Clinton đều biết, bọn chúng là một băng đảng người Ireland.

Trên mặt Owen lộ ra một nụ cười tàn nhẫn, phất phất tay ra hiệu cho hai tên thủ hạ, đánh gãy hai tay của tên khốn kia.

Không cần súng là không muốn để đám người Anh chết tiệt này được thoải mái, Owen phải từ từ hành hạ chết tên kia.

Hai tên cướp tiện tay cầm lấy hai cây xà beng, dùng bước chân mang theo cảm giác áp bách tới gần, xoay tròn xà beng trong tay, bỗng nhiên đánh về phía người áo đen.

Trên thấu kính của Luke, hiện ra hình bóng của Selina lặng yên không một tiếng động từ cửa chính chạy vào, chuyện này cũng có nghĩa là hành động đánh người đã có thể bắt đầu: "Bạo lực cũng có thể dùng để làm việc tốt."

Trong lúc nói chuyện, hai tay của hắn đan chéo hướng xuống, ở bên hông dưới áo choàng rút ra hai con dao nhỏ chống phản quang dài khoảng 30 cm.

Bóng đen mơ hồ lóe lên ở trong không khí rồi biến mất, hai tên cướp đang đập tới lập tức có cảm giác hai tay mát lạnh, xà beng trong tay không bị khống chế bay ra ngoài.

Ngay sau đó, bọn chúng kêu thảm, trên cổ tay mỗi tên đều xuất hiện hai tia màu đỏ nhỏ bé, một lát sau máu tươi mới từ bên trên tia màu đỏ này thấm ra.

"Nổ súng, bắn chết nó." Tên đại ca Owen này đã lăn lộn ở khu Clinton nhiều năm, với kinh nghiệm phong phú, phản ứng cực kỳ nhanh chóng, trực tiếp hô lên.

Ba ba ba ba ba!

Một chuỗi tiếng súng vang lên từ trong tay đám người.

Nhưng thân hình của người áo đen mới vừa rồi còn bị bọn chúng bao vây vào giữa lại lóe lên một cái, dịch chuyển sang ngang hơn 10m, dao trong tay lại một lần nữa vung lên.

Hai tay của một tên tay súng lại rũ xuống, cất tiếng hét thảm.

"Đối mặt với người xấu, chúng ta nhất định cần sử dụng thủ đoạn cực đoan dùng bạo lực để chế bạo lực..."

Giọng nói chậm rãi ấm áp, giống như nam phát thanh viên đài BBC quanh quẩn ở bên trong khu nhà xưởng, cho dù tiếng súng đinh tai nhức óc cũng không thể át nó đi.

Con dao á quang màu đen lại một lần nữa lướt qua hai tay một tên tội phạm, dù tên này đã liên tiếp lui về phía sau, ý đồ trốn vào sau lưng đồng bạn.

Kết quả là, Luke từ bên cạnh gã lướt qua, thuận tay vung lên, hai tay của tên đồng bạn của tên này cũng rũ xuống theo, há miệng hét thảm.

"Chúng ta không cần sợ cường quyền, đứng ra..."

Bên trong tiếng đàm thoại, hai con dao á quang rời khỏi tay, vai phải của hai tên tội phạm cầm súng trường bị xỏ xuyên, ném súng kêu thảm.

"Ra sức trừ gian diệt ác, mở rộng chính nghĩa..." Dưới chân Luke liên tục điểm nhẹ, giống như là bóng ma không có trọng lượng, trong không khí lắc lư trái phải, hai tay lại đan chéo đưa xuống hông, lại là hai con dao á quang nhỏ khác xuất hiện trong tay.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!