Phát động khứu giác nhạy bén, Luke nhanh chóng tìm được một hộp thuốc ở trong phòng, mở ra nhìn một chút, đồ cũng tương đối đầy đủ.
Hắn lại đỡ người trên sàn nhà nằm lên trên bàn, lấy hai cái đèn bàn ra để giao nhau, miễn cưỡng xem như là bàn giải phẫu.
Hai mươi phút sau, hắn dừng tay lại: "Mr Black Mask, bây giờ vết thương đã được xử lý xong, anh không cần tiếp tục giả bộ hôn mê. Uhm, chẳng lẽ là anh muốn tôi gọi anh là "Batman ở New York"?"
Người trên bàn vẫn kiên trì không nhúc nhích.
Luke thở dài: "Nói thế nào đi nữa thì tôi cũng vừa mới cứu anh, anh khẳng định là muốn tiếp tục chơi trò diễn kịch với tôi như vậy sao?"
Người áo đen trên bàn rốt cuộc nghiêng đầu, thấp giọng mở miệng nói: "Anh là ai? Làm sao mà tìm được tôi?"
Luke nhún nhún vai: "Luc anh từ chỗ bến tàu nhỏ lên bờ, bị tôi nhìn thấy. Gần đây anh rất nổi tiếng ở đây, tôi chỉ đi theo xem thử mà thôi, không đụng tới mặt nạ của anh, cho nên anh cũng không cần quan tâm xem tôi là ai?"
Người áo đen im lặng một lát: "Vậy dù sao cũng nên có một cái tên chứ?"
Luke: "Anh có thể gọi tôi là Puncher (tay đấm)."
Người áo đen: "Tại sao phải cứu tôi?"
Luke khoanh hai tay trước ngực: "Vì chút lễ phép căn bản, có phải là anh cũng nên nói tên cho tôi biết hay không? Cũng không thể một mực gọi anh là Black Mask, hoặc là Batman ở New York gì đó kia chứ?"
Trong lúc nhất thời người áo đen không phản bác được, một lát sau mới nói: "Anh có thể gọi tôi là Daredevil!"
Luke cười khẽ lên: "Xác thực là rất hợp với anh, một người đội mũ trùm đầu màu đen đi ra ngoài hành hiệp trượng nghĩa, quả nhiên là một tên ngốc to gan."
Daredevil nhíu mày: "Trước kia anh từng gặp tôi rồi?"
Luke đột nhiên nở nụ cười: "Daredevil, lỗ tai của anh xác thực là rất nhạy, nhưng xin không nên dùng ở trên người tôi. Nhìn trộm tư ẩn của người khác cũng không phải là thói quen gì tốt."
Bờ môi Daredevil khẽ nhúc nhích, lại thêm một lần không biết nói cái gì.
"Không cần phủ nhận." Luke tiếp tục nói: "Anh che lại cả khuôn mặt như thế này, ai còn không đoán được anh là một người mù lòa."
Daredevil lặng yên không lên tiếng.
"Nếu như tôi là anh, lúc làm mũ giáp, sẽ tăng thêm hai miếng thấu kính, che giấu chuyện chính mình bị mù lòa, thuận tiện để cho kẻ địch đều cho rằng anh đang dựa vào ánh mắt để chiến đấu." Luke đề nghị.
Daredevil im lặng một lát, không nhịn được lên tiếng: "Tôi không biết may vá, sẽ không tự mình làm mũ giáp."
Luke lại khẽ cười: "Vậy y phục thì sao? Mặc loại quần áo phổ thông này, vóc dáng chiều cao đều không thể che giấu, thân phận chân thật của anh rất dễ dàng bại lộ, về điểm ấy anh thực là không bằng Batman."
Daredevil lại một lần nữa nghe được cái tên "Batman" từng nhiều lần bị liên hệ với mình này, không nhịn được mở miệng nói: "Tôi không phải là Batman, tôi làm những việc này cũng không phải là đang mô phỏng anh ta."
Luke nghiêng đầu: "Đó là đương nhiên. Trình độ mô phỏng này của anh ngay cả đám coser Batman kia cũng không bằng."
Dừng lại một chút, hắn mới tiếp tục nói: "Nếu anh đã không mô phỏng người khác, vậy chuyên môn làm một bộ trang bị cho bản thân đi, vừa có thể che giấu mình tốt hơn, cũng có thể phân biệt rõ ràng với Batman chính bản."
Daredevil không phản bác được.
Những loại trang bị mà Batman dùng kia, đã sớm bị nhiều tạp chí lấy ra, phân tích qua vô số lần.
Anh ta cũng không phải là người hoạt động trong ngành kỹ thuật, thật đúng là không có cách nào so chuyện này với Batman.
Luke thu dọn xong hòm thuốc, đặt sang bên cạnh, đi đến trước cửa sổ, nhìn sông Hudson bên ngoài: "Nói một chút đi, một người mù hai mắt, tại sao phải đi làm cảnh sát chính nghĩa, chỉ dựa vào thính lực tốt hơn người bình thường?"
Daredevil cũng không lên tiếng.
Luke không quay đầu: "Mặc dù anh bị mù, nhưng thiên phú vẫn rất xuất chúng. Trừ sự nhanh nhẹn và lực lượng vượt qua người thường ra, thính giác và khứu giác của anh cũng rất nhạy bén. Tôi từng nói anh đừng dùng thính lực để nhìn trộm tư ẩn, anh lại đổi sang khứu giác để làm. Đây là anh muốn nhớ kỹ mùi của tôi, thuận tiện để về sau tìm tôi hả?"
Thân thể Daredevil cứng đờ, đột nhiên có loại cảm giác trẻ con làm chuyện xấu bị bắt tại chỗ.
Luke xoay người, đi trở về phía trước anh ta nhìn xuống anh ta: "Thế giới này, không đơn giản giống như trong tưởng tượng của anh đâu, anh cũng không phải là người có siêu năng lực duy nhất ở New York. Làm cảnh sát chính nghĩa, muốn sống lâu một chút, thì anh vẫn nên học Batman thêm một chút đi."
Daredevil nhíu mày: "Tôi chính là tôi, không phải là bất cứ ai khác."
"Tôi bảo anh học cẩn thận." Luke tiếp tục đả kích anh ta: "Về sau anh cần phải đối mặt, có lẽ không chỉ là các băng đảng. Nếu có một ngày, những đơn vị truy tìm Batman kia cảm thấy hứng thú với anh, chỉ trong mấy ngày, kể cả thân phận chân thật của anh, tư liệu sẽ xuất hiện ở trên bàn công tác của bọn họ."
Nhìn Daredevil lại một lần nữa im lặng, khóe miệng của Luke nhếch lên, tiện tay kéo tấm thảm trên ghế sô pha bên cạnh ném sang: "Nói thế thôi, chúc anh đêm nay có một giấc mơ đẹp!" Nói xong cất bước định rời đi.
Rốt cuộc Daredevil không nhịn được mở miệng nói: "Chờ một chút."
Luke: "Ừm?"
"Anh tới New York là có mục đích gì?" Daredevil vẫn hỏi ra vấn đề này.
Luke ha ha cười khẽ: "New York không phải là của riêng anh, cũng không phải của tôi. Anh bạn, hưởng thụ thời gian nhàn hạ sau cùng của anh đi, về sau anh sẽ rất bận rộn đấy, khi đó có lẽ là chúng ta lại sẽ gặp lại."
Nói xong hắn không ở lại nữa, rất nhanh đã biến mất ở cửa ra vào.
Daredevil cắn răng chống thân thể lên, nhưng một lát sau vẫn nhận mệnh nằm trở lại.
Vị Puncher kia nếu thật sự muốn giết anh ta, vừa rồi đã có vô số cơ hội.
Bây giờ anh ta vẫn còn sống, chỉ có thể chứng minh là người ta không có ý định này.
Giờ phút này Daredevil đã bị mất máu nghiêm trọng, đầu choáng mắt hoa, từng cơn mỏi mệt đánh tới, miễn cưỡng đắp tấm thảm kia lên trên người, sau đó rơi vào hôn mê.
Luke ở trong cầu thang lại một lần nữa đổi trang bị trở lại, đi ra ngoài nhà, nghiêng đầu nhìn cửa sổ trên tầng ba một cái, cười lắc đầu, phi thân rời đi.
Sau khi hội hợp với Selina ở cách đó 100m, hai người cùng nhau về nhà.
Selina tò mò hỏi: "Thính giác và khứu giác của vị "Daredevil" kia rất lợi hại?"
Luke: "Cơ bản là như vậy. Cho nên tôi không để cho cô đến gần anh ta, miễn cho vị hàng xóm mới này phát hiện ra chút "sở thích nghiệp dư " của chúng ta."
Selina: "Vậy vừa rồi cậu cũng đến gần anh ta, sẽ không xảy ra vấn đề gì đấy chứ?"
Luke cười khẽ: "Tôi dám đến gần anh ta, lại không có phòng bị hay sao? Nhớ rõ sau khi kết thúc công việc thì nhất định phải xóa hết dấu vết, bằng không thì sẽ giống như vị Daredevil này, bị người tuỳ tiện tìm ra."
Selina lại nhíu mày: "Về sau khẳng định là chúng ta sẽ còn gặp phải anh ta, hẳn là vẫn có nguy cơ bị bại lộ?"
Luke: "Sau khi trở về tôi sẽ tiến hành cải tiến cho Armor mới của cô, tranh thủ giải quyết vấn đề này. Thương thế của vị hàng xóm mới này hẳn là còn cần phải nghỉ ngơi mấy ngày nữa, chúng ta vẫn còn thời gian."
Selina ừ một tiếng, đột nhiên có chút cảm thán: "New York đúng là kinh khủng hơn Los Angeles a. Chúng ta mới tới mấy ngày, đã gặp phải người và sự việc kỳ kỳ quái quái này rồi."
"Loại tình huống như đêm nay, về sau sẽ càng ngày càng nhiều, tuyệt đối là đừng chủ quan." Luke nhắc nhở.
Mấy năm sau này, tuyển thủ hai bên chính phản sẽ nối liền không dứt, tre già măng mọc gây chuyện ở New York, khi đó đám người và sự việc kỳ quái này sẽ giống như siêu thị bán đại hạ giá, điên cuồng xuất hiện ở trước mặt bọn họ.
Những tháng ngày đó, hắn suy nghĩ một chút đã cảm thấy hơi. . . kích động!