Ngày hôm sau chưa tới 8 giờ, hai người bọn Luke đi ra ngoài đi làm, chỉ vì tránh né giờ cao điểm sớm đáng sợ ở New York.
Đi vào đại sảnh văn phòng trong cục thám tử, hai người mới vừa đi vào cửa đã gặp phải hai thám tử đang đi ra ngoài.
Người đàn ông dáng thấp đậm dẫn đầu có chút huyết thống Indian, tên là Joe - Lambert.
Hơi tụt lại đằng sau một chút là một người phụ nữ tóc quăn ngắn màu vàng, tên Connie - Kowalski.
Luke và Selina hơi hơi tránh sang bên cạnh nhường đường, miệng chào: "Joe, Connie, buổi sáng tốt lành."
Kết quả hai vị thám tử này lại dừng chân lại, người đàn ông trung niên kia duỗi tay ra nửa ôm Luke một cái: "Đừng quá khách sáo, bây giờ chúng ta đã là đồng sự rồi mà Luke."
Luke cười duỗi tay ra vỗ vỗ lên vai của ông ta: "Đó là đương nhiên rồi, Joe."
Lúc này Joe mới nói: "Chúng tôi phải ra ngoài làm việc. Có thời gian thì tan tầm cùng đi uống chút rượu, thời gian định trong khoảng hai ngày này, được chứ?"
Luke mỉm cười: "Có thể."
4 người lại vội vàng cáo biệt.
Thám tử làm việc chính là như vậy, không có thời gian dừng lại chậm rãi nói chuyện phiếm, chỉ có thể nói thẳngkhông vòng vo.
Hai người kia dĩ nhiên không phải là vô duyên vô cớ hàn huyên với hai người, bọn họ là người ở trong đám đồng sự ở cùng với John - McClane ngày hôm qua.
Nếu đã biết lai lịch của Luke, đương nhiên là muốn tìm cơ hội làm quen với hắn.
Bằng không thì lúc gặp chuyện, có giao tình hay không thì đãi ngộ sẽ không giống nhau.
Đi vào trong đại sảnh, mấy người xung quanh đều chào hỏi bọn họ, đều là đám người ở cùng với John ngày hôm qua.
Hai người cười gật đầu trả lời, sau đó đi thẳng tới văn phòng của Dustin.
Bên trong, Dustin đang nói chuyện với một người.
Luke đang định đứng ở cửa chờ, Dustin lại vẫy tay: "Đi vào đi, ở đay có một vụ án cần các cậu đi theo một chuyến."
Hai người bọn Luke đi vào, quy củ hướng về phía Dustin chào hỏi một tiếng.
Có mặt những người khác, bọn họ cũng không thể quá tùy ý, nhất định cần duy trì quyền uy của Dustin ở trước mặt thuộc hạ.
Dustin gật đầu: "Walter, hôm qua John lại bắn chết một tên nghi phạm. Bây giờ người thân của nghi phạm đã đến đồn cảnh sát, nói muốn khiếu nại cậu ta lạm dụng vũ lực."
Walter: "Cục trưởng Hammer, anh biết đó là chuyện gì mà, trên người tên kia có chất nổ. . ."
Dustin đưa tay: "Tôi biết. Anh cho rằng tôi muốn để John ở nhà ăn chơi hay sao? Thế nhưng vì cân nhắc cho tiền đồ của cậu ta, tốt nhất là cậu ta nên nghỉ ngơi hai ngày, chờ đồn cảnh sát bên này cho ra kết luận, đuổi đám người thân muốn kiếm chút tiền kia đi rồi tính."
Walter không phản bác được.
Lúc này Dustin mới chỉ về phía hai người bọn Luke: "Vụ án này, anh đi cùng với thám tử Luke - Coulson, thám tử Selina - Hayek đi điều tra. Vừa vặn bọn họ cũng tương đối quen thuộc với nơi đó, đúng không, Luke?"
Luke gật đầu.
Về phần quen thuộc với địa phương nào, hắn cũng sẽ không hỏi.
Dustin mới tới, muốn áp đảo đám thủ hạ giảo hoạt này cũng không phải là chuyện dễ dàng, vị Walter - Cobb trước mắt này lại càng là một Cảnh đốc (Lieutenant) có tư lịch thâm hậu, khoảng cách Cảnh giam (Captain) chỉ kém một cấp mà thôi.
Walter nghiêng đầu nhìn hai người bọn Luke một cái, lại nhìn Dustin, chỉ có thể đồng ý: "Được, vậy tôi dẫn bọn họ đi xem một chút đi." Nói xong cất bước đi ra.
Sau khi Walter đi ra cửa, Luke hướng về phía Dustin nháy mắt ra hiệu, ý là "Sếp, đội ngũ của anh không dễ quản lý nha".
Dustin hừ một tiếng, ném một phần hồ sơ trên bàn tới: "Đừng quá chủ quan. Uhm, cũng đừng để tên Walter này bị bắn chết."
Luke giơ tay chào: "Yes, sir." Nói xong cũng không nhìn khuôn mặt thối của Dustin nữa, nhanh như chớp đi ra ngoài.
Selina thả túi giấy dai trong tay lên trên ghế cách cửa ra vào không xa, cũng cười bỏ chạy.
Dustin nhìn hai người đuổi theo Walter mặt đã đen lại, thở dài, đứng dậy đi ra đóng cửa, lại lấy điểm tâm mà Selina đưa.
Lấy một miếng bánh ra hung hăng cắn một cái, miệng ông ta hàm hồ thấp giọng mắng: "Mọe, đúng là không thể dùng tốt bằng người mà chính mình bồi dưỡng ra. Đám khốn kiếp này không có một ai có thể làm bớt lo được."
"Đám khốn kiếp này" đương nhiên là chỉ đám người trong cục thám tử.
Cục trưởng nhảy dù vẫn luôn không dễ làm.
Bên này, Luke phân tâm làm hai việc cùng một lúc, vừa nhanh chóng liếc nhìn hồ sơ trong tay, vừa đuổi theo Walter: "Cảnh đốc Cobb, bây giờ chúng ta đi sang kia luôn à?"
Walter - Cobb, cũng chính là vị đội trưởng cùng thi hành nhiệm vụ với John hôm qua, là một trung niên da trắng, bắt mắt nhất chính là ông ta có hai vệt ria dày rậm chỉnh tề.
Âu phục cà vạt áo sơ mi trắng mặc trên người ở tầm trung, dù không quá sạch sẽ gọn gàng, nhưng cũng chứng minh ông ta không phải là một trung niên lôi thôi lếch thếch giống như John - McClane.
Trên thực tế, nếu không phải là do Dustin nhảy dù đến, rất có thể là vị Cảnh đốc Cobb này (Lieutenant) sẽ trở thành Cục trưởng cục thám tử Cobb, khi đó sẽ phải gọi ông ta là Cảnh giam Cobb (Captain).
Với tư lịch của vị này ở trong cục thám tử, Dustin xưa nay kiên cường cũng phải nói lý với Walter, bởi vì ông ta mới đến nên không thể ép Walter được.
Walter vừa đi, vừa nghiêng đầu sang nhìn Luke.
Nhìn thấy hắn đang lật xem hồ sơ, Walter không khỏi bĩu môi: "Nhóc, chỉ xem tư liệu thì không thể giải quyết được vấn đề đâu. Nghe nói, năng lực ra tay của cậu rất mạnh?"
Luke ngẩng đầu, mỉm cười nhìn Walter: "Cũng bình thường thôi, tôi tương đối thích nói lý với người khác."
Lông mày của Walter hơi nhíu lại, vốn vẫn cảm thấy không kiên nhẫn lại đã tỉnh táo hơn không ít, dừng bước lại xoay người nhìn Luke: "Thật sao? Tên John kia lại không nói như vậy."
Luke tiện tay đưa hồ sơ cho Selina: "Tôi là cảnh sát, đại biểu cho pháp luật. Cho nên tôi sẽ luôn áp dụng thủ đoạn mà pháp luật quy định đối với người hiềm nghi trước."
Khóe miệng của Walter hơi co giật, đột nhiên giơ tay lên vỗ vỗ bả vai hắn: "Nhóc, chỉ bằng mấy câu nói đó của cậu, 5 năm sau John phải gọi cậu là trưởng quan rồi."
Luke mỉm cười: "Đây có vẻ cũng không phải là chuyện gì tốt."
Walter: "Ồ?"
Luke: "Thân là trưởng quan, tùy thời phải nhọc lòng vì việc của thuộc hạ, trưởng quan Cobb hẳn là thấu hiểu rất rõ chuyện này đi."
Khuôn mặt của Walter không khỏi xịu xuống: "Chỉ cần về sau cậu đừng để Dustin nhọc lòng là được."
Luke cười tủm tỉm: "Tôi sẽ dùng hết khả năng, không để cho các trưởng quan thêm phiền phức."
Walter thấy thái độ của Luke đoan chính như vậy, chỉ có thể hừ hừ hai tiếng.
Lại nghĩ tới một vị cộng tác nào đó luôn thêm phiền phức cho mình, cảm giác trong lòng của ông ta khá phức tạp.
Hoàn thành cuộc đối thoại mang tính thăm dò đầu tiên, ba người đi ra bãi đỗ xe.
Cộng tác của Walter, một trung niên đeo kính chừng 40 tuổi, thám tử Ricky – Walsh, đang đợi ở chỗ này.
Sau khi bắt chuyện với hai người bọn Luke một chút, Ricky chở theo Walter xuất phát, hai người bọn Luke lái xe đuổi theo.
Đi ra ngoài chưa được bao xa, hai chiếc xe đã bị chặn ở trên đường.
Selina buồn bực ngán ngẩm lấy bánh ngọt từ trong hộp đồ ăn phía sau ra, cắn một cái: "Ừm ừm~ tình hình giao thông thật là quá tốt nha."
Luke nhún nhún vai: "Đây chính là New York, đây chính là Manhattan a."
Selina: "Nếu có nhiệm vụ khẩn cấp, gặp phải loại kẹt xe này thì làm sao bây giờ?"
Luke trầm ngâm một lát, đáp: "Có muốn về sau tôi để hai chiếc xe đạp trên xe không?"
Selina nhìn dòng xe cộ phía ngoài, nghiêm túc cân nhắc trong chốc lát, gật đầu đồng ý: "Xác thực, xe đạp vẫn dùng tốt nhất, nên có một chiếc."