Luke cười gật đầu.
Lời này của hắn vốn là một lời nói đùa, nhưng cũng không tính là hoàn toàn nói đùa.
Cưỡi xe đạp thì cần phải cân nhắc tới vấn đề thể lực, xe máy thì không cần, cùng lắm thì cải tiến một chút?
Đang suy nghĩ tới vấn đề phương tiện giao thông, Selina lại nhắc nhở: "Bọn Walter bật đèn hiệu cảnh sát lên kìa."
Luke tiện tay cũng mở đèn hiệu cảnh sát trên xe mình lên, chen lên đường xe buýt theo: "Trưởng quan đang vội, chúng ta đuổi theo."
Selina cười nói: "Tính tình của bọn họ quả là quá xung động."
Luke: "Ngày nào cũng kẹt xe, có thể không vội được sao."
Kết quả là hai chiếc xe mới chạy chưa được 500m, lại bị chặn lại.
Ricky ở phía trước vô cùng thuần thục xuống xe, lấy hóa đơn phạt ra, viết viết, đưa cho một cô gái trẻ tuổi ngồi trên ghế lái, lại để cho vị tiểu thư đang lộ ra vẻ mặt tràn đầy xoắn xuýt này dịch xe ra để xe cảnh sát có thể đi qua, sau đó lại một lần nữa nghênh ngang rời đi.
Hai người bọn Luke chậc chậc lướt qua bên cạnh tiểu thư trẻ tuổi này, còn nghe thấy trong miệng cô ta đang hùng hùng hổ hổ: "Khốn nạn, tôi muốn đi khiếu nại. Tôi đã nhường làn xe rồi, thế mà còn viết hóa đơn phạt cao như vậy?"
Selina bật cười ra tiếng: "Chẳng lẽ là cục thám tử cũng có chỉ tiêu tiền phạt hay sao?"
Luke lại làm như thật gật đầu: "Sau này cô cũng đi lĩnh một quyển hóa đơn phạt đi."
Selina: "A?"
Luke hất hàm về phía hàng xe dài phía trước: "Với tình hình giao thông thế này, cô lấy hóa đơn phạt ra, tuyệt đối là có tác dụng tốt hơn nhiều so với đèn hiệu cảnh sát."
Selina lập tức hiểu ra.
Hóa đơn phạt chính là đạo cụ để hù dọa người, nhưng nếu thực sự cần thiết, vậy cũng có thể thuận tay viết một tờ.
Mặc dù bên trong những nghiệp vụ chính của cục thám tử không có hạng mục viết hóa đơn phạt này, nhưng nhóm thám tử đều có tư cách viết hóa đơn phạt.
Hai chiếc xe cứ như vậy nhích lên từng chút một, dựa vào đèn hiệu cảnh sát và hóa đơn phạt mở đường, cũng phải mất 40 phút mới tới nơi.
Selina ở phía dưới trông xe, xe cảnh sát đỗ ở đây cũng không an toàn, nhất định phải cắt người trông.
Đi vào trong chung cư cũ kỹ, nhìn từng gian phòng ở rách rách rưới rưới, sắc mặt của 3 người đều khó coi.
Tìm tới phòng 307 trên tầng ba, Ricky gõ cửa phòng vài cái, bên trong không có ai trả lời, ngược lại là cửa phòng bành một tiếng rơi xuống đất.
Ricky ở phía trước nhăn nhó: "Chẳng lẽ là tôi phải trả phí sửa chữa hay sao?"
Walter bất đắc dĩ: "Nếu cậu khỏe như vậy, làm cảnh sát làm gì, đi làm quyền vương nổi tiếng thế giới đi. Hỏi phòng bên cạnh một chút xem, người trong phòng này đã đi đâu rồi."
Ricky chỉ có thể nhấc cánh cửa kia lên, Luke tiến lên dựng tay nắm cửa, dựng cánh cửa này trở về chỗ cũ.
Ricky gõ vang cánh cửa phòng bên cạnh, trong khe cửa có một người đàn ông gốc Mỹ Latinh lộ ra vẻ mặt cảnh giác hỏi: "Các ông muốn làm gì?"
Ngực trái của Ricky hơi hơi hướng về phía trước, khoe huy hiệu cảnh sát: "NYPD. Được rồi, chớ khẩn trương, chúng tôi chỉ đến tìm Elena - Cardenas ở phòng bên cạnh tìm hiểu một số việc mà thôi."
Người đàn ông Mỹ Latinh đổ mồ hôi trán: "Bà ấy, bà ấy hẳn là đã đi tìm luật sư rồi."
Ricky: "Vị luật sư kia ở đâu?"
Người đàn ông Mỹ Latinh: "Văn phòng luật sư Nelson - Murdock, ra cửa quẹo trái, đi thêm 200m là đến."
Ba người rất nhanh đã đi xuống lầu, lái xe tìm tới văn phòng luật sư kia.
Lần này Selina cũng cùng xuống xe.
Bọn họ rất quen với hoàn cảnh nơi này, biết rõ tỷ lệ xảy ra nạn trộm cắp quanh đây thấp hơn không ít, bởi vì chếch đối diện cách đó hơn 20m chính là nhà mới của bọn họ.
Hơn nữa văn phòng luật sư ở ngay trên tầng ba, nếu phía dưới có tình huống gì cũng có thể lập tức trông thấy.
Lên tầng ba, nhìn đám người ngồi chờ bên trong một căn phòng cũ kỹ, Walter ngạc nhiên: "Văn phòng luật sư này làm ăn tốt như vậy cơ à?"
Ricky cũng cảm thấy hơi kỳ quái: "Người ở nơi này, có tiền mời luật sư à?"
Luke và Selina không lên tiếng.
Rất nhiều người bên trong căn phòng này không mời nổi luật sư, nhưng luật sư tự nguyện cung cấp viện trợ pháp luật cho bọn họ lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Đợi tới lúc 4 người đi vào, tầm mắt của mọi người bên trong đều quăng tới.
Walter và Ricky đều mặc tây phục đeo cà vạt, nhưng nhìn cũng không giống thành phần trí thức cho lắm.
Luke và Selina đều trẻ tuổi, dung mạo lại trưởng thành, cách ăn mặc lại rất nhàn nhã.
Chờ tới lúc nhìn thấy huy hiệu cảnh sát trên ngực hai người bọn Walter, vẻ mặt của không ít người đều trở nên không bình thường.
Hai người trên người đang băng bó, trên băng gạc còn dính máu đã mặt mũi tràn đầy khẩn trương đứng dậy, đẩy cửa bên ra chạy ra ngoài.
Walter không chú ý tới bọn họ, quét nhìn căn phòng, dời lực chú ý lên trên người đến một cô gái trẻ tuổi ở cách đó không xa.
Mấy bước đi tới, ông ta ra hiệu về phía huy hiệu cảnh sát: "Chào cô, cô là lễ tân ở nơi này à?"
Cô gái trẻ tuổi này có mái tóc dài thẳng màu vàng, dung mạo thanh tú, mặc một chiếc áo sơ mi họa tiết hoa nhỏ màu lam, bên dưới là một chiếc váy âu phục màu đen dài đến gối.
Nghe thấy Walter nói, trên mặt của cô ta hiện ra nụ cười theo thói quen đứng lên: "Chào ông, Cảnh đốc. Tôi là Karen - Page, là nhân viên văn phòng ở nơi này, toi có thể giúp gì cho ông?"
Walter: "Chúng tôi đang tìm Elena – Cardenas để hiểu rõ một ít tình huống."
Cô gái trẻ tuổi tên là Karen này mỉm cười gật đầu: "Xin chờ một chút, tôi đi xem thử xem bà ấy còn ở đó hay không."
Một lát sau, một bà lão khoảng chừng 60 tuổi theo sau cô ta từ bên trong căn phòng đi ra, nhìn Walter bắn ra một chuỗi tiếng Tây Ban Nha.
Walter: "Bà có nghe hiểu tiếng Anh không?"
Kết quả là Elena chỉ nói một câu: "A little."
Walter bất đắc dĩ, biết một chút cũng không thể được.
Bọn họ là cảnh sát đang làm công tác tra hỏi, nếu ở trong lời nói xuất hiện nghĩa khác, có khi sẽ rất phiền phức.
Ít năm gần đây, người nói tiếng Tây Ban Nha ở nước Mỹ đã càng ngày càng nhiều, đại đa số cảnh sát đều bị yêu cầu biết một chút tiếng Tây Ban Nha.
Walter có thể nghe hiểu tiếng Tây Ban Nha thông thường, nhưng để tự nói sẽ rất phí sức.
Selina thấp giọng nói: "Trưởng quan, tôi biết tiếng Tây Ban Nha."
Walter khẽ gật đầu: "Vậy cô làm phiên dịch."
Nói vài câu, mấy người đi theo bà lão kia ra một nơi tương đối yên tĩnh ở lối đi nhỏ bên ngoài, bắt đầu nói chuyện.
Kỳ thật sự việc cũng không hề phức tạp.
Vụ án mà Walter đang điều tra, đương nhiên là vụ nổ liên hoàn ở khu Clinton vài ngày trước.
Tối hôm đó, nhà của bà lão này ở ngay đối diện của một điểm xảy ra nổ, nửa cái nhà đều bị nổ bay, cánh cửa bị Ricky gõ nhẹ một cái đã đổ kia chính là do vụ nổ ngày đó tạo thành.
Mà trước đó bà lão này từng báo cảnh sát, nói có người tới cửa uy hiếp bà ta, còn đập nhà bà ta.
Sau đó phân cục 15 cho ra kết luận là: Bà lão báo nhầm! Đó chẳng qua chỉ là tranh chấp dân sự về đất đai mà thôi.
Chuyện này cũng coi như xong.
Thế nhưng, hiển nhiên là Walter muốn đạt được tin tức đột phá trong vụ nổ kia.
Một khi mò được đầy đủ công lao, vậy sẽ có thể cho Dustin áp lực lớn hơn.
Ông ta chỉ cách vị trí Cục trưởng cục thám tử một chút xíu.
Chỉ cần ông ta có thể lập được công lớn ở trong khoảng thời gian này, khi đó mặc kệ là vì Dustin đứng không vững, bị đẩy sang bộ môn khác, hay là Walter được thăng nhiệm sang bộ môn khác, đều là một loại kết quả không tệ.
Cũng là vì nguyên nhân này, ông ta mới cảm thấy rất không tình nguyện đối với việc Dustin cứng rắn nhét hai người bọn Luke đi vào.
Nếu phá được vụ án này, vậy cũng sẽ có công lao của hai người bọn Luke.
Hai người bọn Luke tới từ Los Angeles, mọi người đều biết bọn họ là người của Dustin, vậy cho dù Walter hoàn thành vụ án này, cũng không thể tạo áp lực cho Dustin được.
Lãnh đạo lấy được công lao, chính là gian lận như vậy.