Đương nhiên, loại kẻ già đời như Walter cũng sẽ không dễ dàng buông tha.
Ông ta có 100 loại phương pháp, có thể ở bên trong quá trình phá án đẩy hai người bọn Luke ra, công lao sau cùng cũng sẽ không liên quan gì tới hai người bọn Luke.
Bởi vậy ông ta cũng không hề bối rối đối mặt với cách trộn đậu với thóc của Dustin, vẫn dựa theo quy trình cố định của mình mà hành động.
Trong lúc bà lão đang kích động trò chuyện với bọn Walter, từ bên trong văn phòng cách đó không xa có một người bước nhanh đi tới.
Nghiêng đầu trông thấy Luke, người này ngẩn người: "Luke? Cậu đây là. . ."
Luke cười đi tới, thấp giọng chào hỏi: "Chào buổi sáng tốt lành, Foggy. Tôi đang làm việc."
Foggy nhìn hai người bọn Walter bên kia một chút, trong nháy mắt đã trông thấy huy hiệu cảnh sát trước ngực bọn họ, anh ta lại nhìn về phía Luke: "Cậu cũng. . ."
Luke cười xốc dây kim loại ở bên trong áo jacket lên, để lộ ví da huy hiệu cảnh sát ra: "Chúng ta lại một lần nữa làm quen đi. Luke - Coulson, thám tử NYPD mới vừa đến báo cáo ngày hôm qua."
Foggy há to miệng: "Cậu? Thám tử?"
Foggy là luật sư, lại là người sinh trưởng ở New York, đương nhiên là hiểu rất rõ đối với NYPD.
Theo anh ta thấy, mặc dù Luke nói chuyện và làm việc rất thành thục, nhưng đây càng giống như là thành quả do giáo dục mang tới, tuổi thật cũng không tới hai mươi.
Ở trong đồn cảnh sát New York, dưới 20 tuổi cùng lắm chỉ là một nhân viên mới vào ngành cảnh sát (Police Officer), chớ nói chi là tiến vào loại bộ ngành toàn dân lõi đời giống như tổng bộ cục thám tử này.
Luke mỉm cười: "Đại đa số bạn học của anh đều còn đang làm thực tập sinh ở các văn phòng luật sư. Nhưng không phải là anh đã mở văn phòng luật sư, chính mình làm chủ rồi hay sao?"
Foggy nở nụ cười khổ: "Được rồi, đừng nói đùa nữa. Luke, các cậu tìm Elena là có chuyện gì thế?"
Luke đơn giản mấy câu, đã nói rõ tình huống.
Foggy nhíu mày: "Các cậu chỉ đến tìm kiếm manh mối, cũng không nhất định có thể giúp đỡ Elena giải quyết khó khăn trước mắt?"
Luke thở dài, ánh mắt ra hiệu về phía Walter ở bên kia, hạ giọng xuống thấp hơn: "Hôm nay lúc tôi đi làm, mới bị phái ra cùng điều tra vụ án này, vị Cảnh đốc Walter kia mới là người phụ trách phá án và bắt giam, cho nên anh cũng hiểu mà."
Foggy nghĩ tới chức danh thám tử bên trên huy hiệu cảnh sát của Luke vừa rồi, lại suy nghĩ tới chức vụ Cảnh đốc của Walter, không có cách nào nói thêm gì.
Giống như là thực tập sinh trong các văn phòng luật sư, không thể nào chỉ thị cho nhân viên có thâm niên làm việc vậy.
Một thám tử trẻ đương nhiên là không có tư cách sai bảo Cảnh đốc phải phá án như thế nào, đừng nói Luke còn là người mới tới.
Luke nhìn nét mặt của anh ta, tiếp tục nhỏ giọng nói: "Thế nhưng, nếu có thể tìm được đầu mối gì, dù sao cũng tốt hơn là để chuyện xảy ra ở nhà Elena dùng lý do "tranh chấp đất đai" mà kết thúc, đúng không?"
Trong lòng Foggy hơi động: "Như vậy. . ."
Luke mỉm cười, vỗ nhè nhẹ lên bả vai anh ta: "Anh có thể đi qua, dò ý tứ của Cảnh đốc Walter, tôi tới NYPD còn chưa nói chuyện với ông ấy đủ năm phút nữa."
Foggy dở khóc dở cười: Người mới như cậu, quả là mới tới mức ưu tú!
Nhưng thái độ của Luke, để anh ta cảm thấy khá dễ chịu.
Anh ta nhìn người trẻ tuổi này rất thuận mắt, quả nhiên là không có loại dối trá giáo điều để anh ta chán ghét kia, cũng là người có nguyên tắc của chính mình.
Người có nguyên tắc, đều khiến người ta ưa thích hơn đám cỏ đầu tường không có điểm mấu chốt.
Đây cũng không phải là Luke bán Walter, bởi vì việc của Elena kỳ thật cũng không có quan hệ với Walter, ông ta đang điều tra mấy vụ nổ, chứ không phải là vụ án nhỏ nhà Elena bị phá.
Bà lão Elena báo cảnh, cho ra kết luận "tranh chấp đất đai" chính là phân cục 15.
Bà lão này xác thực là phải cảm ơn Walter nhiều chuyện, như thế ít nhất là bà ta có thể chờ mong lật đổ kết luận kia của phân cục 15.
Foggy cũng không ngốc, người có thể làm luật sư đều không có khả năng ngốc, nếu không sẽ bị đào thải rất nhanh.
Chỉ trong thời gian đi mấy bước, anh ta đã làm rõ trọng điểm trong trong tình báo mà Luke lộ ra, trên mặt mang theo nụ cười tiến lên, bắt đầu nói bóng nói gió trợ giúp bà lão Elena.
Trên thực tế, đêm mà vụ nổ xảy ra, Foggy vừa vặn cũng vì vụ "tranh chấp đất đai" kia, tìm tới nhà Elena, lúc đang ở trong nhà nói chuyện, vụ nổ xảy ra.
Foggy với đầu óc tỉnh táo, nói chuyện trật tự rõ ràng là người làm chứng hợp cách hơn bà lão, một ít chi tiết cũng chỉ có anh ta mới chú ý tới.
Walter vốn sợ phiền phức, không muốn tiếp lời vị luật sư trẻ này, nhưng sau khi nói vài câu với Foggy, cũng bị tình báo mà anh ta lộ ra hấp dẫn, không khỏi truy vấn, ngược lại đã gạt bà lão ra ngoài.
Luke cũng không tiến lên nhập bọn, chỉ ra hiệu cho Selina, để cô có việc gì thì có thể gọi mình.
Hắn thì lại đi thêm mấy bước, lại một lần nữa tiến vào trong văn phòng luật sư Nelson - Murdock.
Bây giờ quan sát tỉ mỉ nơi gọi là văn phòng luật sư này, hắn âm thầm lắc đầu: Con đường lập nghiệp của hai vị luật sư trẻ tuổi này, dường như là ở giai đoạn khởi bước đã gặp phải vấn đề lớn thường thấy nhất—— tiền.
Tiền, đối với đa số người ở trên thế giới này, vĩnh viễn là một vấn đề lớn.
Hai vị luật sư trẻ tuổi tự mở văn phòng, ở giai đoạn gây dựng sự nghiệp cần kiếm tiền nhất, lại nhận một đống hồ sơ kiện cáo của người nghèo.
Có thể kiếm nhiều tiền của người nghèo, trên cơ bản chỉ có kiện cáo bồi thường tổn thương thân thể. —— trên tàu điện ngầm New York và biển quảng cáo khắp nơi đều có thể nhìn thấy một chuỗi số điện thoại 888, cùng với hình ảnh hai vị luật sư đang tươi cười chính là những người chuyên môn làm loại nghiệp vụ này.
Hai vị luật sư trẻ tuổi ở đây lại không thể nhận loại công việc có thể kiếm được nhiều tiền này.
Những vụ làm ăn bây giờ của bọn họ, không có gì hơn là gia hạn hộ chiếu cho một ít nhân công ngoại tịch, hoặc giúp một ít người nghèo không có khả năng thanh toán tiền phạt nhưng lại không muốn đi ngồi tù giảm bớt xử phạt, còn giúp bà lão Elena kia hiệp thương với chủ thuê nhà, sửa chữa phòng ở trở về nguyên dạng.
Những người này đều không trả nổi phí luật sư một giờ 100 đô, thù lao mà bọn họ trả cho hai vị luật sư trẻ tuổi, chỉ có thể là một ít thức ăn nước uống hoa quả giá rẻ.
Những thứ này xếp một đống ở trong góc phòng, nhưng số lượng cũng không nhiều, cùng lắm chỉ đủ cho ba người bên trong văn phòng luật sư này ăn trong hai ngày.
Uhm, với sức ăn của một vị luật sư nào đó thì có khả năng là chỉ đủ ăn hai bữa, dù sao thì người ưa thích làm việc tốn thể lực, kiểu gì tiêu hao cũng sẽ lớn một chút.
Đại mỹ nữ tóc vàng Karen kia chú ý tới hắn.
Tướng mạo khí chất của Luke ở đó, giống như cô ta, rất khó để người khác bỏ qua.
Mặt cô ta lộ ra vẻ hỏi thăm: "Có gì cần tôi hỗ trợ không?"
Luke cười cười: "Tôi là bạn của Foggy, nhưng còn chưa từng tới nơi này. Thăm một chút không có vấn đề gì chứ?"
Karen xấu hổ cười: "Có thể. Nhưng mà. . . Nơi này chỉ có ba gian phòng."
Luke nhìn nhìn, nhún nhún vai: "Lập nghiệp chưa bao giờ là chuyện không dễ dàng. Không cần phải để ý đến tôi, tôi tùy tiện nhìn một chút là được."
Nói xong, hắn đi tới chỗ lối ra hẳn là cửa phòng làm việc của hai vị luật sư, hướng vào bên trong tùy ý nhìn vài lần.
Bên trong có hai cái bàn làm việc chất đầy văn kiện và một cái tủ hồ sơ lớn, sau đó còn bày biện một chiếc máy tính đồ cổ, bên cạnh có một chiếc máy đánh chữ cũng rất cũ kỹ.
Nhìn vết xước bên trên máy đánh chữ, Luke cảm thấy tuổi tác của chiếc máy đánh chữ này nói không chừng còn lớn hơn cả Claire.
Ở trên một mặt bàn, một chồng phong bì tán loạn nhìn rất quen mắt —— đại đa số người Mỹ đều quen mắt.
Bọn chúng là các loại hóa đơn do các công ty gửi tới thúc giục.