Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 876: CHƯƠNG 876: THỨ ĐÁNG GIÁ ĐỂ MƠ ƯỚC, THẾ NÀO LÀ THỦ HẠ TỐT

Theo độ dày của chồng hóa đơn đòi nợ này, tất nhiên là văn phòng luật sư Nelson - Murdock có rất nhiều dịch vụ đều đang ở trong trạng thái thiếu nợ phí sử dụng, ví dụ như điện nước, điện thoại, tiền thuê nhà, phí quản lý các loại.

Mà hiển nhiên là thức ăn, nước uống, hoa quả không thể dùng để thanh toán đơn.

Luke âm thầm lắc đầu, rời khỏi cửa.

Vị tiểu thư Karen kia hiển nhiên là rất chú ý đối với cử động của hắn.

Sợ rằng hắn bước một bước vào trong văn phòng, vị này sẽ lập tức xông lại ngăn cản hắn.

Xoay người đi sang vừa khác, đây rõ ràng là phòng bếp củachung cư.

Bên trong trừ một ít chén đĩa đã sử dụng qua, hầu như là không có quá nhiều đồ, ngay cả bên trong máy cà phê đều chỉ có một chút cặn cà phê, tối thiểu là đã không dùng trong hai ngày.

Đây cũng không phải là vì vị tiểu thư Karen kia lười.

Ngay cả bột cà phê đều chỉ có một cái túi trống không ném ở trong thùng rác, như vậy sao có thể dùng máy pha cà phê để pha cà phê uống cho được.

Càng bất đắc dĩ hơn chính là, bây giờ đã là hơn 10h sáng, nhưng bên trong văn phòng chỉ có Foggy và vị Karen này, vị luật sư Matt kia còn chưa thấy bóng dáng tăm hơi đâu cả.

Điệu bộ này, hẳn là đã nằm liệt giường rồi! Luke thở dài.

Thế đạo này muốn làm người tốt, làm chút chuyện tốt, trên cơ bản chỉ có thể dùng tiền, đương nhiên là sẽ rất khó có tiền.

Kiểm tra một vòng, tiếng của Walter lại từ ngoài cửa truyền tới: "Đi thôi, Luke."

"Tới đây." Luke lên tiếng, lại một lần nữa cười cười với Karen, sau đó đi ra ngoài sở sự vụ.

Kết quả là Foggy vẫn đang còn ở ngoài cửa, đang nói gì đó với Walter.

Walter có chút không kiên nhẫn, nhưng vừa rồi mới từ chỗ người ta biết được rất nhiều tình huống, cũng không tiện trở mặt, chỉ có thể ậm ừ cho qua chuyện.

Thấy Luke đi ra, ông ta lập tức nói: "Chuyện liên quan tới Elena, nếu như có tình hình gì mới thì tôi sẽ thông báo cho cậu. Chàng trai, làm việc cũng không nên quá mức vội vàng xao động nha." Nói xong vỗ vỗ bả vai Foggy sau đó rời đi.

Luke hướng về phía Foggy nháy mắt mấy cái, cũng xuống lầu theo.

Foggy nhìn mấy người đi tới cầu thang, thở ra một hơi: "Chỉ mong mọi người có thể tìm được chút gì đó."

Phía sau anh ta, Karen đột nhiên xông ra: "Cậu chàng Luke kia chính là hàng xóm mới mà các anh nói đấy à?"

Foggy: "Đúng vậy, chính là căn ngay chếch đối diện với văn phòng chúng ta, mấy ngày trước mới sửa sang."

Karen: "Sao không nghe các anh nói cậu ấy làm thám tử? Quá trẻ đi."

Foggy: "Bọn tôi cũng chỉ mới gặp mặt một lần vào mấy ngày trước mà thôi, lúc ấy chúng tôi đều bận việc, cũng không có thời gian nói chuyện phiếm với cậu ấy, nhưng mà tôi cảm thấy tính tình cậu ấy rất tốt."

Karen hơi do dự một chút, vẫn nhỏ giọng nói: "Nhưng sao tôi lại có cảm giác cậu ta nhìn tới nhìn lui ở trong phòng, giống như là đang nhìn hiện trường phạm tội ấy?"

Foggy: "... Hiện trường phạm tội là trách nhiệm của CSU (Crime Scene Unit- Đơn vị điều tra hiện trường phạm tội), Karen."

Karen buồn cười nhìn anh ta chằm chằm: "Tôi biết, ý tôi là cậu ấy giống như là thám tử xuất hiện ở hiện trường phạm tội ấy. Chính là loại ánh mắt quan sát, nhìn chi tiết cử động kia."

Foggy buông tay: "Được rồi, vậy nơi này của chúng ta có cái gì? Hai người thuộc đảng xe máy ẩu đả nhau bên ngoài đã chạy đi, chỉ còn lại một người phụ nữ có hộ chiếu quá thời hạn."

Karen nghẹn lời.

Foggy hỏi như thế, trong lúc nhất thời cô ta cũng không nghĩ ra bên trong sở sự vụ cũ nát này có cái gì đáng để mơ ước.

Trừ... Chính cô ta?

Nhưng ánh mắt của người trẻ tuổi kia nhìn cô ta lại rất bình thường, không giống như lúc đại bộ phận người trẻ tuổi gặp phải mỹ nữ, thân thể chuyển động trái phải, vụng trộm dùng khóe mắt quan sát cử động của cô.

Vì sao Karen lại biết rõ? Bởi vì cô ta một mực cứ như vậy trộm nhìn vị thám tử trẻ tuổi kia.

Nghĩ tới chỗ này, cô ta thở dài: "Là tôi suy nghĩ nhiều rồi. Cậu ấy nói là bạn của anh, nhưng còn chưa từng tới văn phòng, cho nên muốn nhìn thử nơi này một chút."

Foggy vỗ trán một cái: "Trời, cậu ấy không tiến vào phòng làm việc của tôi đấy chứ? Trên mặt bàn của tôi chất đống hóa đơn đòi nợ nhận được trong mấy ngày qua."

Karen: "Cậu ấy không tiến vào, chỉ đứng ở cửa nhìn vào, hẳn là cậu ấy không biết tình cảnh xấu hổ nhập không đủ xuất của chúng ta."

Foggy im lặng một lát, lắc đầu: "Tôi vẫn nên cố gắng đi tìm khách hàng lớn đi, chí ít cũng phả đủ để trả nợ tiền hai tháng qua, như thế thì chúng ta mới có nhiều thời gian hơn..."

Karen cười khổ gật đầu, quay về bàn làm việc của mình trong sảnh.

Nhìn những vị "khách" ngồi trong phòng, trong lòng cô ta lẩm bẩm: Muốn tìm ra một vị khách hàng lớn trong này, tỷ lệ giống như là để một trong những "khách hàng" này ngày mai trúng giải độc đắc 758 triệu vậy.

Bên này, sau khi Walter xuống lầu chỉ nói một câu: "Việc hỏi thăm tình huống chút nữa để Selina nói với cậu. Các cậu lại đi thăm hỏi người bị hại trong vụ nổ kia một chút, thử xem bọn họ có tình báo gì nữa không."

Luke: "Trưởng quan Cobb, mặc dù có chút không lễ phép, nhưng tôi vẫn phải hỏi một chút, sau đó ông sẽ đi đâu?"

Walter lộ ra sắc mặt không vui: "Cậu muốn làm cấp trên của tôi à?"

Luke cũng không vội không nóng nảy, chỉ mở miệng nói: "Tôi chỉ muốn xác định một chuyện, là trưởng quan Cobb không đơn độc hoạt động ở khu Clinton mà thôi. Dù sao thì chức trách lớn nhất của tôi, là cam đoan sự an toàn của các ông khi ở đây."

Sắc mặt của Walter càng thêm không vui: "Tôi cần cậu cam đoan sự an toàn của tôi à?"

Sắc mặt của Luke vẫn như thường: "Ở nơi khác, đương nhiên là không cần. Nhưng ở nơi này, coi như là cảnh sát trưởng đại nhân của chúng ta đơn độc hành động, cũng không thể cam đoan sự an toàn của mình."

Khóe miệng Walter giật giật, lại không phản bác được.

Nơi đây chín là khu Clinton, nổi tiếng là một nơi giống như Địa Ngục.

Nghe Luke nói như vậy, Walter mới đột nhiên tỉnh táo lại: Dustin để Luke đi theo mình, chưa hẳn đã là vì đoạt công, có lẽ cũng là vì để bảo đảm bình an cho mình?

Chàng trai trước mắt này chính là quái vật có thể một mình đánh mấy chục.

Im lặng một lát, ông ta gật đầu nói: "Tôi và Ricky muốn về đồn cảnh sát tra tư liệu, OK?"

Luke: "Vậy thì không có vấn đề. Nếu như ông lại cần tới nơi này, có thể gọi điện thoại cho tôi vào bất cứ lúc nào, trưởng quan Cobb."

Walter hừ hừ hai tiếng, mở cửa lên xe: "Làm việc thừa."

Ricky quăng ánh mắt "lực bất tòng tâm" cho Luke, ông ta vẫn rất có hảo cảm đối với Luke.

Đại đa số người từng gặp mặt nói chuyện qua vài câu với v, đều không ghét Luke.

Thái độ của Walter đối với Luke như thế, hiển nhiên là bởi vì Dustin, cũng không có liên quan nhiều tới bản thân Luke.

Xe khởi động, Walter đột nhiên quay cửa xe xuống, mở miệng nói: "Ra ngoài làm việc, cũng đừng cứng nhắc quá như vậy. Về sau gọi tên tôi, hiểu chứ?"

Luke mỉm cười: "Ok, Walter."

Walter dời ánh mắt đi, phất phất tay, Ricky lập tức lái xe xuất phát.

Một lúc lâu sau, Ricky đột nhiên cười nói: "Đội trưởng, vị người mới này rất tận tụy a."

Walter nhìn trong kính chiếu hậu, Luke cũng đã lên xe công vụ, hừ một tiếng: "Lái xe của cậu đi, bớt nói nhảm."

Ricky cười càng to hơn: "Đội trưởng, anh cũng đừng gượng chống đõ, chàng trai này làm cho người ta cảm thấy ưa thích. Tiếp xúc với cậu ta, thoải mái hơn nhiều so với phải tiếp xúc với đống cẩu shit John kia."

Walter không kìm lòng được vuốt vuốt trán.

Không sợ người không biết hàng, chỉ sợ kẻ so sánh hàng.

So với Luke, vị John dưới tay mình kia quả thực là muốn đòi mạng già của người ta.

Vừa rồi nghĩ rõ ràng ý nghĩ của Dustin, ông ta có chút kinh ngạc, nhưng đột nhiên cũng nổi lòng đố kị với Dustin.

Một thủ hạ vừa có thể đánh giống như John, lại có thể thi hành mệnh lệnh rất tốt, móa nó chứ quả thực là hoàn mỹ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!