Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 877: CHƯƠNG 877: TÁC PHONG LÀM VIỆC CỦA PHÂN CỤC NÁT NHẤT NEW YORK

Nếu như John cũng nghe lời giống như Luke, nói không chừng chính mình đã sớm ngồi lên vị trí Cục trưởng cục thám tử rồi, cũng không có chuyện gì của Dustin nữa. Trong lòng Walter không khỏi nghĩ như vậy.

Luke không hề biết rõ tâm tình phức tạp của Walter, cho dù biết rõ cũng sẽ không quá mức để ý.

Walter muốn đấu thắng Dustin, khả năng cũng không lớn.

Vị Cảnh đốc có tư lịch này nếu không muốn chấp nhận làm tiểu đệ, hoặc không bị điều sang những bộ môn khác, ít nhất cũng sẽ làm đồng sự mấy tháng với Luke.

Luke có thể phân biệt ra được, Walter cũng không phải là loại người âm hiểm, đấu với Dustin chẳng qua chỉ là cạnh tranh thăng chức bình thường, cũng không đến tình trạng ngươi chết ta sống, đương nhiên là không thể cố ý để vị Cảnh đốc này gặp chuyện không may.

Một mực hộ tống hai vị này ra ngoài khu Clinton, hai người bọn Luke mới lại một lần nữa trở về , dựa theo địa chỉ mà Walter cho tìm tới người của hai nhà.

Quá trình hỏi thăm có chút không thuận lợi, ở nhà thứ hai còn kém chút nữa xảy ra bắn nhau.

Người đàn ông bên trong nhà thứ hai kia sau khi mở cửa, nhìn thấy Luke lộ ra huy hiệu cảnh sát, lập tức lộ ra sắc mặt khẩn trương.

Luke cũng phát hiện ra động tác dị thường của đối phương, người kia đang móc súng giấu ở sau lưng ra.

Hắn chỉ cách cửa một bước, quả đoán nhấc chân đá văng cửa phòng.

Ba! Cạnh cửa gỗ nặng nề đập lên trên mặt người đàn ông này, người đàn ông này lập tức ngất đi.

Nhìn súng lục rơi ở trên mặt đất, Luke thở dài: "Vì sao anh không thể bình tĩnh nói chuyện chứ?"

Hắn cũng không vào cửa, chỉ nói với Selina: "Gọi điện thoại, kêu tuần cảnh của phân cục 15 tới dẫn người đi."

Nói xong, hắn đứng dựa vào cửa ra vào, lấy một cây kẹo que chocolate ra bắt đầu ăn.

Hắn không hứng thú lãng phí thời gian thẩm vấn loại con tôm nhỏ này, vẫn nên giao cho tuần cảnh của phân cục 15 tới dọn chiến trường thì tốt hơn.

Kết quả là trôi qua hơn nửa giờ, người đàn ông bị cửa đập ngất kia đều đã tỉnh lại, mà tuần cảnh vẫn không thấy mặt mũi đâu.

Luke cũng không vội, hắn đã sớm có dự tính đối với hiệu suất làm việc của phân cục 15.

Phân cục 15 dám nói trình độ nghiệp vụ của mình là đứng thứ hai từ dưới lên trong toàn bộ các phân cục ở New York, vậy không có phân cục nào dám nhận vị trí thứ nhất kia.

Luke nhìn người đàn ông đã tỉnh lại kia, nở nụ cười: "Tỉnh rồi à? Vậy thành thật trả lời câu hỏi của tôi đi."

Người đàn ông này bây giờ chỉ cảm thấy đầu mình ong ong, căn bản là không lưu ý tới hắn.

Luke: "Nếu câu trả lời của anh để tôi hài lòng, vậy anh chỉ tập kích cảnh sát trong lúc trong tay không có súng. Nếu để cho tôi không hài lòng, khẩu súng này sẽ là trạng thái đã nổ súng, rõ chưa?"

Trên đầu người đàn ông trung niên Mỹ Latinh này đầy dấu chấm hỏi, đầu óc sau khi bị chìm vào hôn mê phải suy nghĩ kỹ một hồi, mới hiểu được sự khác nhau trong đó, vội vàng đồng ý.

Nổ súng với cảnh sát, so với dùng nắm đấm đánh cảnh sát, hai loại tội đánh cảnh sát này không hề giống nhau.

Gã ta không muốn bị cảnh sát nặng tay thu thập, càng không muốn bị quan toà xử nặng.

Không tới 10 phút, gã đã nói rõ rõ ràng chuyện xảy ra vào đêm vụ nổ xảy ra kia.

Hơn nữa, người đàn ông này còn biết một chút tình báo hữu dụng.

Tối cùng ngày gã ta chính mắt trông thấy một ít tình huống, nhưng không muốn gặp phiền toái nên gã không nói, lại bị Luke dùng năng lực kết nối tâm linh phát hiện ra gã đang giấu diếm, sau khi ép hỏi vài câu, cuối cùng vẫn phải nói rõ ràng.

"Anh nói, đêm đó xe phụ trách đưa hàng cho người Nga tiến vào, mấy phút sau vụ nổ xảy ra?" Luke xác định lại.

Người đàn ông kia gật đầu: "Thường thì bảy giờ đến tám giờ tối ngày nào chiếc xe kia cũng có mặt, giờ đó tôi hay xuống lầu đi ăn cơm, nhìn thấy nó rất nhiều lần."

Trong lòng Luke hiểu rõ.

Đại ca Owen của băng đảng Ireland đoán hẳn là không sai, vụ nổ kia có thể là do Kingpin giở trò.

Bởi vì Kingpin chính là thương nghiệp bán sỉ dược phẩm vi phạm lệnh cấm lớn nhất ở New York, nguồn cung cấp cho người Nga chính là gã.

Nếu như một xe hàng của mình bị nổ, tuyệt đối là Kingpin sẽ không im hơi lặng tiếng, nhất định sẽ phái người tìm ra người động vào hàng của mình.

Chuyện này là Black Mask làm, loại lời đồn này cũng không có khả năng lừa được Kingpin, bởi vậy chỉ có thể là do chính Kingpin gieo rắc lời đồn.

Hỏi xong chuyện này, Luke và Selina còn ăn xong hai cây kẹo que nữa, tuần cảnh của phân cục 15 mới khoan thai tới chậm.

Hai tên tuần cảnh ra vẻ là đang giải quyết việc chung, nói hai câu với hai người bọn Luke, lại định mang theo người đàn ông Mỹ Latinh này xuống dưới.

Luke nhíu nhíu mày, gọi bọn họ lại: "Hai vị cảnh sát, tốt nhất là các vị vẫn nên điều tra thêm trong phòng của gã đi."

Tuần cảnh nhìn hắn một chút, một tuần cảnh khoảng gần 40 tuổi không thèm để ý gật đầu: "Chúng tôi cần phải áp giải gã trở về trước đã, nơi này chỉ cần dán giấy niêm phong lên là được."

Trong lòng Luke thầm nghĩ: Quả nhiên là dê đầu đàn trong số những phân cục nát nhất New York! Thái độ qua loa này còn không thèm che giấu ở trước mặt đồng sự trên tổng bộ.

Tục ngữ nói, một ngày làm hòa thượng đánh chuông đủ một ngày.

Nếu hai vị tuần cảnh này đi làm hòa thượng, sợ rằng sẽ là con heo lười mỗi ngày đều chỉ ăn với ngủ, ngay cả chuông cũng sẽ không đụng vào.

"Hai vị "cảnh sát", cần tôi nhắc nhở các vị, trong phòng còn có những người khác hay không?" Luke mở miệng nói.

Hai tuần cảnh ngẩn người: "Còn có người? Vậy làm sao cậu không vào xem thử xem?"

Luke: "Đây không phải là khu vực quản lý của các vị hay sao? Nhưng xem ra hai vị quá bận, vậy coi như thôi đi."

Nói xong, hắn ra hiệu cho Selina, hai người cất bước đi vào trong phòng.

Sau khi đẩy cửa phòng ngủ ra, rất nhanh hai người đã từ bên trong đỡ một cô gái trẻ tuổi đi ra.

Hai tuần cảnh nhìn quần áo đắt đỏ trên người cô gái kia, lập tức biết rõ là có chueyejn không thích hợp.

Cô gái này nhìn cũng không giống như là người xuất hiện ở nơi này, càng không có khả năng ở cùng với tên lưu manh kia ở trong căn chung cư cho dân nghèo rách nát này.

Cho nên, nơi này còn có một vụ án bắt cóc nữa?

Trước đó Luke không đi vào xem cô gái này, là phát hiện ra có vẻ như cô ta đang ngủ.

Mặc dù cô ta ngủ quá say sưa, ngay cả bên ngoài ầm ĩ như thế đều không tỉnh lại, chuyện này quả là có chút kỳ quái.

Tình huống bây giờ không giống như bình thường, hắn không muốn lại giao cô gái này cho hai tuần cảnh không đáng tin cậy, trực tiếp cùng Selina đưa cô gái này lên xe, đi thẳng đến bệnh viện Metro-General.

"Đây là một cô bé à? Nhìn kỹ có vẻ tuổi tác không lớn." Selina nhìn cô gái ở chỗ ngồi phía sau, thở dài: "Đám người ở phân cục 15 này còn không đáng tin cậy hơn cả trong tưởng tượng của tôi, trị an ở chỗ này quá kém cỏi."

Luke lạnh nhạt nói: "Người một khi quen thuộc với việc lừa trên gạt dưới, lừa gạt bên ngoài đồng thời cũng lừa gạt chính mình, cuối cùng sẽ biến thành loại tồn tại giống như rác rưởi này."

Nếu so sánh, cho dù là loại thành phố lớn băng đảng san sát như Los Angeles, đại bộ phận cảnh sát trong đó chí ít là lúc ở ngoài sáng vẫn tỏ ra chuyên nghiệp.

Giờ phút này mới là 10:30 trưa, hai tuần cảnh này mới đi làm chưa tới ba giờ, nhưng giống như là đang rất vội đi ăn cơm trưa cho kịp giờ vậy.

Phân cục 15 quả nhiên không hổ danh là phân cục nát nhất New York.

Mặc dù hai người bọn Luke cũng thường xuyên trốn việc, nhưng đó là ở dưới tình huống hoàn thành công việc vượt mức, chưa từng lề mà lề mề, qua loa cho xong khi được giao việc.

Nói hai câu này, Luke và Selina cũng không có hứng thú tiếp tục thảo luận loại tồn tại để người khó chịu là phân cục 15 này nữa.

Chạy đến bệnh viện Metro-General, đưa cô gái trẻ tuổi kia vào cấp cứu.

Qua hơn mười phút, một y tá có mái tóc hơi dài màu nâu đi ra: "Hai vị thám tử, bệnh nhân nằm ở trong trạng thái nửa hôn mê, tình huống tạm không rõ, không thể nào tiếp thu các vị hỏi thăm."

Luke gật đầu: "Cô có thời gian không? Chúng tôi cần tìm hiểu tình huống của cô gái này một chút."

Y tá có mái tóc xù: "Tôi có năm phút nhàn rỗi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!