Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 878: CHƯƠNG 878: CHÚT QUÀ NHỎ CHO LOLI

Luke cũng không lãng phí thời gian, trực tiếp hỏi: "Cô bé kia có dấu hiệu lạm dụng chất gây nghiện không?"

Y tá lắc đầu: "Hẳn là không. Bên trên cánh tay của cô bé không có lỗ kim cũ, trong cơ thể tạm thời cũng không kiểm tra đo lường ra thành phần dược phẩm vi phạm lệnh cấm."

Luke: "Có vết thương bên ngoài không? Vết cào, đánh đập, vết dao các loại."

Y tá: "Cơ bản là không có."

"Có vết tích bị xâm phạm không?" Luke tiếp tục hỏi.

Sắc mặt của y tá khó coi: "Nội y của cô bé tương đối hoàn chỉnh, thế nhưng..."

Hai người bọn Luke yên tĩnh chờ đợi đoạn dưới.

"Thế nhưng, nội y của cô bé cũng không giống như là kiểu dáng mà một cô bé vị thành niên nên mặc." Y tá nói: "Hơn nữa nhãn hiệu I. D. S Arrieri không rẻ, một bộ ít nhất cũng có giá 500 đô la trở lên."

Luke nhìn Selina một cái, đây là đang hỏi xem cô đã từng nghe qua nhãn hiệu này hay chưa.

Selina khẽ gật đầu trả lời, biểu thị là loại nhãn hiệu này xác thực là đắt như vậy.

Lúc này Luke mới gật đầu: "Tôi sẽ gọi người của Special Victim Department đến, chút nữa sẽ còn có nhân viên pháp y tới lấy bằng chứng, nhờ cô nhắn dùm bác sĩ, tạm thời không nên thanh lý đồ trên người cô bé."

Y tá: "Ok."

Luke: "Chúng tôi cũng sẽ theo vụ án này, đến lúc đó có thể là sẽ cần cô tư vấn một chút, xin hỏi là phải xưng hô với cô như thế nào?"

"Christine - Palmer, y tá của khoa cấp cứu." Y tá nói xong, lại một lần nữa đi làm việc.

Hai người gọi điện thoại gọi người của Special Victim Department tới, giao vụ án lại cho bọn họ, lại thúc giục người của bộ phận pháp y tới thu thập chứng cứ, rốt cuộc vào lúc xế chiều 2 giờ mới rời bệnh viện.

Có lẽ là cô bé kia từng gặp phải chuyện rất không may, nhưng ở bên trong thành phố cực lớn có tám triệu nhân khẩu như New York này, có rất nhiều người có cùng loại tao ngộ.

Cô bé này có thể được cứu vớt nguyên vẹn hoàn chỉnh, cũng đã là may mắn bằng trời.

Vụ án tương tự ở bên trong Special Victim Department, không có 10.000 cũng có mấy ngàn vụ, bọn Luke cũng không quản được.

Nhìn thời tiết đã có chút hơi u ám, Selina duỗi lưng một cái: "Thời tiết này luôn cảm thấy là sắp mưa, luôn cảm thấy mệt chỉ muốn ngủ."

Luke: "Buổi chiều cô có thể ở nhà với Khối Vàng, thuận tiện điều tra thêm tư liệu, tôi đi ra ngoài làm ít chuyện."

Selina: "Chuyện gì?"

Luke: "Sắp xếp ba thiếu nữ có vấn đề một chút, còn muốn tiện đường đi thăm "bạn cũ" một chút."

Selina nghe thấy kiểu nhấn mạnh vào từ "bạn cũ" kia, cũng không hỏi nữa.

Luke thật sự là không có bạn cũ nào ở đây cả, khả năng lớn là một ít "nhân sĩ chuyên nghiệp" từng quen biết, làm không cẩn thận lại còn là kẻ thù, nhưng chuyện này cũng không thích hợp thảo luận vào lúc này.

Năm giờ chiều, bầu trời New York đã u ám đến mức sắp chảy ra nước.

Luke lái một chiếc Ford second-hand mua bằng tiền mặt đi New Jersey.

Đi đến một căn nhà nhỏ hai tầng, hắn lấy chìa khoá ra mở đi vào.

Kiểm tra xong thiết bị ở nơi này, hắn thỏa mãn gật gật đầu.

Đây là một căn nhà do hắn thông qua công ty môi giới ủy thác hoàn thành việc sửa chữa cải tạo.

Nơi này còn cách sông Hudson một đoạn, người cũng không đông, là một địa điểm rất thích hợp.

Tuyệt đại đa số thiết bị trong nhà đã để người của công ty sửa chữa vào tối hôm qua, hắn chỉ từ bên trong không gian trữ vật lấy các loại thiết bị và tài liệu ra, nhanh chóng lắp đặt thiết bị cần thiết vào trong phòng.

Làm xong tất cả những việc này, cũng chỉ tốn hơn một giờ của hắn.

Nhìn mưa nhỏ đã rơi xuống và bầu trời u ám ngoài cửa sổ, hắn ở trong phòng đưa chương trình điều khiển Butterfly cơ sở vào, đồng thời để cho nó gửi một tin nhắn đi, để nó thông báo cho Stacy và hai chị em sinh đôi tới trụ sở mới ở New Jersey này.

Ba vị đã tiến hành huấn luyện cơ sở đến tháng thứ hai, nhưng lại không có lời oán giận nào, cũng là thời điểm để bọn họ bắt đầu cuộc sống mới rồi.

Ở trong phòng đổi xong trang phục, Luke rời khỏi nơi này.

Lái xe trở về, đến bờ sông cách nhà ở New Jersey tương đối xa, hắn bấm một dẫy số điện thoại: "Tôi đến rồi."

Đầu điện thoại bên kia, giọng của một người đàn ông truyền tới: "Đi thêm 500m về hướng Đông Bắc, nhà máy xử lý rác thải Isa Halim, chúng tôi đang ở nơi đó."

Luke cúp điện thoại, quay đầu xe lái đi.

Mấy phút sau, Luke xuyên qua đống rác đủ loại chồng chất như núi, trong lòng chậc chậc than thở.

Địa điểm gặp mặt này quả nhiên là rất phim ảnh! Đổi thành những người khác, khẳng định là sẽ hoài nghi xem đối phương hẹn ở nơi này là có ý định giết người diệt khẩu hay không.

Đi đến bên cạnh một đống ô tô vứt bỏ, cái mũi của hắn giật giật, ngẩng đầu nhìn về phía đống rác máy móc cỡ lớn vỡ vụn ở cách đó không xa, mở miệng nói: "Vẫn còn đang bận việc à?"

"Ha ha, anh tới rồi, V." Một giọng nữ non nớt vang lên.

Cùng với âm thanh này, một bóng người nhỏ bé đội tóc giả màu tím linh xảo từ trong phòng điều khiển máy nghiền chui ra, nắm lấy ống thép hai bên cầu thang, xoạch một tiếng tuột xuống.

Luke nhìn cô nhóc vẫn là dáng ngũ đoản như cũ như trước đây, có chút im lặng: "Này, hình như là em không cao lên chút nào à! Mindy."

Loli tóc tím Mindy phía đối diện vốn đang cao hứng, nghe thấy lời này lập tức bị đả kích không nhẹ: "Hey, em đã cao lên 1 tấc Anh, được chứ!" Bàn tay còn ở trên đỉnh đầu của mình vung vẩy qua lại, ra hiệu là tiến độ này rất rõ ràng.

Luke: ... Chỉ là loại hiệu suất tăng lên này, dường như là em phải lo lắng cho tương lai dần là vừa!

Hắn từ bỏ đề tài này. Theo tình hình hiện nay, mặc dù dáng người của Mindy không cấp tốc trổ cành, nhưng cũng không có xu thế phát triển bề ngang, đây chính là may mắn lớn nhất.

Nếu như chỉ tăng thể trọng mà không tăng chiều cao, qua mấy năm sẽ biến thành một cô nương mặt mày thanh tú lưng hùm vai gấu, đó mới là bi kịch.

"Cha em đâu?" Hắn hỏi.

Mindy chỉ chỉ về phía phòng điều khiển máy nghiền: "Cha em đang xử lý rác rưởi."

Luke ồ một tiếng, tiện tay lấy một cái hộp ra đưa tới trước mặt cô bé: "Đã lâu không gặp, tặng em một món quà nhỏ."

Mindy lập tức cao hứng trở lại: "Cám ơn."

Cô bé nhận lấy cái hộp, mở ra xem, ngạc nhiên từ trong hộp lấy mấy thứ thật mỏng ra, vừa quan sát vừa hỏi: "Đây là cái gì?"

Luke: "Điện thoại di động Titan kèm theo ốp bảo vệ. Tất cả bảy loại màu sắc, mỗi ngày trong tuần đều có thể có tâm trạng tốt."

Mindy nghĩ tới hình ảnh kia, trong lòng cũng cảm thấy rất thú vị: "Ừm ừm, mặc dù bọn nó rất đơn giản, nhưng lại đầy đủ thú vị, cám ơn nha."

Trong lúc hai người nói chuyện, Damon cũng từ trên phòng điều khiển đi xuống.

Nhưng ông ta cũng không ẩu tả giống như Mindy, đàng hoàng đi xuống, đi đến trước mặt Luke, duỗi tay ra: "Đã lâu không gặp, V."

Luke nắm chặt tay ông ta, cười nói: "Không quấy rầy ông làm việc đấy chứ?" Vừa rồi hắn ngửi được mùi máu tươi, hiển nhiên "rác rưởi" mà Damon đang dọn dẹp là người.

Damon cười hắc hắc, nghiêng đầu nhìn một chiếc ô tô bị ép bẹp dúm phun ra từ bên trong máy nghiền: "Không có việc gì, lúc cậu gọi điện thoại thì tôi cũng vừa vặn chuẩn bị kết thúc công việc, chỉ có thể để cho cậu đến đây."

Dừng lại một chút, ông ta lại nói tiếp: "Cậu nói là có chuyện muốn tìm chúng tôi, là chuyện gì thế?"

Luke: "Tình hình gần đây của các băng đảng buôn bán dược phẩm vi phạm lệnh cấm ở New York, tôi nghĩ hai người là một trong các bên hiểu rõ tình báo ở New York nhất."

Damon cũng không quá cảm thấy giật mình.

Lần đầu ông ta gặp mặt vị V thần bí này, hai bên lại cùng nhắm vào hang ổ của một băng đảng bán thuốc, cũng được tính toán là từng hùn vốn làm một chuyến.

Mặc dù không rõ ràng trong khoảng thời gian vừa rồi V đã làm gì, nhưng đối phương muốn lấy được loại tin tình báo này cũng không phải là lần đầu tiên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!